Rạp Chiếu Cuối Hành Lang
8 phút đọc

Chương 17

Chương 17 — Rạp Chiếu Cuối Hành Lang

Huy tắt máy chiếu trong ba ngày, chỉ để lại một chiếc đèn bàn. Cậu nói máy cũng cần nghỉ sau khi bị người khác dùng để chiếu thứ chưa được phép. Quân đứng trước màn vải, cúi đầu xin lỗi như xin lỗi một con vật.

“Mày có muốn ăn bánh bao không?” cậu hỏi máy.

“Đừng cho dầu mỡ vào máy,” Huy nói.

Không khí trong rạp căng, nhưng trò đùa nhỏ làm mọi người cười. Huy vẫn không quay mặt, song cậu đã để Quân quay bóng hai người cùng sửa dây.

Lam thay đổi cấu trúc phim. Không còn kể câu chuyện Nhi, cô kể câu chuyện nhóm học sinh học cách nhìn một căn phòng. Phần đầu là những lời ký ức. Phần giữa là hành trình tìm máy, chuyến đi biển và lỗi đăng video. Phần cuối để khán giả đặt câu hỏi: ai có quyền quyết định cảnh cuối?

Trân yêu cầu Lam không biến lỗi thành đoạn tự thương hại. Lam đồng ý. Cô sẽ nói rõ, nhưng không dùng nhạc buồn hay cảnh khóc kéo dài.

Vy ghi âm tiếng gỡ video khỏi các thiết bị, tiếng bàn phím và tiếng thở. Cô gọi đó là “âm thanh của trách nhiệm”. Quân bảo tên nghe nặng, nhưng vẫn giúp thu.

Đạt gửi văn bản của dự án thương mại: nếu suất chiếu chứng minh rạp không an toàn hoặc không có người quản lý, việc tháo dỡ sẽ tiến hành. Anh đề nghị nhóm cùng xây phương án vận hành, không chỉ xin giữ.

Huy lập danh sách bảo trì hằng tuần. Trân làm lịch trực. Lam liên hệ các câu lạc bộ. Quân thiết kế vé giấy, mỗi vé có một dòng hỏi: **Bạn từng được ai chờ ở đâu?**

Những câu trả lời được thu thập để làm phần credit. Một bạn nói ở thư viện, một bạn nói ngoài cổng, một bạn nói trên cầu thang khu B. Quân ghi câu của mình: “Ở đây, sau khi tớ ngã khỏi ghế.”

Mai quay lại phòng dựng, không tự ý chạm file. Cô giúp kiểm tra các bản sao video trên mạng và gửi yêu cầu gỡ. Có người chế ảnh từ khung phim của Nhi, Mai báo cáo từng tài khoản. Công việc chậm và mệt, nhưng cô không than.

Lam hỏi Mai vì sao vẫn giúp. Mai nói cô từng bị lấy ảnh trong một nhóm chat mà không ai xin phép. Cô đã quên cảm giác đó cho đến khi nhìn cảnh của Nhi.

Hoài An mang đến một bức thư chưa gửi. Bà viết cho Nhi, không biện minh, chỉ nói mình đã cắt cảnh vì sợ cô bé bị tổn thương và chính sự sợ hãi ấy khiến bà bỏ đi. Lam đọc trước, rồi hỏi mẹ có muốn chiếu không.

“Không. Thư này thuộc về mẹ và Nhi.”

Lam gật. Cô đưa vào phim một câu tóm tắt: “Có những lời xin lỗi không cần khán giả, nhưng cần được viết ra.”

Tối đó, Huy bật máy chiếu lại. Hình ảnh trên màn chưa hoàn chỉnh, đôi lúc bị chớp. Cậu đứng sau máy, tay run nhẹ. Lam không quay.

“Cậu có muốn tớ ngồi đây không?”

“Có.”

Hai người ngồi trên sàn, giữa những cuộn dây. Huy kể cậu từng bị một bạn trong lớp quay cảnh sửa xe, rồi ghép nhạc chế. Video lan, ai cũng cười. Cậu không báo thầy vì sợ bị gọi là nhạy cảm. Sau đó cậu tránh mọi máy quay.

Lam kể chuyện livestream của mình. Cô bấm nút vì muốn mọi người chú ý, rồi nhận ra không thể điều khiển điều gì xảy ra sau đó. Hai người cười buồn.

“Có lẽ chúng ta đều phải học cách tắt máy,” Huy nói.

“Và học lúc nào nên bật.”

Máy chiếu sáng ổn định. Trên màn hiện đoạn bóng cánh cửa. Huy không quay mặt, nhưng bóng cậu bước vào khung hình, cầm một chiếc tua vít như cầm chìa khóa.

Lam hỏi có thể dùng không. Huy bảo để cậu xem bản dựng trước.

Ngày hôm sau, bản phim dài bốn phút mười tám giây. Còn bốn ngày nữa đến suất chiếu.

Ở cuối bản dựng, Lam để một màn hình đen mười giây. Không chữ. Không nhạc. Chỉ có tiếng ghế mở ra, như lời mời dành cho người xem tự bước vào.

Huy xem đoạn màn hình đen ba lần. Cậu hỏi Lam có chắc khán giả không nghĩ file bị lỗi. Lam nói có thể, nhưng cô muốn cho họ cơ hội tự nhận ra khoảng im lặng cũng có chủ ý.

Trân thử với một nhóm học sinh. Hai bạn tưởng máy hỏng, một bạn nhìn quanh, ba bạn ngồi yên. Vy hỏi cảm giác của họ. Một bạn nói mười giây đủ dài để nhớ mình đang xem người khác kể chuyện, không phải xem quảng cáo.

Quân đề nghị thêm một tiếng ho để khán giả biết người làm phim cũng ở đó. Vy từ chối; im lặng không cần người cứu.

Huy sửa hướng máy chiếu để bóng cửa không bị cắt. Cậu đặt một miếng gỗ dưới chân, rồi kiểm tra nhiệt độ bằng nhiệt kế. Lam nhận ra cậu luôn tìm cách biến điều không chắc thành con số. Cô hỏi có thứ gì không đo được không.

“Có. Lúc người ta đổi ý,” Huy nói.

Nhóm cập nhật giấy đồng ý, thêm mục “có thể rút trước hoặc sau khi chiếu”. Một học sinh đã đồng ý xuất hiện trong bản thử nhưng rút vì bố mẹ không thoải mái. Lam xóa cảnh, dù mất một đoạn đẹp. Trân lưu bản xóa riêng, không để trong thư mục dựng.

Đạt yêu cầu nhóm mô tả tác động của rạp với khu phố. Quân lập khảo sát, nhưng câu hỏi quá dẫn dắt. Trân sửa thành câu mở: “Bạn từng sử dụng rạp vào việc gì?” và “Bạn muốn nó hoạt động thế nào?”

Kết quả không chỉ ủng hộ giữ rạp. Có người muốn biến thành phòng học, có người muốn mở cửa cuối tuần, có người muốn sửa hệ thống thông gió trước khi nói chuyện phim. Nhóm đưa tất cả vào báo cáo, kể cả ý kiến không phù hợp với họ.

Hoài An xem bản phim, nói cảnh bóng Huy làm bà nhớ Khải. Lam hỏi có nên bỏ vì dễ gợi liên tưởng không. Mẹ đáp ký ức có thể xuất hiện, miễn là họ không gọi nó bằng tên người khác.

Huy nghe, hỏi Lam có muốn nói gì với mẹ không. Lam bảo mẹ đã nói đủ. Cậu nói đôi khi đủ cũng là một lựa chọn.

Đêm, Quân phát hiện một vé vàng nhét trong hộp bánh. Mặt sau ghi số ghế 32, dù rạp chỉ có 60 ghế và chưa từng đánh số. Huy đo khoảng cách, thấy ghế 32 nằm ngay cạnh lối thoát.

Trân quyết định để chỗ đó cho người đến muộn, đúng như câu chữ trên vé. Không ai biến nó thành ghế bí mật.

Quân đề xuất không ghi số ghế trên vé để người đến muộn tự chọn, nhưng ban tổ chức cần kiểm soát số lượng. Họ thống nhất vé có số, còn ghế cuối được đánh dấu “ưu tiên cho người cần yên tĩnh”. Không ai phải giải thích lý do khi chọn.

Huy làm một tấm rèm che máy dự phòng. Cậu hỏi Lam có muốn quay quy trình không. Lam nói chỉ quay tay nếu cậu đồng ý, Huy gật. Cảnh này ngắn, không nhạc, chỉ có tiếng vải kéo qua thanh kim loại.

Vy nhận thêm một câu chuyện từ bạn lớp mười hai: bạn từng ngồi rạp để nghe người khác nói chuyện trước khi dám nói với mẹ về việc nghỉ học. Bạn không muốn tên, nhưng đồng ý dùng tiếng cửa mở. Nhóm lưu âm thanh riêng.

Trân nhắc họ không được biến mọi câu chuyện thành chất liệu. Lam đồng ý, chọn chỉ dùng hai câu chuyện đã cho phép. Phần còn lại chỉ định hướng cách họ vận hành.

Huy hỏi liệu Nhi có xem bản phim không. Lam nói bà Năm sẽ gửi, nhưng họ không yêu cầu phản hồi. Cậu bảo vậy tốt, vì người xem không phải ban giám khảo của chính câu chuyện mình.

Mai gửi bản dựng cho Nhi qua bà Năm, kèm danh sách từng đoạn và phạm vi. Nhi chỉ phản hồi một đoạn tiếng biển hơi lớn, yêu cầu giảm vì nó làm câu “Cảm ơn vì đã hỏi” bị chìm. Vy chỉnh, rồi gửi lại bản mới. Không ai hỏi Nhi thích phim không.

Quân đặt một tấm bảng nhỏ ngoài cửa: “Bạn có thể xem, nghe, hoặc chỉ ngồi.” Trân duyệt vì bảng không ép người đi vào.

Một nhóm học sinh khiếm thính đến xem rạp theo lời giới thiệu của cô giáo. Họ hỏi phim có phụ đề đầy đủ không. Vy mở bản nháp, nhận ra mình mới ghi lời thoại mà chưa mô tả tiếng cửa, tiếng ghế, tiếng máy chiếu. Cô xin một ngày để bổ sung, nhưng các bạn bảo có thể cùng làm. Họ chỉ cho Vy cách viết chú thích âm thanh ngắn, không biến mọi tiếng động thành lời giải thích dài.

Lam hỏi có được chụp bàn tay đang góp ý không. Một bạn đồng ý, một bạn không. Cô chọn quay tờ giấy có mũi tên và những chữ “nghe thấy bằng mắt”, không ghi người viết. Quân mang ra hai chiếc ghế, rồi hỏi các bạn muốn ngồi gần màn hay gần cửa. Họ chọn gần cửa để có thể ra ngoài khi cần. Trân cập nhật sơ đồ chỗ ngồi, thêm lối đi rộng hơn. Khi buổi xem kết thúc, cô giáo cảm ơn nhóm vì đã hỏi trước. Lam hiểu tiếp cận không phải một cảnh cảm động để đưa vào trailer; nó là cách tổ chức khiến người khác thực sự có thể ở lại.

Các bạn còn góp ý bảng chỉ dẫn dùng mũi tên quá nhỏ. Vy in thử hai phiên bản, đặt cách cửa mười bước rồi đứng ở cuối hành lang xem có đọc được không. Bản chữ lớn hơn chiếm nhiều giấy, nhưng dễ nhận biết hơn. Quân đề xuất dùng màu riêng cho lối vào và lối ra; Trân kiểm tra độ tương phản để người nhìn kém màu vẫn phân biệt được. Huy dán mũi tên bằng băng có thể bóc, phòng khi hành lang đổi lối.

Một bạn xin được nghe thử tiếng máy chiếu ở mức âm lượng thấp. Huy đưa tai nghe, cài giới hạn âm lượng và ngồi cạnh. Lam ghi quy trình vào bảng vận hành, không ghi lại cuộc trò chuyện riêng. Khi mọi người rời đi, cô gửi lời cảm ơn kèm bản tóm tắt những thay đổi. Không ai bị biến thành “câu chuyện truyền cảm hứng”; họ là những người góp ý cụ thể giúp căn phòng tốt hơn.

Đã sao chép liên kết chương