Chương 23
Chương 23 — Vạch Đích Của Những Năm Tháng Cũ
Ba tuần trước ngày thi đấu chính thức, tỷ lệ đăng ký tham gia Giải Marathon Quốc Tế Bình Minh đã vượt mục tiêu đề ra ban đầu, một phần nhờ hiệu ứng tích cực từ buổi họp báo minh bạch, một phần nhờ chiến dịch truyền thông xoay quanh câu chuyện của Nhật Tiến đã chạm đến trái tim của cộng đồng chạy bộ trên khắp cả nước. Khuê, dù vẫn còn bận rộn với hàng trăm đầu việc hậu cần, đã có thể thở phào nhẹ nhõm hơn phần nào trước áp lực từ Hội đồng quản trị.
Tại Câu lạc bộ Bạt Phong, không khí những ngày cuối cùng trước giải đấu trở nên căng thẳng và tập trung cao độ. Nhật Tiến bước vào giai đoạn "taper" — giảm dần khối lượng tập luyện trong khi vẫn duy trì cường độ, một kỹ thuật quan trọng giúp cơ thể phục hồi hoàn toàn và tích lũy năng lượng tối đa trước ngày thi đấu, tránh tình trạng vận động viên bước vào cuộc đua trong trạng thái mệt mỏi tích lũy.
"Hai tuần cuối này, khối lượng chạy của em sẽ giảm xuống còn sáu mươi phần trăm so với đỉnh điểm, nhưng tốc độ vẫn phải giữ nguyên ở một số bài tập ngắn để cơ thể không quên cảm giác chạy nhanh." Sơn giải thích với Nhật Tiến trong buổi họp lên kế hoạch cuối cùng. "Đây là giai đoạn nhiều vận động viên trẻ dễ mắc sai lầm nhất — cảm thấy thừa năng lượng vì tập ít hơn, rồi tự ý tăng cường độ, dẫn đến chấn thương ngay trước ngày thi đấu quan trọng nhất."
"Em hiểu, thầy." Nhật Tiến gật đầu, đã trưởng thành hơn nhiều qua chấn thương nhẹ từng trải qua trước đó, biết lắng nghe và tuân thủ kỷ luật tập luyện một cách nghiêm túc, khác hẳn sự nôn nóng bồng bột của những ngày đầu mới gia nhập câu lạc bộ.
Trong một buổi họp với ban lãnh đạo câu lạc bộ để rà soát lần cuối công tác hậu cần cho ngày thi đấu, Huấn bất ngờ đưa ra một đề xuất khiến cả phòng họp im lặng.
"Tao nghĩ, mày nên tự mình chạy hạng mục mở màn của giải." Huấn nói, nhìn thẳng vào Sơn.
"Ý mày là sao?" Sơn hỏi, không hiểu rõ.
"Ban tổ chức có một hạng mục chạy năm cây số dành cho cộng đồng, diễn ra ngay trước giờ xuất phát của hạng mục marathon chuyên nghiệp, mang tính biểu tượng khai mạc giải đấu." Huấn giải thích. "Tao nghĩ, nếu mày, một cựu vận động viên chuyên nghiệp giải nghệ vì chấn thương, đích thân tham gia chạy hạng mục đó, đó sẽ là một hình ảnh đầy cảm hứng, không chỉ cho khán giả, mà còn cho chính mày."
Sơn im lặng, cảm giác một luồng cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng. Từ ngày chấn thương buộc phải giải nghệ, anh chưa từng tham gia bất kỳ cuộc đua chính thức nào với tư cách vận động viên, chỉ đứng ở vị trí huấn luyện viên, quan sát từ bên ngoài đường chạy. Ý nghĩ về việc tự mình bước ra vạch xuất phát một lần nữa, dù chỉ là một cự ly ngắn mang tính biểu tượng, khiến trái tim anh vừa hồi hộp vừa có chút sợ hãi.
"Anh không biết mình còn đủ sức không." Sơn nói, giọng có chút do dự hiếm thấy.
"Đây không phải là chuyện sức lực, Sơn à." Huấn đáp, giọng chân thành. "Đây là chuyện mày có sẵn sàng đối diện với đường chạy một lần nữa, theo cách của riêng mày, không phải để chứng minh gì với ai, mà để khép lại một chương chưa trọn vẹn trong lòng mày."
Tối hôm đó, Sơn gọi điện kể lại đề xuất của Huấn cho Khuê nghe, giọng vẫn còn nhiều băn khoăn.
"Em nghĩ anh nên làm điều đó." Khuê nói, không chút do dự. "Không phải vì hình ảnh truyền thông, mà vì em nghĩ, anh vẫn còn một phần nào đó trong lòng chưa thực sự nguôi ngoai về việc phải rời bỏ đường chạy đột ngột như vậy. Đây có thể là cơ hội để anh tự mình bước qua vạch đích đó, theo cách của riêng anh, không bị gián đoạn bởi chấn thương lần này."
Lời nói của Khuê chạm đúng vào điều mà Sơn chưa từng dám thừa nhận với chính mình — rằng suốt nhiều năm qua, dù đã tìm được ý nghĩa mới trong vai trò huấn luyện viên, một phần trong anh vẫn mang theo nỗi tiếc nuối về việc sự nghiệp thi đấu của mình kết thúc quá đột ngột, không theo cách anh mong muốn, không có một cuộc đua cuối cùng để anh tự tay khép lại hành trình đó một cách trọn vẹn.
"Anh sẽ làm." Anh quyết định, giọng chắc nịch. "Anh sẽ chạy hạng mục năm cây số đó."
***
Hai tuần tiếp theo, ngoài việc giám sát quá trình chuẩn bị của Nhật Tiến và cả đội, Sơn cũng dành thời gian tập luyện nhẹ nhàng cho riêng mình, cẩn thận theo dõi phản ứng của gót chân phải — nơi vẫn còn vết sẹo phẫu thuật từ ca chấn thương năm nào. Bác sĩ thể thao của câu lạc bộ kiểm tra kỹ lưỡng, xác nhận rằng với cường độ chạy nhẹ nhàng của cự ly năm cây số, gân Achilles đã phục hồi của anh hoàn toàn có thể chịu đựng được mà không có nguy cơ tái chấn thương.
"Cảm giác thế nào?" Huấn hỏi, sau buổi chạy thử đầu tiên của Sơn sau nhiều năm không tham gia bất kỳ cuộc đua nào, dù chỉ là một buổi tập nhẹ nhàng mang tính làm quen lại.
"Lạ lắm." Sơn đáp, vừa thở vừa cười, một nụ cười nhẹ nhõm mà Huấn hiếm khi thấy ở bạn mình trong suốt nhiều năm qua. "Cảm giác như một phần của anh đã ngủ quên rất lâu, giờ mới từ từ tỉnh dậy, sau ngần ấy năm chỉ đứng ngoài đường chạy để nhìn người khác thi đấu."
"Vậy là đúng quyết định rồi." Huấn vỗ vai bạn, cười tươi. "Tao mong tới ngày đó lắm, được thấy mày đứng ở vạch xuất phát một lần nữa."
Cùng thời điểm đó, Sơn gọi điện về Hòa Điền báo tin cho cha mẹ, giọng không giấu được sự háo hức như một đứa trẻ. "Ba mẹ ơi, con sẽ chạy lại rồi, dù chỉ là năm cây số thôi."
"Thật à con?" Giọng ông Đảnh vang lên đầu dây bên kia, xen lẫn sự xúc động khó che giấu. "Ba với mẹ nhất định sẽ ra đó coi con chạy. Bao nhiêu năm rồi ba chưa được thấy con đứng ở vạch xuất phát."
"Đường xa vậy, ba đi lại có ổn không?" Sơn hỏi, lo lắng cho sức khỏe của cha vẫn còn di chứng từ vụ tai nạn năm nào.
"Ba khỏe mà, đi xe khách vài tiếng có gì đâu." Ông Đảnh cười, giọng đầy tự hào. "Con nhớ hồi con còn ở Hòa Điền không, tối nào ba cũng ra công viên ngồi coi con tập chạy. Lần này, ba nhất định phải có mặt, dù phải chống gậy mà đi."
Cuộc gọi đó khiến Sơn cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực, càng củng cố thêm quyết tâm của anh cho ngày thi đấu sắp tới — không chỉ là một cuộc chạy mang tính biểu tượng cho riêng anh, mà còn là một khoảnh khắc đoàn tụ đầy ý nghĩa với cả gia đình đã cùng anh trải qua bao thăng trầm suốt những năm tháng khó khăn nhất.
Khi tin tức về việc Sơn sẽ tự mình tham gia hạng mục chạy cộng đồng được công bố trong tài liệu truyền thông chính thức của giải đấu, phản ứng từ cộng đồng chạy bộ vô cùng tích cực — câu chuyện về một cựu vận động viên chuyên nghiệp giải nghệ vì chấn thương, giờ đây trở lại đường chạy không phải để tranh tài, mà để truyền cảm hứng, nhanh chóng lan tỏa và trở thành một trong những điểm nhấn được mong chờ nhất của Giải Marathon Quốc Tế Bình Minh, bên cạnh màn trình diễn được kỳ vọng của Nhật Tiến ở hạng mục chuyên nghiệp.
Khuê, khi biết tin, đã lặng lẽ chuẩn bị một điều đặc biệt mà cô chưa nói với Sơn — cô lấy dải băng vải đỏ đã cất giữ suốt mười ba năm ra khỏi hộp gỗ, cẩn thận là lại từng nếp gấp đã sờn cũ theo thời gian, và cất nó vào trong túi xách cô sẽ mang theo đến ngày thi đấu, ấp ủ một kế hoạch nhỏ mà cô hy vọng sẽ trở thành khoảnh khắc ý nghĩa nhất của cả giải đấu, không chỉ với riêng cô và Sơn, mà với tất cả những ai đã dõi theo hành trình dài đằng đẵng của họ.
Cô bàn bạc kín đáo với ban tổ chức đường đích, đề nghị được đích thân đứng ở vị trí giữ băng đích danh dự cho hạng mục chạy cộng đồng mở màn — một vai trò thường được trao cho đại diện nhà tài trợ hoặc quan chức địa phương, nhưng lần này, cô muốn tự tay mình đảm nhận, mang theo một ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều so với một nghi thức thông thường.
"Chị chắc chắn muốn đích thân làm việc này chứ?" Trưởng ban tổ chức đường đích hỏi, có phần ngạc nhiên trước đề nghị bất thường từ trưởng ban dự án. "Thông thường vị trí này dành cho khách mời danh dự."
"Tôi chắc chắn." Khuê đáp, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười bí ẩn. "Đây sẽ là một khoảnh khắc đặc biệt, tôi hứa với anh như vậy."
Cô không kể cho ai, kể cả Kỳ, về kế hoạch nhỏ này, muốn giữ nó như một bất ngờ dành riêng cho Sơn vào đúng khoảnh khắc anh bước qua vạch đích của cuộc đua mang tính biểu tượng ấy — một sự khép lại trọn vẹn cho món quà cô đã trao anh từ mười ba năm trước, giờ đây được trả lại đúng vị trí của nó, ngay tại chính vạch đích nơi hành trình dài đằng đẵng của cả hai cuối cùng cũng được nối liền, sau bao năm tháng chờ đợi mà không ai trong hai người từng dám chắc chắn sẽ có ngày này.