Chương 19
Chương 19 — Vạch Đích Của Những Năm Tháng Cũ
Ba tháng trước ngày thi đấu, một cuộc họp Hội đồng quản trị bất thường được triệu tập, với lý do chính thức là "đánh giá tiến độ dự án marathon giữa kỳ". Khuê nhận được thông báo chỉ hai ngày trước cuộc họp, đủ để cô nhận ra đây không phải là một cuộc rà soát thông thường.
Trong phòng họp lớn, trước sự hiện diện của toàn bộ thành viên Hội đồng quản trị, ông Uông Đắc Thành trình bày một bản báo cáo phân tích tài chính chi tiết, chỉ ra rằng số lượng vận động viên phong trào đăng ký tham gia giải đấu tính đến thời điểm hiện tại mới chỉ đạt sáu mươi phần trăm so với mục tiêu đề ra, trong khi chi phí đã giải ngân lên đến bảy mươi lăm phần trăm tổng ngân sách dự trù.
"Với tốc độ này, tôi lo ngại dự án sẽ không đạt điểm hòa vốn như kế hoạch ban đầu, chưa nói đến việc tạo ra lợi nhuận để bù đắp cho những khó khăn hiện tại của mảng bất động sản." Ông Thành nói, giọng đầy vẻ nghiêm trọng được tính toán kỹ lưỡng. "Tôi đề xuất Hội đồng quản trị xem xét cắt giảm ba mươi phần trăm ngân sách còn lại, tập trung vào những hạng mục thiết yếu nhất, đồng thời xem xét lại một số hợp đồng đối tác không thực sự cần thiết."
Khuê đứng dậy, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang dâng lên một cơn sóng lo lắng. "Thưa Hội đồng quản trị, con số sáu mươi phần trăm đăng ký tính đến ba tháng trước ngày thi đấu là hoàn toàn bình thường đối với các giải marathon quy mô lớn. Theo kinh nghiệm ngành, phần lớn lượng đăng ký tập trung vào tháng cuối cùng, khi các chiến dịch truyền thông cao điểm được triển khai. Con đã chuẩn bị kế hoạch marketing tăng tốc cho giai đoạn này, dự kiến sẽ đạt và vượt mục tiêu ban đầu."
Cô trình bày một loạt số liệu so sánh với các giải đấu tương tự đã tổ chức thành công trong khu vực, cùng với kế hoạch chi tiết cho ba tháng cuối cùng — hợp tác với các influencer chạy bộ có lượng theo dõi lớn, chương trình ưu đãi đăng ký sớm theo nhóm, và một chiến dịch truyền thông tận dụng chính câu chuyện của các vận động viên chuyên nghiệp tham gia, trong đó có Nhật Tiến, để tạo sự kết nối cảm xúc với công chúng, thay vì chỉ dựa vào những thông điệp quảng cáo khô khan như trước đây.
"Việc cắt giảm ngân sách vào thời điểm này sẽ gây ra hiệu ứng ngược." Khuê nói tiếp, giọng ngày càng chắc chắn hơn khi cô cảm nhận được sự ủng hộ dần hình thành từ một số thành viên Hội đồng. "Nếu chúng ta cắt giảm công tác truyền thông ngay lúc cần đẩy mạnh nhất, chúng ta sẽ tự tay phá hỏng cơ hội đạt được mục tiêu, và khi đó, mọi khoản đầu tư đã bỏ ra trước đó sẽ trở thành lãng phí thực sự."
Ông Vinh, ngồi ở vị trí chủ tọa, lắng nghe cả hai phía trình bày một cách chăm chú, thỉnh thoảng ghi chú vài dòng vào cuốn sổ tay riêng, gương mặt không lộ rõ thiên hướng nghiêng về bên nào. Cuối cùng, sau một hồi cân nhắc, ông đưa ra quyết định.
"Tôi sẽ giữ nguyên ngân sách đã phê duyệt, nhưng yêu cầu Khuê báo cáo tiến độ đăng ký hàng tuần thay vì hàng tháng như hiện tại, để Hội đồng quản trị có thể theo dõi sát sao hơn." Ông nói, giọng dứt khoát. "Nếu đến giữa tháng tới mà tỷ lệ đăng ký không có dấu hiệu cải thiện rõ rệt theo đúng dự báo, chúng ta sẽ phải xem xét lại phương án của ông Thành."
Quyết định đó, dù mang lại cho Khuê thêm thời gian, cũng đặt lên vai cô một áp lực nặng nề chưa từng có — mọi bước đi từ giờ trở đi đều bị giám sát chặt chẽ, mọi sai sót nhỏ đều có thể trở thành cái cớ để dự án bị cắt giảm hoặc thậm chí hủy bỏ hoàn toàn.
Ngay sau cuộc họp, Khuê triệu tập toàn bộ đội ngũ dự án, trong đó có Kỳ, để lên kế hoạch hành động cụ thể cho ba tháng cuối cùng. "Chúng ta không có thời gian để hoảng loạn." Cô nói, giọng cương quyết dù khuôn mặt vẫn còn hằn dấu vết mệt mỏi từ cuộc họp căng thẳng vừa qua. "Từ hôm nay, mỗi tuần chúng ta phải có ít nhất một nội dung truyền thông nổi bật, không lặp lại, xoay quanh câu chuyện của các vận động viên tham gia. Kỳ, chị cần em làm việc trực tiếp với đội ngũ của Câu lạc bộ Bạt Phong để có tư liệu về Nhật Tiến."
"Chị tính làm series phóng sự nhỏ về hành trình luyện tập của cậu ấy à?" Kỳ hỏi, nhanh chóng bắt kịp ý tưởng.
"Đúng vậy." Khuê gật đầu. "Một vận động viên trẻ xuất thân từ vùng núi nghèo khó, được đào tạo bởi một huấn luyện viên từng là vận động viên chuyên nghiệp giải nghệ vì chấn thương — đó là một câu chuyện đủ sức chạm đến cảm xúc của công chúng, hơn hẳn những quảng cáo thương mại khô khan."
Kỳ nhìn bạn mình, nhận ra ngay đằng sau ý tưởng công việc thuần túy đó còn ẩn chứa một điều gì đó cá nhân hơn nhiều, nhưng cô không nói ra, chỉ gật đầu đồng ý và bắt tay vào triển khai ngay trong đêm.
***
Tối hôm đó, Khuê ở lại văn phòng đến khuya, ngồi trước màn hình máy tính với hàng chục bảng biểu số liệu, cố gắng tìm ra những giải pháp mới để đẩy nhanh tốc độ đăng ký. Điện thoại cô đổ chuông — cuộc gọi từ cha.
"Con vẫn đang ở công ty à?" Ông Vinh hỏi, giọng có phần lo lắng. "Đã hơn mười giờ đêm rồi."
"Dạ, con đang tìm cách cải thiện chiến dịch marketing." Khuê đáp, giọng mệt mỏi không giấu được.
"Con biết ba tin tưởng con mới trao dự án này cho con, đúng không?" Ông Vinh nói. "Nhưng ba cũng phải công bằng với cả Hội đồng quản trị. Ông Thành, dù cách tiếp cận có phần cứng nhắc, nhưng lo lắng của ông ấy về tài chính công ty không phải không có cơ sở. Công ty mình đang trong giai đoạn khó khăn thật sự, con hiểu điều đó chứ?"
"Con hiểu ba." Khuê đáp, cảm nhận rõ áp lực kép — vừa phải chứng minh năng lực bản thân trước một đối thủ nội bộ đầy hoài nghi, vừa không muốn làm cha thất vọng, người đã đặt cược cả uy tín của mình để trao cho cô cơ hội này.
"Ba không nghi ngờ năng lực của con." Ông Vinh nói, giọng dịu lại. "Nhưng ba muốn nhắc con một điều — đừng để áp lực này khiến con đưa ra những quyết định vội vàng, thiếu cân nhắc. Con là con gái ba, nhưng trong công việc, con phải tự đứng vững bằng chính năng lực của mình, không phải bằng cái tên Đường Khắc Vinh phía sau con."
Câu nói của cha, dù xuất phát từ tình yêu thương, vẫn khiến Khuê cảm thấy một nỗi cô đơn nhất định — trong một công ty mà cô lẽ ra có mọi lợi thế nhờ xuất thân, cô lại là người phải chứng minh nhiều hơn bất kỳ ai khác, để không ai có thể nói rằng cô chỉ đạt được vị trí này nhờ là con gái của Chủ tịch.
Cô gác máy, nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh trong đêm, và bất giác, cô nhớ đến Sơn — nhớ đến cách anh, xuất thân từ một gia đình nghèo khó, đã phải chứng minh giá trị bản thân qua từng bước chạy, từng giọt mồ hôi, không có bất kỳ đặc quyền nào để dựa vào. Có lẽ, cô nghĩ, dù xuất phát điểm khác nhau đến đâu, cả hai vẫn luôn chia sẻ chung một nỗi khát khao được công nhận bằng chính thực lực của mình, không phải nhờ vào gia thế hay hoàn cảnh.
Cô mở điện thoại, định nhắn tin cho Sơn để tìm chút an ủi, nhưng rồi dừng lại, tự nhắc mình rằng cuối tuần này, họ đã hẹn sẽ có một cuộc trò chuyện quan trọng và trọn vẹn hơn. Cô không muốn làm phiền anh bằng những lo lắng công việc ngay lúc này, khi cả hai đều cần sự tỉnh táo và trọn vẹn cảm xúc cho cuộc gặp gỡ sắp tới — cuộc gặp gỡ mà cô tin rằng sẽ quyết định rất nhiều điều cho tương lai của cả hai.
Cô đóng máy tính lại, thu dọn bàn làm việc, rồi đứng trước tấm gương lớn trong phòng vệ sinh của văn phòng, nhìn thẳng vào chính mình. Gương mặt phản chiếu trong gương là một người phụ nữ ba mươi tuổi, đầy bản lĩnh trong công việc, nhưng đôi mắt vẫn còn ẩn giấu sự mong manh của cô gái mười sáu tuổi từng ngồi ghi sổ dưới gốc phượng năm nào, luôn khao khát được nhìn nhận không phải vì cô là ai, mà vì những gì cô thực sự làm được.
"Mày làm được mà." Cô tự nhủ với hình ảnh phản chiếu của chính mình, giọng thì thầm nhưng đầy quyết tâm. "Con số sáu mươi phần trăm không phải là thất bại, chỉ là một điểm khởi đầu cần được cải thiện. Mày đã từng vượt qua nhiều thứ khó khăn hơn thế này rồi, kể cả những chuyện tưởng chừng không thể vượt qua nổi."
Trên đường về nhà đêm đó, ngồi trong xe, Khuê mở lại tập hồ sơ dự án trên điện thoại, rà soát lại từng chi tiết nhỏ nhất của kế hoạch truyền thông sắp triển khai, tự nhủ rằng dù áp lực từ ông Thành, từ Hội đồng quản trị, hay thậm chí từ chính kỳ vọng của cha mình có lớn đến đâu, cô cũng sẽ không để bản thân gục ngã trước vạch đích của chính sự nghiệp mình, giống như cách Sơn đã dạy cho Nhật Tiến — đôi khi phải biết lùi lại để tính toán kỹ càng hơn, nhưng tuyệt đối không được từ bỏ.