Rạp Chiếu Cuối Hành Lang
8 phút đọc

Chương 29

Chương 29 — Rạp Chiếu Cuối Hành Lang

Rạp mở cửa lần nữa vào ngày đầu học kỳ mới. Bảng tên được sơn lại, vẫn giữ chữ “cuối hành lang”. Màn vải được giặt, nhưng vài vết ố không sạch hết. Huy bảo đừng thay vì chúng là dấu của thời gian. Lam đồng ý, miễn là không ảnh hưởng hình ảnh.

Lịch chiếu được đặt trên bảng tin: phim học sinh, phim của cựu học sinh, suất phụ đề, lớp âm thanh và một buổi chiếu ngoài sân mỗi tháng. Không có logo dự án thương mại. Nhà tài trợ chỉ được ghi trong sổ vận hành.

Trân nhận chìa khóa tủ hồ sơ, Huy giữ chìa máy, Vy quản lý âm thanh, Quân phụ trách ghế và Lam phụ trách quyền sử dụng. Họ lập nhóm mới, cho phép học sinh khóa dưới tham gia.

Một cô bé lớp mười hỏi Lam có được dùng một đoạn video gia đình trong phim không. Cô bé đã xin mẹ, nhưng mẹ chỉ đồng ý trong phạm vi trường. Lam hướng dẫn cách ghi rõ phạm vi, thời hạn và quyền rút. Cô bé cảm ơn, rồi tự điền biểu mẫu.

Huy dạy học sinh cách xử lý máy chiếu. Cậu không đứng trên sân khấu; cậu dùng bóng tay để minh họa. Một bạn hỏi vì sao không cho mọi người thấy mặt. Huy đáp đó là lựa chọn của cậu, không phải quy tắc áp dụng cho tất cả.

Đạt không còn phụ trách phá rạp, nhưng vẫn đến họp với hội đồng. Anh thuyết phục dự án thương mại tài trợ bãi đỗ ở vị trí khác, giảm diện tích xây dựng để giữ hành lang. Cái giá là tiến độ chậm hơn và lợi nhuận thấp hơn. Anh nói lần đầu thấy một bản kế hoạch tốt không phải bản kế hoạch thắng hết.

Hoài An gửi lá thư cho Nhi qua bà Năm. Nhi trả lời sau ba tuần. Cô không kể chi tiết cuộc sống hiện tại, chỉ nói đã đọc, đã khóc một chút và đồng ý giữ liên lạc với lớp hướng dẫn phim. Cô muốn gửi một bộ tài liệu về cách quay không xâm phạm.

Lam đọc thư, không đăng. Cô đặt bản gốc vào hộp riêng, ghi người có quyền xem.

Quân tổ chức “ngày ghế trống”. Mỗi người có thể ngồi vào một chiếc ghế rồi đứng dậy, để lại một câu cho người đến sau. Có câu hài, câu buồn, câu chỉ có một dấu chấm. Quân bảo dấu chấm cũng là câu chuyện nếu người viết muốn vậy.

Một hôm, chiếc ghế xanh biến mất. Cả nhóm hoảng, tưởng ai đó mang đi. Huy kiểm tra camera, Trân xem sổ. Cuối cùng họ thấy bà Mỹ đã đem ghế ra hành lang lau sơn, vì chân ghế bị lỏng. Bà đặt lại sau khi sửa, cẩn thận hơn trước.

“Nó không còn là ghế cũ nữa,” Lam nói.

“Nó vẫn là nó,” bà Mỹ đáp. “Chỉ được sửa đúng chỗ.”

Câu nói đi vào bộ phim tháng sau.

Ngày hội trường, hội đồng công bố rạp được giữ vĩnh viễn dưới dạng không gian văn hóa học sinh. Quyết định yêu cầu trường định kỳ kiểm tra an toàn, công khai ngân sách và không sử dụng rạp cho quảng cáo thương mại không phù hợp.

Khán giả vỗ tay. Đạt cúi đầu, Hoài An nắm tay Lam. Huy đứng bên máy, cười khi Quân làm rơi bảng.

Sau lễ, Lam hỏi Huy có muốn chụp một bức ảnh nhóm không. Huy suy nghĩ rồi đồng ý với điều kiện cậu đứng sau máy chiếu, chỉ lộ nửa mặt. Quân bảo đó là “một bước tiến lịch sử”.

Bức ảnh được lưu trong hồ sơ, không đăng ngay. Mọi người xem trước, rồi Huy tự chọn phiên bản được chia sẻ trên bảng tin trường.

Tối, rạp chiếu suất đầu tiên của học kỳ. Trước khi bật máy, Lam nhìn hàng ghế. Chiếc ghế cuối không còn để trống; một học sinh mới ngồi đó, ôm cặp và nhìn quanh.

“Em đến muộn à?” Lam hỏi.

“Em đến từ đầu. Chỉ ngồi đây để xem có ai nhớ chỗ này không.”

Lam đưa em một vé giấy. Trên vé không có số ghế, chỉ có dòng: **Bạn có thể bắt đầu từ bất kỳ cảnh nào.**

Học sinh mới tên An Nhiên ngồi ghế cuối, im lặng suốt buổi. Sau phim, em không đi ngay. Em hỏi Lam rạp có nhận câu chuyện chưa hoàn chỉnh không. Lam nói rạp nhận cả câu chuyện chưa biết kết thúc, miễn người kể biết mình có quyền dừng.

An Nhiên đưa một tờ giấy, viết về việc em chuyển trường và chưa nói với ai rằng mình sợ. Em không muốn quay mặt, chỉ muốn tiếng bước chân qua hành lang. Vy hướng dẫn em ghi âm, Huy kiểm tra mức âm lượng, Trân đưa phiếu đồng ý.

Quân hỏi em có muốn ngồi ghế gãy không. Trân lườm, cậu sửa thành “ghế đã được sửa”. An Nhiên cười lần đầu.

Hoài An nghe bản ghi bước chân, nói âm thanh của em có nhịp riêng. Lam hỏi có thể dùng không; em đồng ý trong phạm vi lớp. Bản ghi không được đăng mạng.

Đạt ghé qua, mang quyết định hội đồng: rạp được giữ vĩnh viễn. Quyết định đi kèm trách nhiệm bảo trì, quyền riêng tư và báo cáo hàng năm. Trân đọc từng dòng, hỏi ai sẽ chịu trách nhiệm khi nhóm tốt nghiệp.

Hội đồng đã lập vị trí giáo viên phụ trách và quỹ vận hành. Học sinh khóa dưới được đào tạo. Huy nói như vậy tốt hơn việc một người giữ chìa khóa.

Quân mở một chiếc ghế mới, không sập. Cậu cúi chào mọi người, tuyên bố sự nghiệp nghệ thuật đã sang trang. Bà Mỹ bảo cậu chỉ cần đừng phá trang kế.

Lam và Huy chụp ảnh nhóm. Huy đứng cạnh máy, không che mặt hoàn toàn. An Nhiên đứng ở cuối khung, chọn góc quay lưng. Trân hỏi mọi người có đồng ý lưu và đăng bảng tin không. Từng người trả lời.

Ảnh được đăng sau một ngày, kèm chú thích không gắn tên người không muốn. Lượt tương tác vừa phải, nhưng có nhiều bình luận hỏi cách tham gia lớp. Lam trả lời bằng đường dẫn trang trường, không kéo về tài khoản cá nhân.

Nhi gửi tin chúc mừng. Cô nói rạp không còn cần cô để nhắc mọi người nhớ. Lam trả lời rằng cô vẫn được mời nếu muốn, không bị gọi đến.

Hoài An đặt chiếc kẹp sao vào hộp lưu trữ của rạp, cùng bản giấy cho phép sử dụng hình ảnh cũ ở phạm vi học thuật. Mẹ nói chiếc kẹp đã tìm được nơi khác để thuộc về.

Đạt rời dự án thương mại sau khi hoàn tất bàn giao. Anh nhận làm cố vấn không lương một năm, rồi để nhóm tự chọn người tiếp theo. Lam nói đó là cách anh mở cửa mà không đứng chắn.

Cuối ngày, máy chiếu phát suất phim của An Nhiên. Tiếng bước chân chạy qua hành lang, dừng trước cửa, rồi quay lại. Không ai biết em đã chọn điều gì; họ chỉ nghe quyền lựa chọn đang lớn dần.

An Nhiên xem lại bản thu, yêu cầu giảm tiếng giày vì nó làm em nhớ một ngày khó chịu. Vy hỏi muốn bỏ hay đổi. Em chọn ghi bằng tiếng vải áo, nhẹ hơn. Huy chỉnh micro, Trân cập nhật phạm vi dùng. Em ký vào phiếu mới.

Lam nhận ra quyền rút không chỉ dành cho chuyện lớn. Một âm thanh nhỏ cũng có thể mang ký ức riêng. Cô ghi điều đó vào giáo trình.

Học sinh khóa dưới tổ chức suất chiếu cho phụ huynh. Quân đào tạo người dẫn mới, nhưng bị các em sửa cách nói vì cậu dùng quá nhiều câu đùa. Cậu thừa nhận mình cần học cách để người khác tỏa sáng.

Hoài An và Nhi trao đổi qua bà Năm về lớp hướng dẫn. Nhi đồng ý gửi một buổi âm thanh trực tuyến, không bật camera. Lớp dưới đặt câu hỏi trước, không hỏi về địa chỉ hay cuộc sống riêng.

Huy chụp ảnh nhóm đứng cạnh máy. Cậu tự xem ảnh, chọn một tấm lộ nửa mặt. Lam hỏi chắc không. Huy nói lần này cậu đã được hỏi và câu trả lời là có.

Đạt gửi thư cảm ơn nhóm, nhưng Lam trả lời anh cũng phải ghi phần mình từng làm sai. Đạt đáp đã ghi trong báo cáo. Không ai cần một lời cảm ơn hoàn hảo.

Ngày công bố quyết định, sân trường đông hơn thường lệ. Hội đồng chọn phương án giữ lại rạp, sửa hệ thống điện và cho phép sử dụng chung với thư viện. Khu thương mại được thu nhỏ, chuyển sang khu đất trống phía sau. Không phải mọi đề xuất của nhóm đều được chấp nhận; lịch mở cửa cần nhân sự và ngân sách mỗi năm. Nhưng căn phòng còn đó, với trách nhiệm mới rõ ràng hơn.

Đạt đứng cạnh thầy Quang trong buổi thông báo. Anh nói bản thiết kế cũ đã bỏ sót những giá trị không thể đo bằng diện tích. Quân thì thầm rằng câu này nghe như quảng cáo, Trân huých cậu im. Lam không quay cảnh hội đồng công bố trước khi xin phép. Khi thầy Quang gật đầu, Vy mới bật máy và chỉ ghi toàn cảnh, không dí ống kính vào ai đang xúc động.

Buổi tối, cả nhóm dọn lại kho. Bảng quy tắc được đóng khung, không phải để treo như kỷ niệm mà để dùng hằng ngày. Huy giao chìa khóa ngăn thiết bị cho khóa dưới. Lam xóa bản nháp cũ đã có yêu cầu rút, giữ biên bản xác nhận. Cô thấy lòng nhẹ hơn khi biết một đoạn phim có thể kết thúc bằng việc được xóa đúng cách.

Ngày cuối trước lễ bàn giao, từng người viết một hướng dẫn cho người tiếp quản. Huy ghi cách kiểm tra máy chiếu và giới hạn an toàn. Trân ghi cách lưu đồng ý, thời hạn và địa chỉ phản hồi. Vy ghi cách đặt tên file để bản online không bị nhầm với bản nội bộ. Quân ghi cách đón người mới mà không bắt họ phải tham gia trò chơi tập thể. Lam viết một câu ở đầu sổ: “Đừng bắt đầu bằng máy quay; hãy bắt đầu bằng câu hỏi.”

Khóa dưới đọc sổ, hỏi nhóm có thật sự làm đủ từng bước không. Lam trả lời không, họ từng sai và phải sửa. Cô kể chuyện tài khoản lạ, chiếc vé cũ, phụ đề sai và những cảnh đã xóa. Không ai cắt phần khó nghe khỏi bài bàn giao. Huy đóng hộp thiết bị, Quân dán nhãn bánh quy hết hạn, Trân khóa tủ hồ sơ, Vy sao lưu bản cuối. Khi trao chìa khóa, Lam không nói lời tạm biệt hoành tráng. Cô chỉ bảo nếu cần hỏi, cứ mở cửa rạp và để lại tin nhắn.

Đã sao chép liên kết chương