Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại
10 phút đọc

Chương 10

Chương 10 — Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại

Cập nhật 10/09/2026 10 phút đọc

Sâu dưới lòng đất, bên dưới nền móng của U Minh Thiên Cung, tồn tại một khu ngục tối ít ai biết đến, nơi giam giữ những kẻ bị Cố Thanh Vũ liệt vào danh sách nguy hiểm cho quyền lực của hắn. Trong một xà lim ẩm thấp tối tăm nhất, Nhiếp Bách Khương, người em họ duy nhất của Bách Uyên còn sống trong hoàng tộc, đã sống suốt gần bảy năm ròng dưới ánh sáng le lói của một ngọn đuốc treo ngoài hành lang, cơ thể gầy gò tiều tụy nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự kiên định không khuất phục.

Bảy năm trước, khi tin tức về cái chết của Bách Uyên nơi biên ải lan truyền khắp triều đình, Nhiếp Bách Khương là người duy nhất dám đứng lên chất vấn tính xác thực của sự việc, chỉ ra những điểm bất hợp lý trong báo cáo chiến sự mà Cố Thanh Vũ trình lên. Ông đã yêu cầu một cuộc điều tra độc lập, thậm chí còn công khai nghi ngờ động cơ của vị Hữu Thừa Tướng vừa mới được phong làm Nhiếp Chính một cách quá đỗi thuận lợi.

Chỉ ba ngày sau, ông bị vu cáo tội danh mưu phản, với những chứng cứ giả mạo được dàn dựng tinh vi đến mức ngay cả những đại thần trung lập nhất trong triều cũng không dám lên tiếng bênh vực. Ông bị tống giam ngay lập tức, tước bỏ mọi tước vị, và kể từ đó, không một ai trong triều còn dám nhắc đến tên ông, sợ liên lụy đến bản thân và gia tộc mình.

Cố Thanh Vũ đã cân nhắc kỹ trước khi hạ lệnh giam cầm thay vì xử tử ngay: giết một hoàng thân được lòng dân bằng những chứng cứ còn nhiều điều đáng ngờ chẳng khác nào tự tay dựng lên một vị anh hùng tử vì đạo, thổi bùng ngọn lửa phản kháng mà hắn còn chưa đủ sức dập tắt trong những ngày đầu mới nắm quyền. Giam ông trong bóng tối, để ông dần bị lãng quên và mòn mỏi qua năm tháng, vừa an toàn hơn cho hắn, vừa là một lời cảnh cáo câm lặng dành cho bất kỳ ai còn có ý định lên tiếng.

"Đại nhân, hôm nay vẫn là bánh mốc và nước đục như thường lệ." Một tên cai ngục ném qua song sắt một chiếc khay gỗ, giọng điệu khinh miệt. "Nghe nói dạo này trên kia có biến, Nhiếp Chính đại nhân đang bận tâm chuyện gì đó lắm, chắc ông cứ nằm đây mà chờ mục xương thôi."

Nhiếp Bách Khương không đáp lại, chỉ lặng lẽ nhặt lấy chiếc bánh mốc, ánh mắt ông dõi ra khoảng tối phía cuối hành lang ngục tối. Suốt bảy năm qua, ông đã học được cách giữ im lặng, giấu kín mọi cảm xúc, chỉ để tồn tại chờ đợi một cơ hội mà bản thân ông cũng không chắc có bao giờ đến hay không.

Ông nhớ lại những ngày còn tự do, khi ông và Bách Uyên còn là hai đứa trẻ cùng lớn lên trong hoàng tộc, cùng nhau luyện võ, cùng nhau đọc sách thánh hiền dưới sự dạy dỗ nghiêm khắc của các bậc trưởng lão. Bách Uyên khi ấy tuy mang trọng trách kế thừa ngôi vị Tôn Chủ nhưng chưa bao giờ tỏ ra xa cách với người em họ của mình, trái lại luôn đối xử chân thành, coi Bách Khương như anh em ruột thịt. Chính vì tình cảm ấy, khi tin đồn về cái chết đầy khuất tất của Bách Uyên lan ra, Bách Khương đã không thể ngồi yên nhìn sự thật bị chôn vùi, dù biết rõ cái giá phải trả có thể là cả tính mạng mình.

"Nếu có kiếp sau, ta vẫn sẽ chọn lên tiếng như vậy." Ông thì thầm một mình trong bóng tối ẩm thấp, giọng khàn đặc vì lâu ngày không có ai để trò chuyện. "Chỉ tiếc, không biết liệu mình có còn sống đến ngày sự thật được phơi bày hay không."

Dù thân thể suy nhược vì thiếu ăn thiếu ngủ suốt bao năm, tinh thần ông vẫn không hề gục ngã. Mỗi ngày, ông tự đặt ra cho mình những bài tập vận khí đơn giản, cố gắng duy trì chút ít pháp lực còn sót lại trong cơ thể, phòng khi có cơ hội nào đó xuất hiện, ông vẫn còn đủ sức để hành động chứ không chỉ là một cái xác biết thở nằm chờ chết trong ngục tối.

Trên kia, tại đại điện Huyền Khung, Cố Thanh Vũ đang chủ trì buổi thiết triều thường nhật, nơi các đại thần phải quỳ gối tâu trình mọi việc lớn nhỏ như thể ông ta đã thật sự là chủ nhân hợp pháp của ngôi vị cao nhất. Những năm gần đây, hắn ngày càng táo tợn hơn trong việc thể hiện quyền uy, thậm chí đã cho xây dựng một bệ ngồi mới, chỉ thấp hơn ngai vàng bỏ trống một bậc, như một lời tuyên bố ngầm về tham vọng thật sự của mình.

"Bẩm Nhiếp Chính đại nhân, vùng biên viễn phía nam năm nay mất mùa, bách tính đói kém, xin người giảm bớt sắc thuế để dân chúng dễ bề sinh sống." Một vị quan văn già nua, run rẩy quỳ tâu, giọng đầy lo lắng cho dân.

"Sắc thuế đã được định ra để duy trì quân đội bảo vệ biên cương, không thể vì một vụ mất mùa nhỏ mà thay đổi quốc sách." Cố Thanh Vũ đáp lạnh lùng, không chút do dự. "Nếu bách tính không đủ sức nộp thuế, hãy để địa phương tự tìm cách, không phải việc của triều đình."

Vị quan già cúi đầu, không dám nói thêm, biết rằng phản bác chỉ chuốc lấy tai họa cho bản thân. Suốt bảy năm qua, không biết bao nhiêu đại thần chính trực đã bị thanh trừng, giáng chức, hoặc tống giam chỉ vì dám lên tiếng phản đối những chính sách hà khắc của Cố Thanh Vũ, khiến cả triều đình dần trở thành một tập thể im lặng cúi đầu, chỉ còn sót lại rất ít người dám giữ vững lương tâm.

Sau buổi thiết triều, Cố Thanh Vũ lui về hậu điện, nơi một thuộc hạ tâm phúc đang chờ sẵn để báo cáo tình hình truy lùng từ Ảnh Vệ.

"Bẩm đại nhân, đội của Hắc Diệu đã thu hẹp phạm vi tìm kiếm về khu vực gần trấn Vân Khê thuộc Lam Vũ Quốc. Dư khí pháp lực dường như phát ra mạnh nhất từ khu vực đó, đặc biệt là sau một đêm Hắc Nguyệt Thực gần đây." Thuộc hạ báo cáo, cúi đầu cung kính.

Cố Thanh Vũ nhíu mày, trong lòng dấy lên một sự bất an mơ hồ. Nếu quả thật Bách Uyên và đứa con gái vẫn còn sống, đang trú ngụ tại một nơi cụ thể như vậy, việc diệt trừ họ sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc phải lùng sục khắp cả cõi nhân gian rộng lớn. Nhưng đồng thời, hắn cũng lo sợ rằng, nếu tin tức này lọt đến tai những cựu thần còn trung thành với dòng dõi cũ, đặc biệt là Chu Bách Thành đang bị giam lỏng nơi biên ải, mọi chuyện có thể vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn.

"Truyền lệnh, gia tăng giám sát nơi biên ải, không để bất kỳ ai rời khỏi doanh trại của Chu Bách Thành mà không được phép." Hắn ra lệnh, giọng đầy đề phòng. "Đồng thời, thúc giục Hắc Diệu đẩy nhanh tiến độ, ta muốn có kết quả trong thời gian sớm nhất, càng chần chừ càng thêm biến số."

"Thuộc hạ tuân lệnh." Tên thuộc hạ cúi đầu lui ra, để lại Cố Thanh Vũ một mình trong hậu điện rộng lớn, ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc ngai vàng bỏ trống phía xa, nơi hắn đã khao khát được ngồi lên suốt bao năm qua nhưng chưa từng dám thực hiện, vì biết rằng thiếu huyết mạch hoàng thất, việc soán ngôi trực tiếp sẽ khiến toàn bộ triều thần và bách tính nổi dậy phản kháng.

"Chỉ cần diệt trừ được huyết mạch cuối cùng của dòng họ Nhiếp, ta sẽ có đủ thời gian và danh nghĩa để từ từ dựng lên một huyết thống mới, hợp thức hóa quyền lực của chính mình." Hắn lẩm bẩm một mình, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn lạnh lùng đã được che giấu kỹ càng suốt bảy năm dưới lớp vỏ bọc của một vị đại thần tận tụy vì xã tắc.

Hắn bước đến một chiếc tủ gỗ mun cẩn xà cừ đặt khuất trong góc hậu điện, nơi không một thuộc hạ nào được phép bén mảng tới, mở khóa bằng một thủ ấn bí mật chỉ riêng hắn biết, lấy ra một tấm lệnh bài bằng đá đen khắc đầy phù văn tà dị — vật duy nhất còn sót lại từ chính đêm hắn cài U Minh Tuyệt Mệnh Khế lên đứa trẻ sơ sinh năm xưa, dùng để cảm ứng tình trạng của khế ước, và trong trường hợp bất đắc dĩ, cưỡng ép kích hoạt nó từ xa mà không cần chờ đến chu kỳ Hắc Nguyệt Thực tự nhiên. Bảy năm qua hắn chưa từng phải động đến nó, vì tin chắc khế ước tự nó đã đủ sức hoàn thành sứ mệnh theo đúng chu kỳ định sẵn. Nhưng giờ đây, khi khả năng đứa trẻ vẫn còn sống đã trở thành một mối đe dọa thực sự, hắn siết chặt tấm lệnh bài trong lòng bàn tay đến mức các đường phù văn hằn cả vào da thịt, tự nhủ rằng nếu mọi biện pháp khác đều thất bại, đây sẽ là con bài cuối cùng để đảm bảo kế hoạch cả đời hắn không bao giờ sụp đổ.

Trong khi đó, tại một góc khuất của hoàng cung, tin tức về việc Ảnh Vệ thu hẹp phạm vi tìm kiếm cũng lan đến tai vài cựu thần còn sót lại đang âm thầm ủng hộ dòng dõi cũ, những người vẫn giữ liên lạc bí mật với doanh trại của Chu Bách Thành qua một mạng lưới liên lạc được xây dựng tỉ mỉ suốt nhiều năm. Tin tức ấy được truyền đi ngay trong đêm, mang theo cả hy vọng lẫn nỗi lo sợ tột cùng, bởi lẽ nếu Ảnh Vệ tìm ra Bách Uyên trước khi những người trung thành kịp đến hỗ trợ, hậu quả sẽ không thể cứu vãn.

Cách xa ngục tối, ngay trong đêm ấy, một cung nữ trẻ tuổi vốn được Diệp Uyên Thanh nhờ cậy trước khi rời cung, lặng lẽ mang một phần cơm thừa nhưng còn ăn được len lỏi qua lối cửa hậu, đưa cho tên cai ngục vốn cũng ngầm cảm thông cho Nhiếp Bách Khương một khoản tiền nhỏ để đổi lấy sự nương tay, giúp ông có thêm chút lương thực tử tế hơn phần bánh mốc thường ngày. Đó là một trong số ít những mối liên hệ nhân đạo còn sót lại giữa chốn triều đình đã bị nỗi sợ hãi bao trùm, một tia sáng nhỏ nhoi chứng minh rằng, dù Cố Thanh Vũ có thống trị tàn bạo đến đâu, lòng người vẫn chưa hoàn toàn bị dập tắt.

"Đại nhân giữ sức khỏe, thần nghe phong thanh có chuyện lớn sắp xảy ra, biết đâu vận may sẽ sớm đến với người." Tên cai ngục ghé sát song sắt, thì thầm đầy ẩn ý trước khi vội vã rời đi, sợ bị phát hiện.

Nhiếp Bách Khương siết chặt nắm tay quanh chiếc bánh vừa nhận được, ánh mắt ông lóe lên một tia hy vọng mà đã rất lâu rồi ông không dám cho phép bản thân cảm nhận. Có lẽ, đâu đó ngoài kia, những gì ông đã hy sinh suốt bảy năm qua cuối cùng cũng sắp đến ngày được đền đáp.

Ông ngồi tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo, nhắm mắt lại, hồi tưởng về gương mặt của Bách Uyên năm xưa, về những buổi chiều hai anh em cùng nhau cưỡi ngựa dạo quanh ngự viên, bàn luận về cách trị quốc an dân, về hoài bão xây dựng một U Minh Giới thái bình thịnh trị cho muôn đời sau. Ông tự hỏi, nếu Bách Uyên thật sự còn sống, liệu người anh họ ấy có còn giữ được hoài bão năm xưa hay không, sau ngần ấy năm phải sống ẩn nhẫn nơi nhân gian xa lạ.

"Dù thế nào, ta cũng phải sống để chờ đến ngày đó." Ông tự nhủ, giọng nói khẽ khàng nhưng kiên định vang lên trong không gian ngục tối tĩnh mịch, như một lời thề với chính bản thân mình.

Cả một cõi giới rộng lớn, từ đại điện nguy nga đến ngục tối ẩm thấp, từ doanh trại biên ải đến những nẻo đường nhân gian xa xôi, đều đang lặng lẽ chuyển động theo cùng một trục xoay định mệnh, hướng về một trấn nhỏ mang tên Vân Khê, nơi một gia đình bé nhỏ vẫn đang cố gắng tìm kiếm chút bình yên giữa cơn bão sắp ập tới mà họ chưa hoàn toàn lường trước được quy mô thật sự của nó.

Đã sao chép liên kết chương