Vạch Đích Của Những Năm Tháng Cũ
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Vạch Đích Của Những Năm Tháng Cũ

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sơn đến thẳng văn phòng Khang Vinh mà không báo trước, điều anh chưa từng làm kể từ ngày gặp lại Khuê. Cô nhân viên lễ tân, nhận ra anh từ những lần ghé thăm trước, gọi điện thông báo lên trên, và vài phút sau, Sơn được dẫn vào phòng làm việc của Khuê.

Cô đang ngồi trước bàn, gương mặt vẫn còn dấu vết mệt mỏi, ánh mắt thoáng chút bất ngờ khi thấy anh xuất hiện đột ngột.

"Anh tới đây làm gì?" Cô hỏi, giọng vẫn còn giữ khoảng cách sau cuộc gọi căng thẳng buổi sáng.

"Anh tới để xin lỗi, và để đề xuất một phương án khác." Sơn nói, đứng ngay ngắn trước bàn cô, không né tránh ánh mắt cô như đã từng làm nhiều lần trong quá khứ. "Anh đã sai khi tự ý quyết định rút lui mà không hỏi ý kiến em. Anh xin lỗi vì điều đó."

Khuê im lặng, chờ đợi anh nói tiếp.

"Anh đề xuất, thay vì rút lui, Câu lạc bộ Bạt Phong sẽ cùng Khang Vinh tổ chức một buổi họp báo chung, công khai toàn bộ hồ sơ đấu thầu, tiêu chí lựa chọn, và cả câu chuyện thật về mối quan hệ giữa anh và em — không phải để che giấu, mà để chứng minh rằng dù có quen biết nhau từ trước, quyết định hợp tác này vẫn hoàn toàn dựa trên năng lực chuyên môn thực sự." Anh nói, giọng dứt khoát. "Anh nghĩ, sự minh bạch là cách tốt nhất để dập tắt mọi nghi ngờ, thay vì trốn tránh."

Khuê nhìn anh, cảm nhận rõ sự thay đổi trong thái độ của anh so với buổi sáng, và trong lòng cô, cơn giận dần tan biến, nhường chỗ cho một sự cảm kích sâu sắc trước nỗ lực sửa sai đầy chân thành đó.

"Em đồng ý với đề xuất đó." Cô nói, giọng đã dịu lại. "Nhưng em cũng muốn nói, lúc sáng em đã hơi quá gay gắt. Em xin lỗi vì đã dùng từ 'bỏ chạy', đó là một từ nặng nề, không công bằng với anh."

"Không, em nói đúng." Sơn lắc đầu, ngồi xuống ghế đối diện cô. "Anh đã quen với việc tự mình quyết định mọi thứ, tự mình gánh chịu, vì từ nhỏ anh đã sống trong một gia đình mà mọi khó khăn đều phải tự giải quyết, không có ai để dựa vào. Thói quen đó ăn sâu đến mức, ngay cả khi anh yêu thương ai đó, anh vẫn vô thức muốn bảo vệ họ bằng cách gánh vác một mình, thay vì tin tưởng chia sẻ."

Khuê gật đầu, lắng nghe với sự thấu hiểu sâu sắc.

"Và có một điều nữa anh cần nói với em, để mọi chuyện giữa tụi mình thực sự rõ ràng." Sơn nói tiếp, giọng trở nên nghiêm túc hơn. "Anh đã nhận được hồ sơ điều tra vụ tai nạn của ba anh từ luật sư của câu lạc bộ, người anh nhờ liên hệ song song với đề nghị của em. Anh đã đọc kỹ toàn bộ."

"Và anh thấy sao?" Khuê hỏi, hồi hộp chờ đợi.

"Hồ sơ hoàn toàn minh bạch, đúng như em đã nói." Sơn đáp, giọng nhẹ nhõm hẳn. "Lỗi kỹ thuật từ nhà thầu phụ, có biên bản giám định độc lập, có xử phạt hành chính đối với đơn vị thi công sai quy trình. Ba em thậm chí còn yêu cầu chấm dứt hợp đồng với nhà thầu phụ đó ngay sau vụ việc, dù điều đó khiến công trình bị chậm tiến độ và phát sinh thêm chi phí không nhỏ."

"Vậy là anh đã yên lòng rồi chứ?" Khuê hỏi, ánh mắt tha thiết.

"Hoàn toàn yên lòng." Sơn gật đầu. "Và anh cũng nhận ra, suốt mười ba năm qua, anh đã giữ trong lòng một nghi ngờ mơ hồ mà chưa từng kiểm chứng, để nó âm thầm ảnh hưởng đến cách anh nhìn nhận công ty em, thậm chí là cả cách anh phản ứng với chuyện sáng nay. Anh xin lỗi vì đã để nghi ngờ đó chi phối quyết định của mình, thay vì tin tưởng em ngay từ đầu."

Khuê đứng dậy, bước vòng qua bàn, đến ngồi xuống cạnh anh, nắm lấy tay anh. "Chúng ta đều có những vết sẹo riêng từ quá khứ, Sơn à. Anh có nỗi sợ bị coi là lợi dụng, sợ phải nhận ơn huệ. Em có nỗi sợ bị đánh giá là chỉ dựa vào cái tên gia đình, sợ không được nhìn nhận vì chính năng lực của mình. Có lẽ, thay vì cố gắng tự mình vượt qua những nỗi sợ đó một mình như tụi mình vẫn quen làm, mình nên học cách cùng nhau đối mặt với chúng."

"Em nói đúng." Sơn siết chặt tay cô, ánh mắt tràn đầy sự chân thành. "Và anh nghĩ, mười ba năm trước, không ai trong tụi mình có lỗi cả. Ba anh bị tai nạn, không ai muốn điều đó xảy ra. Gia đình anh phải chuyển đi, không ai cố ý đẩy tụi mình xa nhau. Sim điện thoại bị khóa, thư bị thất lạc, tất cả chỉ là hoàn cảnh nghiệt ngã, không phải sự phản bội hay lãng quên từ bất kỳ ai."

"Không ai có lỗi cả." Khuê lặp lại, giọng nghẹn ngào nhưng nhẹ nhõm, như thể câu nói đó đã gỡ bỏ một gánh nặng cô mang theo suốt mười ba năm mà chưa từng dám gọi tên rõ ràng. "Chỉ là hoàn cảnh, và cả hai đứa mình đều đã cố gắng hết sức trong hoàn cảnh đó rồi."

Cả hai ngồi im lặng bên nhau một lúc lâu, không cần thêm lời nói nào, chỉ để sự tĩnh lặng ấy chứa đựng tất cả những gì họ đã muốn nói với nhau suốt mười ba năm xa cách — không phải một sự tha thứ, vì chẳng có gì cần được tha thứ, mà là một sự thấu hiểu trọn vẹn, sâu sắc hơn bất kỳ lời thú nhận tình cảm nồng nhiệt nào.

"Vậy giờ mình bắt tay vào chuẩn bị họp báo thôi." Khuê nói sau cùng, giọng đã lấy lại sự quyết đoán quen thuộc, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự ấm áp mới mẻ. "Chúng ta có ba tháng để biến khủng hoảng này thành cơ hội chứng minh cho tất cả mọi người thấy, cả về dự án, lẫn về câu chuyện của chính tụi mình."

Sơn mỉm cười, đứng dậy, và trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết rằng, mối quan hệ này, dù đã trải qua bao thử thách, giờ đây đang được xây dựng lại trên một nền tảng vững chắc hơn nhiều so với tình yêu trong trẻo nhưng còn non nớt của tuổi mười bảy — một nền tảng của sự thấu hiểu, tin tưởng, và sẵn sàng cùng nhau đối mặt với mọi khó khăn phía trước, thay vì mỗi người tự gánh vác một mình như họ đã từng làm suốt những năm tháng xa cách.

***

Buổi họp báo chung được tổ chức bốn ngày sau đó, tại chính hội trường nơi lễ công bố nhà tài trợ từng diễn ra. Khuê đứng trên bục phát biểu, trình bày toàn bộ quy trình đấu thầu minh bạch, các tiêu chí đánh giá chuyên môn khách quan, trong khi Sơn, với tư cách đại diện câu lạc bộ, chia sẻ về hành trình xây dựng Bạt Phong từ một câu lạc bộ nhỏ vô danh trở thành cái nôi đào tạo những gương mặt vận động viên marathon triển vọng.

Khi một phóng viên đặt câu hỏi thẳng thắn về mối quan hệ cá nhân giữa hai người, cả Sơn và Khuê đều không né tránh. Họ kể lại, một cách ngắn gọn nhưng chân thành, về mối tình học trò từ mười ba năm trước, về sự chia cắt do hoàn cảnh, và về cuộc tái ngộ tình cờ qua chính dự án marathon này.

"Chúng tôi không phủ nhận có một mối quan hệ cá nhân trong quá khứ." Khuê nói trước hàng chục ống kính máy quay, giọng điềm tĩnh nhưng đầy tự tin. "Nhưng chúng tôi khẳng định, quyết định hợp tác giữa Khang Vinh và Câu lạc bộ Bạt Phong hoàn toàn dựa trên năng lực chuyên môn đã được kiểm chứng qua một quy trình đánh giá độc lập, minh bạch. Nếu quý vị có bất kỳ nghi ngờ nào, chúng tôi sẵn sàng cung cấp toàn bộ hồ sơ để đối chiếu."

Câu trả lời thẳng thắn, không né tránh đó, kết hợp với những số liệu cụ thể được trình bày rõ ràng, đã dần xoay chuyển dư luận theo hướng tích cực hơn. Một vài bài báo sau đó thậm chí còn khai thác câu chuyện tình yêu vượt qua khoảng cách giàu nghèo và năm tháng xa cách của họ như một góc nhìn nhân văn, giúp tăng thêm sự chú ý và thiện cảm của công chúng dành cho Giải Marathon Quốc Tế Bình Minh.

Ông Uông Đắc Thành, sau buổi họp báo, không còn đưa ra thêm bất kỳ phát biểu công khai nào nữa, dù trong nội bộ, sự cạnh tranh quyền lực giữa ông và Khuê vẫn còn âm ỉ tiếp diễn. Nhưng ít nhất, về mặt truyền thông, cơn bão đã tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho những ngày tháng chuẩn bị nước rút cuối cùng trước ngày thi đấu chính thức.

Sau buổi họp báo, khi cả hai cùng nhau bước ra khỏi hội trường, ánh nắng chiều muộn hắt xuống con đường trước tòa nhà, Khuê quay sang nhìn Sơn, ánh mắt tràn đầy một sự nhẹ nhõm mà cô chưa từng cảm nhận được rõ ràng đến vậy trong suốt nhiều tuần căng thẳng vừa qua.

"Cảm ơn anh." Cô nói. "Không chỉ vì buổi họp báo hôm nay, mà vì đã quay lại, vì đã chọn đối mặt thay vì rút lui."

"Cảm ơn em vì đã cho anh cơ hội để sửa sai." Sơn đáp, nắm lấy tay cô khi cả hai bước đi giữa dòng người qua lại trên vỉa hè, không còn chút ngại ngùng nào như những lần gặp gỡ đầu tiên sau mười ba năm xa cách. "Từ giờ, anh hứa sẽ không còn tự mình quyết định thay cho cả hai đứa mình nữa."

Khuê mỉm cười, siết chặt tay anh, và cả hai cùng sải bước trong ánh hoàng hôn, hướng về phía trước, nơi ba tháng chuẩn bị cuối cùng cho Giải Marathon Quốc Tế Bình Minh đang chờ đợi, mang theo không chỉ áp lực công việc, mà còn cả một hy vọng mới mẻ về tương lai mà cả hai giờ đây đã sẵn sàng cùng nhau xây dựng.

Đã sao chép liên kết chương