Rạp Chiếu Cuối Hành Lang
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Rạp Chiếu Cuối Hành Lang

Cảnh quay trên sân thượng diễn ra lúc bốn giờ chiều. Họ muốn ghi toàn cảnh khu nhà B và những tuyến đường học sinh đi qua. Thầy Quang cho phép năm người lên, nhưng Quân mang theo sáu chiếc ghế khiến cả nhóm phải quay lại cất bớt.

“Ghế cũng cần ngắm thành phố,” Quân nói.

“Ghế không có giấy đồng ý,” Trân đáp.

Trên sân thượng, gió thổi mạnh. Vy đặt máy ghi âm vào góc tường, dùng băng dính cố định. Lam quay những bàn chân bước qua sân, không quay mặt nếu chưa hỏi. Huy đứng cạnh lan can, kiểm tra tín hiệu máy chiếu với Đạt bên dưới.

Họ phát hiện từ trên cao, mái rạp có một ô cửa sổ bị sơn đen. Bên cạnh là vạch hình ngôi sao. Thầy Quang bảo đó là cửa thông gió cũ, từng bị đóng khi một chiếc máy quay rơi xuống.

Lam hỏi mẹ về cửa sổ. Hoài An nói cảnh cuối có ánh sáng từ phía trên, nhưng không nhớ cửa nào. Cô nghĩ Khải đã chọn sân thượng vì Nhi muốn nhìn thấy bầu trời trước khi bước ra.

Đạt tìm được chìa khóa cửa thông gió. Họ không mở ngay; cô Thảo yêu cầu kiểm tra an toàn. Huy dùng camera nhỏ luồn qua khe, thấy một hộp kim loại nằm trên xà. Quân muốn trèo, bị mọi người đồng thanh từ chối.

“Tớ chỉ là người có tinh thần khám phá.”

“Cậu là người vừa làm gãy ba ghế,” Trân nói.

Nhân viên bảo trì lấy hộp xuống. Bên trong là một chiếc đèn pin, một cuộn dây xanh và cuốn sổ nhỏ của Đạt thời học sinh. Anh đọc vài trang, thấy mình từng ghi: “Nếu rạp bị khóa, bật đèn từ sân thượng để người trong hành lang biết vẫn có người nhớ.”

“Anh đã quên câu này,” Đạt nói.

“Nhưng máy chiếu không quên,” Quân đáp.

Lam quay bóng các thành viên trên sân thượng. Hoài An được mời đứng vào khung, nhưng bà lắc đầu. Đạt cũng đứng ngoài. Huy tự đưa tay vào ánh nắng, tạo một hình méo trên tường.

Vy thu tiếng gió và tiếng chuông trường. Cô nói âm thanh trên cao khác hẳn dưới hành lang: rộng hơn, nhưng cũng cô đơn hơn.

Khi mặt trời hạ, Lam hỏi mỗi người một câu: “Bạn muốn giữ điều gì ở rạp?”

Trân: “Quyền được thử và làm lại.”

Quân: “Một chiếc ghế không sập.”

Vy: “Tiếng người khác kể mà không bị át.”

Huy im lặng lâu. Cuối cùng cậu nói: “Một nơi không bắt mình phải xuất hiện theo cách người khác muốn.”

Lam không hỏi thêm. Câu trả lời sẽ nằm trong phim nếu Huy cho phép. Cậu gật, đồng ý dùng âm thanh nhưng không dùng hình mặt.

Tối đó, họ xem lại cảnh sân thượng. Một khung hình bị lóa, để lộ bóng cửa sổ đen và một mảnh chữ trên tường: **A →**. Mũi tên chỉ về khu rạp, không phải sân ga.

Thầy Quang nhận ra ký hiệu này từng dùng để chỉ lối thoát hiểm. Nó dẫn tới một căn phòng nhỏ sau màn, nơi nhóm chưa mở vì tưởng tường đặc.

Ngày mai, họ sẽ kiểm tra. Bảng đếm ngược còn một ngày. Lam thấy vừa hồi hộp vừa bình tĩnh; họ không còn cố tìm một cảnh đã mất. Họ đang tìm cách để những người đến sau có thể tự quay cảnh của mình.

Trên sân thượng, nhóm chia việc theo từng mốc giờ. Huy kiểm tra dây điện trước, Vy thu âm sau, Lam quay khi mọi người đã đồng ý. Trân đứng ở cửa, ghi người lên xuống. Quân được giao mang nước, nhưng cậu làm rơi một chai xuống cầu thang và phải đi nhặt.

Mặt trời xuống chậm. Khuôn viên trường từ trên cao trông như một bộ phim chưa dựng: sân bóng có những chấm áo trắng, hành lang là đường thẳng, mái rạp là mảng tối giữa cây phượng. Lam muốn quay toàn cảnh, nhưng Huy nhắc không được quay cửa sổ lớp nếu có học sinh.

“Khung đẹp hơn nếu có người,” Lam nói.

“Người không phải phụ kiện.”

Lam hạ máy. Cô thấy mình đang học cách nhìn không chiếm chỗ.

Đức Minh phát hiện một sợi dây xanh buộc vào lan can. Dây chạy xuống phía mái rạp, đầu còn lại giấu trong ống thoát nước. Huy không kéo; cậu gọi thầy Quang. Nhân viên bảo trì kiểm tra và tìm thấy một đèn nhỏ hướng vào cửa thông gió.

Đạt nhận ra đèn này từng dùng trong hệ thống chiếu thử. Anh ký biên bản tháo, không tự xử lý. Trân ghi số hiệu thiết bị, còn Lam hỏi nhân viên có muốn được nhắc tên không. Người đó lắc đầu, chỉ muốn công việc được ghi đúng.

Khi đèn tắt, trên màn rạp xuất hiện một vệt sáng nhỏ. Vy thu lại tiếng công tắc, nhưng không dùng ngay. Cô nói cần nghe trong mạch âm thanh để biết nó có làm người xem hiểu sai không.

Nhóm thử chiếu bóng cửa từ sân thượng. Huy cầm máy, Lam đứng ở vị trí mở. Bóng cô kéo dài qua tường, không thấy mặt. Quân bước vào làm bóng phình ra, cả nhóm cười. Trân hỏi có thể giữ tiếng cười không; Quân đồng ý.

Hoài An xem bản quay qua video trực tiếp có kiểm soát. Mẹ nói ánh sáng này không giống cảnh cũ, và đó là điều tốt. Lam hỏi mẹ có sợ người xem so sánh không. Mẹ đáp nếu so sánh giúp họ hiểu cảnh mới được làm bằng sự đồng ý, thì không sao.

Gió mạnh làm một tấm phản sáng bay. Huy chạy theo, trượt chân, nhưng Đạt giữ được áo cậu. Quân muốn quay khoảnh khắc, Huy nói không. Quân cất máy ngay.

Sau khi an toàn, Huy cảm ơn Đạt. Đạt bảo anh chỉ giữ tay áo, không cứu ai. Huy nói đôi khi giữ một tay áo cũng đủ để người khác đứng lại.

Lam ghi câu đó vào sổ nhưng hỏi Đạt có cho dùng không. Anh bảo nếu ghi tên thì được. Mỗi câu chữ trở thành một cuộc trao đổi nhỏ, không còn là thứ nhóm tự lấy.

Khi rời sân thượng, Lam nhìn mũi tên A. Nó chỉ xuống rạp, nhưng không còn giống lời thách thức. Nó giống một lối đi đã được đánh dấu để người sau không phải đoán.

Trân yêu cầu mỗi người ghi lại một việc có thể bàn giao cho khóa dưới. Huy ghi cách nghe tiếng quạt, Vy ghi cách xin phép người gửi âm thanh, Quân ghi cách xếp ghế không chắn lối, Lam ghi cách hỏi lại trước khi dùng. Các trang được đặt cạnh bản đồ sân thượng.

Đạt đọc, nói một kế hoạch chỉ sống khi người kế tiếp hiểu vì sao nó tồn tại. Anh đề nghị thêm phần lịch sử, nhưng Hoài An nhắc không đưa chi tiết riêng của Nhi. Họ viết một dòng chung: “Có một câu chuyện từng được giữ lại để bảo vệ một học sinh; mọi thế hệ phải tiếp tục hỏi người kể.”

Huy đóng hộp đèn, ký tên người kiểm tra. Lam đứng ở cửa, nhìn ánh sáng cuối ngày rơi trên nền gạch. Cô không quay, nhưng nhớ rõ tiếng Quân kéo ghế và tiếng Vy cất máy.

Đêm trước buổi họp, nhóm thử đi qua toàn bộ quy trình như một khán giả mới. Bảng hướng dẫn nằm hơi cao, họ hạ xuống ngang tầm mắt. Lối thoát bị một thùng áp phích chắn, Trân chuyển nó sang bên. Quân thấy tấm rèm che mất biển “nhà vệ sinh”, liền buộc một sợi ruy băng đỏ làm dấu. Huy kiểm tra đèn khẩn cấp, còn Vy mở bản phụ đề trên máy tính bảng.

Lam ngồi vào chiếc ghế lung lay vừa sửa, nhìn màn hình từ góc khuất nhất. Một đường dây điện chạy ngang tầm chân. Cô gọi Huy, không tự ý kéo. Họ cố định dây bằng nẹp và dán miếng cảnh báo. Những thay đổi ấy không xuất hiện trong đoạn trailer, nhưng khiến suất chiếu ngày mai an toàn hơn. Trước khi khóa cửa, Lam đọc to danh sách: điện, lối đi, âm thanh, quyền hình ảnh, nước uống. Quân hỏi sao không có mục “bánh quy”. Trân thêm vào cuối danh sách. Cả nhóm cười, rồi ký tên từng người.

Sáng ngày chiếu, Lam đến sớm và thấy một tờ giấy dán trên cửa: “Tôi không muốn bị quay, nhưng muốn giúp xếp ghế.” Cô không biết ai viết, nên đặt tờ giấy vào hộp góp ý và mở cửa cho mọi người vào. Một bạn tự nhận việc xếp ghế theo sơ đồ, một bạn lau tay vịn, một bạn kiểm tra bảng chữ lớn. Không ai bị hỏi tên nếu không cần. Huy đưa găng tay, nhắc không di chuyển chiếc ghế đã đánh dấu kiểm tra.

Đến khi khách đầu tiên bước vào, Quân phát hiện số ghế trên vé bị trùng. Cậu không đổ cho máy in; cậu xin lỗi, đổi chỗ và ghi lại nguyên nhân. Trân sửa mẫu vé ngay, thêm mã khu vực. Lam nhận ra một buổi chiếu thành công không phải là không có lỗi, mà là lỗi được nhận ra trước khi làm ai đó xấu hổ. Cô nhìn bảng “bạn có thể chỉ ngồi” rồi lùi sang bên, để người khác tự tìm chỗ của mình.

Khi phim bắt đầu, chiếc máy chiếu phát tiếng rền khác thường. Huy không hoảng; cậu báo cho khán giả, tạm dừng và gọi kỹ thuật viên trực. Một số người đề nghị tiếp tục vì âm thanh cũng có nét riêng, nhưng Huy giải thích thiết bị nóng có thể nguy hiểm. Cả phòng đồng ý nghỉ mười phút. Quân phát bánh quy, Trân mở cửa cho thoáng, Vy giữ nguyên màn hình chờ.

Kỹ thuật viên thay bộ lọc, ghi thời điểm và hướng dẫn nhóm nhận biết tiếng rền bất thường. Huy hỏi ông có muốn xuất hiện trong credit không. Ông chỉ muốn ghi tên đơn vị bảo trì. Lam thêm tên đúng cách, không quay cận tay ông nếu chưa được phép. Khi suất chiếu tiếp tục, khán giả vỗ tay cho việc dừng đúng lúc. Quân nói đây là lần đầu cậu thấy khán giả vỗ tay vì một chiếc máy không chạy. Lam đáp họ vỗ tay vì mọi người đã chăm sóc nhau.

Sau đó, nhóm cập nhật lịch bảo trì ngay trên bảng cửa, để người xem biết máy vừa được kiểm tra và lần tới là khi nào.

Đã sao chép liên kết chương