Rạp Chiếu Cuối Hành Lang
8 phút đọc

Chương 20

Chương 20 — Rạp Chiếu Cuối Hành Lang

Ngày hội ghế xếp đông hơn dự kiến. Học sinh không chỉ đến viết ký ức; họ còn mang theo bánh, nước, vải lau, dây điện và những chiếc tua vít không ai biết dùng. Quân lập một bàn “đổi chuyện lấy ghế”, ai kể một chuyện ngắn thì được chọn chỗ ngồi trong suất chiếu.

Trân phát số, Vy ghi âm khi có đồng ý. Lam đứng ở cửa, giải thích rạp đang thử hoạt động và mọi người không được tự ý quay người khác. Một bạn hỏi có được livestream không. Lam lắc đầu, rồi chỉ vào bảng quy tắc.

“Vậy chụp ảnh ghế được không?”

“Được, nếu không có người trong khung.”

Bạn đó gật và thực sự cất điện thoại. Lam thấy một thay đổi nhỏ cũng đáng ghi vào phim.

Huy sửa chiếc ghế cuối, còn Đạt lắp bảng chỉ dẫn lối thoát. Hai người tranh luận về chiều cao chữ. Huy muốn chữ lớn vì khẩn cấp, Đạt muốn giữ thiết kế cũ. Cuối cùng họ dùng cả hai: chữ lớn trên nền cũ, có mũi tên màu đỏ.

Hoài An ngồi ở bàn cuối, không tham gia phỏng vấn. Một học sinh lớp mười nhận ra bà, hỏi có phải bà từng quay bộ phim năm 2004 không. Mẹ Lam nói đúng, rồi hỏi lại em có muốn nghe câu chuyện từ người khác không. Em lắc đầu, nói muốn xem bộ phim mới.

Lam nghe thấy, mỉm cười. Không phải ai cũng cần quá khứ; có người chỉ cần một chỗ ngồi hiện tại.

Đạt tổ chức một cuộc họp nhỏ với đại diện dự án thương mại. Họ hỏi nếu rạp được giữ, ai trả chi phí. Đạt trình bày mô hình kết hợp: trường quản lý lịch, cựu học sinh tài trợ thiết bị, câu lạc bộ tổ chức suất chiếu, vé miễn phí nhưng có hộp đóng góp tự nguyện. Anh không hứa lợi nhuận.

“Anh đang làm việc cho bên nào?” một người hỏi.

“Cho một phương án không xóa sạch nơi này.”

Lam không nghe hết, nhưng thấy Đạt bước ra với khuôn mặt mệt và nhẹ nhõm.

Buổi chiều, một trận mưa bất ngờ tạt vào hành lang. Màn vải bị ướt một góc, ba chiếc ghế trượt. Học sinh chạy đi lấy khăn. Huy tắt máy, Trân kiểm tra lối thoát, Quân dùng chổi gạt nước. Không ai hoảng vì đã có quy trình.

Sau mưa, Bảo Trân ghi vào sổ: **Lần đầu xảy ra sự cố mà không ai biến nó thành nội dung.**

Tối, nhóm họp duyệt bản cuối. Mai muốn giữ cảnh cô xin lỗi, nhưng sợ bị bình luận. Lam nói cô có thể rút bất cứ lúc nào. Mai xem lại, rồi đồng ý giữ vì đó là lựa chọn của cô.

Huy muốn bỏ bóng mình ở đoạn máy chiếu. Cậu nói hình hơi rõ. Lam hỏi cậu có đổi ý không. Huy bảo không; cậu chỉ muốn người xem nhớ chiếc máy trước khi nhớ người sửa.

Vy đưa đoạn âm thanh Nhi. Câu “Cảm ơn vì đã hỏi” đặt sau tiếng cửa mở. Mọi người nghe im lặng.

Quân nói: “Câu này ngắn quá.”

“Đủ rồi,” Vy đáp.

Trân xuất bản lịch suất chiếu: một buổi thử cho học sinh, một buổi ngoài sân cho phụ huynh và cựu học sinh. Hội đồng sẽ dự buổi đầu.

Đêm đó, Lam nhận tin nhắn từ Nhi: **Tôi sẽ không đến, nhưng tôi muốn biết cánh cửa trong phim mới mở về phía nào.**

Lam trả lời: **Về phía khán giả, nếu họ biết tôn trọng người đã kể.**

Nhi gửi một biểu tượng cánh cửa.

Ở cuối hành lang, máy chiếu bật lần cuối trước ngày chiếu. Màn hình hiện: **Còn hai ngày. Đừng quên để ghế trống cho người đến muộn.**

Nhóm chia nhau kiểm tra vé. Mỗi vé có giờ vào, quy tắc không quay và số điện thoại của giáo viên phụ trách. Quân muốn in dòng “không ăn bánh bao”, nhưng Trân cho rằng khán giả có thể tự biết.

Huy tháo máy chiếu, vệ sinh bộ lọc và lắp lại. Cậu dạy hai học sinh lớp mười cách tắt máy đúng trình tự. Một bạn hỏi nếu cậu tốt nghiệp thì ai sửa. Huy chỉ vào bảng kế nhiệm có tên các bạn, bảo họ sẽ học trước khi cần.

Vy hoàn thiện bản âm thanh, Duy kiểm tra phụ đề. Có một khoảng trống nơi Nhi sẽ xuất hiện nếu cô muốn, nhưng nhóm không đặt tên hay hình đại diện vào đó. Họ chỉ để tiếng cửa và khoảng im.

Lam viết lời giới thiệu cuối: “Nếu bạn nghe thấy một phần của mình trong câu chuyện, bạn không cần đưa nó cho ai. Bạn có thể giữ, hoặc kể lại khi sẵn sàng.” Hoài An đọc và đồng ý.

Đạt ký biên bản tạm dừng dự án xây dựng trong thời gian hội đồng xem xét. Điều đó không đảm bảo rạp tồn tại, nhưng cho nhóm thêm thời gian. Anh nói công ty sẽ không dùng hình ảnh suất chiếu cho quảng cáo nếu chưa xin phép.

Bảo Trân lập danh sách khách mời, thấy tên cô Hạnh, Tuấn, bà Năm gửi lời chúc và một ghế không tên. Cô không cố đoán ghế ấy dành cho ai.

Quân kiểm tra cửa sau, phát hiện bản lề kêu. Huy tra dầu, tiếng kêu nhỏ lại nhưng không mất. Lam đề nghị giữ một tiếng trong phim. Huy đồng ý nếu ghi là âm thanh cửa thật.

Tối, cả nhóm thử ngồi im mười giây. Quân chịu được sáu giây rồi hỏi đã hết chưa. Vy bảo chưa. Cậu nhìn màn đen, sau đó im tiếp.

Khi mười giây kết thúc, không ai vỗ tay. Họ chỉ mở ghế, chuẩn bị cho ngày mai.

Đêm đó, Lam kiểm tra danh sách việc còn lại: xác nhận khách mời, sao lưu bản phim, thử máy dự phòng, lau màn, kiểm tra lối thoát và gửi lại giấy đồng ý cho những người đã thay đổi phạm vi. Danh sách dài, nhưng không mục nào có thể bỏ chỉ vì mệt.

Huy nói cậu sẽ ngủ ở rạp để canh máy. Thầy Quang không cho, bảo bảo vệ trực và mọi người phải về nghỉ. Huy cãi một lúc rồi gật. Lam nhận ra chăm sóc người làm cũng nằm trong kế hoạch an toàn.

Quân mang bánh bao còn lại về nhà, dán nhãn ngày. Trân hỏi sao không ăn. Cậu bảo để dành cho người đến muộn. Câu đùa khiến mọi người cười, nhưng họ vẫn giữ hai chiếc trong tủ lạnh rạp.

Hoài An gửi tin Nhi đã nghe bản thử. Cô không nhận xét nội dung, chỉ nói âm thanh cuối không làm cô thấy bị kéo trở lại. Lam đọc, thở phào.

Trước khi đóng cửa, Huy đưa Lam chìa khóa tủ bản sao. Cậu nói cậu tin cô sẽ không mở khi chưa cần. Lam bảo cô sẽ hỏi nếu cần. Huy nói vậy là đủ.

Máy chiếu bật dòng chữ cuối. Không ai chạy tới. Trân đứng ở công tắc, hỏi có muốn tắt không. Thầy Quang bảo để nó chiếu mười giây, rồi ghi vào nhật ký. Hết mười giây, đèn tự tắt.

Lam ghi nhật ký: nguồn hiển thị chưa xác định, không có dấu hiệu can thiệp mới, thời điểm trước buổi chiếu. Cô không viết “ma” hay “người bí ẩn”. Thầy Quang ký xác nhận.

Quân hỏi nếu ngày mai dòng chữ xuất hiện, họ có đưa vào báo cáo không. Trân nói có, nhưng không dùng làm tiêu đề. Huy đóng tủ, rồi để chìa khóa cho người phụ trách ca sáng.

Mọi người rời rạp trong im lặng vừa đủ. Ngày mai sẽ có khán giả, nhưng tối nay căn phòng vẫn thuộc về những người đã làm việc trong đó.

Trước ngày họp hội đồng, Lam và mẹ cùng ăn tối muộn. Hoài An không hỏi về bộ phim ngay; bà hỏi Lam có nhớ uống nước không. Sau đó bà kể lần đầu mình bước vào rạp là để tránh một buổi thuyết trình thất bại. Bà đã quay một người bạn đang khóc rồi đăng lên nhóm lớp, nghĩ rằng mình đang lưu kỷ niệm. Người bạn ấy nghỉ học vài ngày. Hoài An chưa từng kể vì sợ Lam xem mình là người giả vờ hiểu chuyện.

Lam không trách mẹ. Cô kể về những lần nhóm xóa cảnh, trả lời tin nhắn và để người khác chọn cách xuất hiện. Hai mẹ con tranh luận xem xin phép có thể sửa được mọi lỗi không. Mẹ bảo không, nhưng nó cho người ta quyền nói “không” trước khi bị tổn thương. Lam ghi câu ấy vào sổ nhưng không đưa thẳng vào phim. Cô muốn khán giả tự nhận ra qua hành động. Trước khi đi ngủ, mẹ gửi cô chiếc kẹp tóc hình máy chiếu cũ. Lam cài lên tóc, thấy mình không cần biến câu chuyện của mẹ thành bí mật lớn; chỉ cần kể nó trung thực.

Hoài An còn kể về Nhi, người từng vẽ sơ đồ ghế trên mặt sau vé xem phim. Nhi không thích nói trước đám đông nhưng luôn nhớ ai cần ngồi gần cửa. Bà đã học được từ bạn cách nhìn một căn phòng qua những chỗ trống. Lam hỏi mẹ có muốn gửi lời nhắn cho Nhi không. Mẹ bảo không biết bạn đang ở đâu, và điều đó cũng phải được tôn trọng. Lam không săn tìm thông tin cũ, chỉ ghi một dòng cảm ơn không tên trong phần phụ lục gia đình.

Sáng hôm sau, Lam kể cho nhóm về cuộc trò chuyện. Quân hỏi có nên làm một cảnh nhân vật mất liên lạc không. Trân nói không phải mọi người vắng mặt đều là nút thắt. Vy đề nghị giữ khoảng trống trong phim, để người xem tự nghĩ. Huy thêm rằng máy chiếu cũng có những khung hình trắng, không phải vì nó hỏng mà vì câu chuyện cần chỗ nghỉ. Lam chỉnh lịch quay, bỏ một cảnh giải thích dài và thay bằng hình chiếc ghế trống. Cô thấy mình đang học cách không lấp đầy mọi khoảng im lặng.

Để thay cảnh giải thích, họ quay một buổi dọn rạp không lời. Chỉ có tiếng chổi, tiếng mở tủ và tiếng Quân ho khẽ vì bụi. Một bạn hỏi có cần diễn lại cho gọn không. Lam nói không, miễn mọi người đồng ý. Cảnh dài hơn dự kiến, nhưng khi xem nháp, khán giả nhận ra ai làm việc gì mà không cần phụ đề. Huy bảo đó là lần hiếm hoi tiếng chổi được làm nhân vật chính.

Hoài An xem bản dựng và chỉ ra một chi tiết: Lam vô thức dùng cùng cách lia máy bà từng dùng trong cuộn băng cũ. Lam tưởng đó là sao chép. Mẹ nói thói quen cũng có thể được truyền lại, quan trọng là con chọn làm gì với nó. Lam chỉnh một cú máy để nhìn từ chỗ người xem ngồi, không từ chỗ người quay. Cảnh mới giản dị hơn nhưng mở rộng không gian. Cô ghi trong sổ rằng trưởng thành không phải xóa dấu vết của người trước, mà là biết khi nào nên đổi góc nhìn.

Đã sao chép liên kết chương