Rạp Chiếu Cuối Hành Lang
8 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Rạp Chiếu Cuối Hành Lang

Lớp 11D tan rã vào đúng ngày họ cần mọi người nhất. Ba bạn rút khỏi danh sách vì sợ dự án ảnh hưởng điểm, hai bạn nói họ không tin hội đồng sẽ giữ rạp và một bạn bảo đã tìm được hoạt động khác có tiền thưởng.

Trân nhìn bảng phân công đầy tên bị gạch. Cô không khóc, chỉ lấy băng dính dán lại.

“Nếu còn năm người, vẫn làm được,” Lam nói.

“Nhưng không thể làm giống kế hoạch cũ.”

Huy đề nghị bỏ cuộc thi, tập trung suất chiếu. Quân muốn bán thêm bánh. Vy muốn làm phiên bản không âm thanh. Mai đề nghị mời các lớp khác tham gia thay vì cố kéo người đã rời đi.

Lam nhận ra nhóm đang cố giữ một danh sách hơn là giữ mục tiêu. Cô xóa bảng cũ, viết ba việc mới: một bộ phim, một suất chiếu an toàn, một cuộc trò chuyện sau phim. Ai muốn tham gia phần nào thì đăng ký.

Tin nhắn được gửi vào các nhóm lớp. Ban đầu chỉ có hai người phản hồi. Sau đó một nhóm học sinh khuyết tật nghe tin về phụ đề xin giúp kiểm tra. Một bạn ở câu lạc bộ mỹ thuật muốn vẽ áp phích. Một anh lớp mười hai xin hỗ trợ chiếu ngoài trời.

Rạp bắt đầu giống một cộng đồng nhỏ, không phải dự án của bốn người.

Huy kiểm tra hệ thống điện, phát hiện dây nguồn bị nối tắt từ bên ngoài. Cậu không biết ai làm, nhưng lần này không tự tháo. Cậu lập biên bản, chụp ảnh và báo thầy Quang. Nhân viên bảo trì thay dây, gắn khóa an toàn.

Đạt nhìn quy trình, nói đó là điều hội đồng muốn thấy. Anh giúp xin thêm một bình chữa cháy và gọi đơn vị kiểm định.

“Anh đang giúp chúng tôi hay giúp dự án của anh?” Lam hỏi.

“Cả hai. Không phải lúc nào hai việc cũng đối nghịch.”

Trong phòng dựng, Lam và Mai chỉnh lại đoạn lỗi đăng video. Mai đề nghị để cô xuất hiện, nhận trách nhiệm trước máy quay. Lam hỏi cô có chắc không. Mai nói cô muốn tự nói, không muốn người khác dùng tên cô để giải thích.

Hai người quay một cảnh ngắn. Mai nói: “Tôi đã đăng một đoạn chưa được phép. Tôi gỡ, báo cáo và học cách hỏi trước. Nếu bạn từng bị dùng hình ảnh mà không biết, bạn có quyền yêu cầu dừng.”

Không có nhạc nền. Không có phần tự bào chữa. Lam giữ nguyên một lần quay.

Hoài An xem, nói câu này quan trọng hơn mọi lời xin lỗi dài. Mẹ hỏi Lam có muốn đọc thư của mẹ trong phần sau phim không. Lam từ chối thay Nhi, nhưng đồng ý chiếu một trang giấy bị làm mờ tên người nhận.

Trân liên hệ hội đồng để xin mười phút đối thoại sau suất chiếu. Hội đồng chỉ cho năm phút. Quân bảo năm phút đủ để cậu bán bánh, Trân nói họ cần nói chuyện chứ không bán.

Huy thử máy chiếu với màn vải. Hình sáng hơn nhưng góc chiếu lệch. Cậu kê một mảnh gỗ dưới chân máy. Quân đứng lên mảnh gỗ, nó gãy. Huy đỡ cậu, cả hai ngã xuống ghế.

“Tớ đã nói không được đứng lên,” Huy mắng.

“Tớ kiểm tra độ bền.”

“Cậu kiểm tra bằng lưng à?”

Lam cười, ghi thêm vào quy trình: **Không dùng học sinh làm vật kê máy.**

Cuối ngày, một email từ thị trấn ven biển đến. Bà Năm chuyển lời của Nhi: cô đã xem bản tóm tắt dự án và đồng ý cho nhóm dùng hình ảnh cánh cửa, nhưng không dùng khung phim cũ hay tên thật của cô. Cô không muốn xuất hiện trong suất chiếu, nhưng có thể gửi một đoạn âm thanh nếu nhóm muốn.

Lam đọc thư cho mọi người. Huy thở ra, Trân sửa phần credit, Vy chuẩn bị thiết bị.

Đoạn âm thanh của Nhi chỉ có một câu: “Cảm ơn vì đã hỏi.”

Lam đặt câu đó ở cuối phim, sau mười giây im lặng. Không ai cần biết cô đang ở đâu. Điều quan trọng là cô đã tự chọn ánh sáng của mình.

Sau khi nhận tin của Nhi, nhóm gửi cho cô bản thống kê những gì đã dùng và những gì đã bỏ. Nhi trả lời không cần xem từng khung, chỉ muốn biết nhóm có giữ lời hứa không. Lam nói có, dù họ từng sai.

Lớp 11D mời các lớp khác đến xem bản dựng. Một bạn hỏi vì sao không có cảnh cũ, một bạn nói bộ phim thiếu nhân vật chính. Lam giải thích người không xuất hiện vẫn có thể là người quyết định cách câu chuyện được kể.

Trân dẫn khán giả qua khu rạp, chỉ lối thoát, bình chữa cháy và bảng quy tắc. Có người than việc kiểm tra làm mất hứng. Trân đáp an toàn là điều cho phép hứng thú tồn tại lâu hơn một buổi.

Huy gặp lỗi âm thanh khi tiếng quạt trùng với giọng Nhi. Vy tách hai lớp, nhưng phải giảm âm lượng. Họ thử trong nhiều phòng, mời Duy nghe. Cuối cùng chọn bản hơi nhỏ hơn để câu nói rõ mà không chói.

Quân viết tên từng người góp bánh lên bảng, nhưng một bạn không muốn ghi tên. Cậu để trống, rồi bị mọi người trêu “bảng có lỗ”. Quân nói lỗ đó là chỗ cho quyền riêng tư.

Đạt tổ chức buổi nói chuyện với hội đồng dự án. Một người hỏi nhóm có đang dùng câu chuyện cũ để gây áp lực không. Đạt nói nhóm đã cố tình không dùng những phần có thể gây tò mò nhất. Anh thừa nhận nếu chỉ tính hiệu quả truyền thông, họ đã làm khác.

Hoài An đưa Lam xem lá thư Khải. Trong thư, Khải viết ông không muốn thắng cuộc tranh cãi; ông muốn mọi người cùng chịu trách nhiệm nếu cảnh cuối được chiếu. Lam hỏi vì sao mẹ giữ thư lâu.

“Vì mẹ sợ mở ra thì phải trả lời.”

Lam bảo bây giờ mẹ có thể trả lời, dù người nhận chưa chắc đọc. Hoài An gật và ký giấy cho phép dùng một câu trong thư, không ghi tên Khải.

Tối, nhóm quay cảnh mở cửa thật. Huy cầm chìa, Lam đứng sau máy, Trân kiểm tra ánh sáng. Cánh cửa kẹt, Quân phải đẩy, làm cả nhóm cười. Họ quay lại cảnh lần hai, không giấu tiếng cười.

Vy nói đó mới là cảnh cuối: không hoàn hảo, nhưng có người cùng mở.

Sau cảnh cửa, cả nhóm xem lại ánh sáng. Một góc quá tối, một góc quá sáng, nhưng bóng của nhiều người nối nhau thành một dải. Huy muốn sửa màu, Lam bảo giữ một chút chênh vì đó là cảnh quay thật. Vy nói có thể giảm độ tương phản, không làm mất bóng.

Đức Minh học cách cắt đoạn, nhưng cậu lỡ xóa một file nháp. Huy không nổi giận. Cậu mở bản sao, rồi bổ sung quy tắc khóa file gốc. Đức Minh xin lỗi và tự ghi sự cố vào sổ.

Hoài An xem cảnh cửa, nhớ Nhi từng nói muốn nhìn bầu trời. Bà không yêu cầu nhóm đổi góc, chỉ hỏi có thể thêm tiếng gió không. Vy xin file gió từ rạp Ánh Dương, ghi rõ nguồn.

Lam đọc thư của Nhi một lần, không đọc lại. Cô thấy mình muốn biết cô ấy sống thế nào, nhưng biết nhiều không đồng nghĩa gần gũi. Khoảng cách cũng có thể là một hình thức tôn trọng.

Đạt bắt đầu soạn đề án quỹ rạp. Anh cần số liệu, nhưng Trân nhắc không dùng câu chuyện riêng để thuyết phục nhà tài trợ. Họ trình bày hoạt động, chi phí và quy trình, không kể ai từng khóc ở ghế nào.

Hội đồng tài trợ hỏi vì sao không bán vé. Trân giải thích vé miễn phí giúp học sinh không bị loại vì tiền; hộp đóng góp chỉ dành cho người muốn góp. Đạt thêm rằng ngân sách cần công khai, không đổi quyền riêng tư lấy tài trợ.

Lam viết phần hiệu quả bằng những điều có thể đếm: số lớp học, số giờ mở cửa, số sự cố được xử lý, số yêu cầu rút nội dung. Cô không dùng câu “hàng nghìn người được truyền cảm hứng”. Huy nói những câu không đo được nên để người xem tự nói.

Để báo cáo không biến thành bảng số khô, Lam thêm những câu trích dẫn đã xin phép. Một bạn viết: “Tôi tưởng phòng chiếu chỉ dùng để trốn tiết, hóa ra nó dạy tôi cách hỏi.” Một bạn khác nói: “Tôi không muốn lên phim, nhưng tôi muốn được ngồi.” Lam đưa cả hai câu vào, không ghi lớp hay tên. Trân kiểm tra lại quyền sử dụng, còn Vy đặt chúng trên nền giấy quét từ sổ cũ.

Đạt góp ý nên thêm con số người xem trực tuyến để chứng minh sức hút. Lam đồng ý ghi số lượt truy cập, nhưng kèm cảnh báo rằng lượt xem không bằng số người xem duy nhất. Quân hỏi có thể ghi số lần cậu làm rơi micro không. Huy bảo con số đó quá cao. Không khí bớt căng, nhưng Lam vẫn giữ nguyên bảng số liệu. Cô muốn hội đồng nhìn thấy cả lượng người quan tâm lẫn lượng công việc cần duy trì. Một căn phòng không thể được cứu chỉ bởi video nổi tiếng; nó cần lịch trực, ngân sách và người chịu trách nhiệm sau khi nhóm tốt nghiệp.

Họ mời thủ thư và nhân viên tài vụ cùng đọc bảng chi phí. Một bóng đèn có giá thấp, nhưng thay cả hệ thống dây và bảo trì máy chiếu cần khoản lớn hơn. Tài vụ chỉ ra chi phí vệ sinh sau mỗi suất, còn thủ thư nói có thể dùng quỹ hoạt động chung nếu lịch mở cửa được công khai. Lam bổ sung những con số đó, ghi rõ khoản nào đã xác nhận và khoản nào chỉ là ước tính.

Quân muốn thêm biểu đồ hình chiếc ghế cho dễ nhìn. Vy thiết kế nhưng đặt bảng số liệu gốc cạnh bên. Trân hỏi ai có thể cập nhật khi nhóm tốt nghiệp. Thầy Quang cam kết giao cho thư viện quản lý, còn câu lạc bộ điện ảnh mỗi năm sẽ kiểm tra. Cam kết được ghi vào biên bản, không chỉ nói miệng. Lam thấy dự án đã có đời sống sau nhóm mình, điều đó khiến cô vừa tự hào vừa hơi buồn. Một câu chuyện tốt không giữ nhân vật ở trung tâm mãi; nó biết trao chìa khóa cho người đến sau.

Đã sao chép liên kết chương