Chương 24
Chương 24 — Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại
Một tháng sau lễ đính hôn giữa tiếng reo hò chúc mừng của cả triều đình U Minh Giới, hôn lễ chính thức giữa Nhiếp Bách Uyên và Nghê Thục Di được tổ chức, kết hợp hài hòa giữa nghi thức trang trọng của hoàng thất U Minh Giới và những phong tục giản dị, ấm áp mà Thục Di cùng Chung Diệu Nga vẫn luôn trân quý từ Vân Khê Trấn. Tân Tôn Chủ Nhiếp Bách Khương đích thân đứng ra chủ hôn, xem đây như một cách để đền đáp phần nào ân tình mà người anh họ đã dành cho mình.
Sau hôn lễ, đúng như lời hứa với chính bản thân và với con gái, Bách Uyên cùng Thục Di và Tiểu Yên quyết định trở về nhân gian, chọn Vân Khê Trấn làm nơi an cư lâu dài. Trước ngày lên đường, Nhiếp Bách Khương đã ngỏ ý muốn xây dựng một cổng linh cố định, dễ dàng qua lại hơn giữa vùng đất gần Vân Khê Trấn và U Minh Giới, để hai cõi giới không còn hoàn toàn cách biệt như trước, đồng thời để gia đình nhỏ của Bách Uyên có thể ghé thăm U Minh Giới bất cứ khi nào họ muốn, và ngược lại.
"Huynh trưởng cứ an tâm sống một cuộc đời hạnh phúc." Nhiếp Bách Khương nói trong buổi tiễn đưa tại cổng linh, giọng ông đầy sự trân trọng. "Nếu có bất cứ chuyện gì cần đến huynh, đệ sẽ không ngần ngại tìm đến, nhưng đệ hy vọng, đó sẽ chỉ là những chuyện vui, như một lời mời dự tiệc mừng con cháu chẳng hạn."
"Đệ cứ yên tâm trị vì, ta tin tưởng vào đệ." Bách Uyên đáp, ôm lấy người em họ một lần cuối trước khi rời đi. "Và ta cũng mong, một ngày nào đó, đệ cũng sẽ tìm được hạnh phúc của riêng mình, giống như ta đã tìm được."
Nhiếp Bách Khương chỉ cười, không đáp lại trực tiếp, nhưng ánh mắt ông đầy hy vọng về những điều tốt đẹp còn ở phía trước cho cả bản thân lẫn cõi giới mà ông đang gánh vác.
Trở về Vân Khê Trấn, cả nhóm được đón chào nồng nhiệt bởi những đệ tử của võ quán và dân chúng trong trấn, những người đã lo lắng suốt nhiều tháng qua không biết chuyện gì đã xảy đến với ân nhân của mình. Chung Diệu Nga vui mừng khôn xiết khi được trở lại ngôi nhà quen thuộc, nhanh chóng bắt tay vào việc khôi phục lại võ quán, dù giờ đây bà đã có thêm một lý do đặc biệt để tự hào khoe với mọi người về học trò của mình.
Bách Uyên dùng một phần nhỏ của cải mà triều đình U Minh Giới nhất quyết muốn tặng cho anh làm của hồi môn, xây dựng một căn nhà khang trang ngay cạnh võ quán, đủ rộng rãi cho cả gia đình nhỏ của mình lẫn những lúc Chung Diệu Nga muốn ghé sang quây quần. Anh cũng dùng một phần để giúp đỡ trấn Vân Khê xây dựng thêm một trạm xá nhỏ, tri ân mảnh đất đã cưu mang cha con anh trong những ngày khốn khó nhất.
"Cha, mình có phải đi đâu nữa không ạ?" Một buổi sáng, khi thức dậy trong căn nhà mới, Tiểu Yên hỏi, giọng con bé đầy hy vọng.
"Không đâu, con yêu." Bách Uyên mỉm cười, xoa đầu con gái. "Đây sẽ là nhà của chúng ta, mãi mãi. Con có thể lớn lên ở đây, đi học, kết bạn, chơi đùa, mà không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì nữa."
Tiểu Yên ôm chầm lấy cha, rồi chạy sang ôm Thục Di đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp, tiếng cười trong trẻo của con bé vang lên khắp căn nhà nhỏ ấm áp, một âm thanh mà giờ đây không còn mang theo nỗi ám ảnh về những cơn đau bất chợt, mà chỉ đơn thuần là niềm vui hồn nhiên của một đứa trẻ được sống trọn vẹn tuổi thơ của mình.
Cuộc sống tại Vân Khê Trấn dần đi vào nề nếp bình yên. Bách Uyên tiếp tục công việc phụ giúp việc đồng áng và sửa chữa cho những gia đình trong trấn, dù giờ đây anh đã có thể sống sung túc hơn nhiều nhờ của cải mang theo, nhưng anh vẫn muốn giữ thói quen lao động chân tay đã gắn bó với mình suốt bảy năm qua, xem đó như một phần không thể thiếu trong con người mình. Thục Di tiếp tục vai trò nữ hiệp của trấn, dù giờ đây cô ít khi phải một mình đối mặt với hiểm nguy, vì luôn có Bách Uyên sát cánh mỗi khi cần thiết.
Vài năm sau, một bé trai kháu khỉnh chào đời, mang trong mình dòng máu của cả hai gia tộc phi thường — huyết mạch hoàng thất U Minh Giới từ cha, và huyết mạch Tịnh Linh tộc quý giá từ mẹ. Tiểu Yên, giờ đã là một thiếu nữ nhỏ chững chạc, trở thành người chị luôn tận tình chăm sóc, bảo bọc em trai mỗi khi có thời gian rảnh rỗi sau giờ học võ cùng Chung Diệu Nga.
Thỉnh thoảng, cổng linh mà Nhiếp Bách Khương xây dựng lại mở ra, đưa những vị khách đặc biệt từ U Minh Giới đến thăm — khi thì chính tân Tôn Chủ ghé qua thỉnh giáo vài vấn đề triều chính khó xử, khi thì Chu Bách Thành mang theo vài món quà cho các cháu, khi thì Diệp Uyên Thanh đến kể những câu chuyện lịch sử thú vị cho Tiểu Yên nghe. Mỗi lần như vậy, ngôi nhà nhỏ tại Vân Khê Trấn lại tràn ngập tiếng cười nói ấm áp của một đại gia đình rộng lớn, trải dài qua hai cõi giới.
Vào những buổi chiều tà yên bình, Bách Uyên thường ngồi trước hiên nhà, nhìn Thục Di dạy các con luyện những bài quyền căn bản trong sân, ánh mắt anh tràn ngập một sự mãn nguyện mà không một ngai vàng, không một quyền lực tối thượng nào từng mang lại được cho anh trong suốt hàng trăm năm tại vị.
Anh nhớ lại tất cả những gì mình đã trải qua — từ đỉnh cao quyền lực của một Tôn Chủ được vạn dân tôn sùng, đến những ngày tháng khốn khó nhất khi phải học cách sống như một người phàm giữa nhân gian xa lạ, rồi đến hành trình đầy hiểm nguy để giành lại công lý và cứu sống con gái mình. Mỗi bước ngoặt ấy, dù đau đớn hay hạnh phúc, đều đã dẫn anh đến đúng nơi anh thuộc về — không phải trên một ngai vàng cao quý, mà ngay tại đây, giữa một trấn nhỏ bình dị, bên cạnh những người anh yêu thương nhất.
"Ông đang nghĩ gì vậy?" Thục Di hỏi, ngồi xuống bên cạnh anh sau khi kết thúc buổi luyện tập, tay khoác lấy tay anh một cách tự nhiên như đã làm hàng ngàn lần trước đó.
"Tôi đang nghĩ, tôi là người may mắn nhất trên đời." Bách Uyên đáp, quay sang nhìn cô với ánh mắt tràn đầy yêu thương. "Từ một vị vua đã mất tất cả, tôi lại tìm được một điều còn quý giá hơn cả ngai vàng — một gia đình thật sự, một mái nhà thật sự, và một tình yêu mà tôi chưa từng dám mơ đến sau khi mất đi Nguyệt Hinh."
Thục Di tựa đầu vào vai anh, cùng nhìn ra khoảng sân nơi các con đang nô đùa dưới ánh nắng chiều vàng ấm áp, phía xa là rặng núi xanh thẫm ôm trọn lấy Vân Khê Trấn nhỏ bé, nơi đã chứng kiến toàn bộ hành trình từ một cuộc gặp gỡ tình cờ bên vệ đường, cho đến một hạnh phúc trọn vẹn kéo dài đến hết cuộc đời.
Vào một buổi tối cuối thu, khi cả gia đình quây quần bên mâm cơm ấm cúng, Tiểu Yên, giờ đã mười hai tuổi, kể lại cho em trai nhỏ nghe về hành trình phi thường của cha mẹ mình, dù đã nghe qua nhiều lần nhưng đứa bé vẫn luôn háo hức lắng nghe như lần đầu tiên.
"Rồi sau đó, mẹ dùng máu của mình để cứu sống chị đúng không ạ?" Cậu bé hỏi, đôi mắt tròn xoe đầy ngưỡng mộ nhìn mẹ.
"Đúng vậy, mẹ con là người dũng cảm nhất mà cha từng biết." Bách Uyên đáp thay, nhìn Thục Di với ánh mắt tràn đầy tự hào và yêu thương.
"Cha con cũng dũng cảm không kém, đã dám từ bỏ cả một ngai vàng vì tình yêu dành cho chị con." Thục Di đáp lại, khẽ mỉm cười nhìn chồng.
Chung Diệu Nga, giờ đây tóc đã bạc trắng hoàn toàn nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, thường xuyên ghé sang dùng bữa cùng gia đình nhỏ, kể cho các cháu nghe những câu chuyện giang hồ thời trẻ của mình, khiến cả nhà luôn rộn rã tiếng cười mỗi khi bà đến chơi. Bà xem Bách Uyên như con rể ruột thịt, và xem hai đứa trẻ như cháu ngoại của chính mình, một hạnh phúc tuổi già mà bà chưa từng dám mơ tới khi còn là một nữ hiệp giang hồ lẻ loi năm xưa.
Đôi khi, vào những đêm trăng sáng, Bách Uyên vẫn dẫn cả gia đình ra ngồi bên bờ hồ nhỏ phía sau võ quán, nơi anh và Thục Di từng có buổi tối đầu tiên nắm tay nhau dưới ánh trăng, kể cho các con nghe về những điều kỳ diệu của U Minh Giới, về những người bạn cũ nơi đó, và về bài học lớn nhất mà cuộc đời đã dạy cho anh: rằng quyền lực, danh vọng, hay bất cứ thứ gì hào nhoáng bên ngoài, đều không thể so sánh được với tình yêu thương chân thành giữa những con người biết trân trọng lẫn nhau.
Câu chuyện về vị vua đã từ bỏ ngai vàng, cuối cùng, không kết thúc bằng một chiến thắng vẻ vang trên chiến trường hay một buổi lễ đăng quang lộng lẫy, mà kết thúc bằng những điều giản dị nhất — tiếng cười của con trẻ, hơi ấm của một mái nhà, và một tình yêu đã đi cùng năm tháng, chứng minh rằng, đôi khi, thứ hạnh phúc lớn lao nhất lại nằm ở những điều bình dị nhất mà con người ta có thể tìm thấy được, chỉ cần đủ can đảm để từ bỏ những gì không thật sự quan trọng.