Chương 9
Chương 9 — Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại
Diệp Uyên Thanh mất gần một tuần lễ để vượt qua chặng đường từ U Minh Thiên Cung xuống đến nhân gian, phải đi vòng qua nhiều cổng linh nhỏ ít người biết đến để tránh sự dò xét của Ảnh Vệ đang tuần tra dày đặc quanh những lối đi chính. Bà cải trang thành một thương nhân buôn vải, mang theo chiếc rương gỗ cũ giấu kỹ những tài liệu quý giá dưới đáy, lặn lội qua từng chặng đường gian khổ với quyết tâm của một người đã chờ đợi cơ hội này suốt bảy năm ròng.
Nhờ mạng lưới liên lạc bí mật mà Chu Bách Thành đã âm thầm xây dựng nhiều năm qua, bà tìm được đường dây liên hệ với một trong những cựu thần cũ đang ẩn náu tại vùng biên giới nhân gian, người đã chỉ cho bà hướng đi về phía Lam Vũ Quốc, nơi có tin đồn về dư khí pháp lực từng khiến cả triều đình xôn xao.
Khi Diệp Uyên Thanh đến gần Vân Khê Trấn, bà đã nghe ngóng được từ dân địa phương về một người đàn ông lạ mặt cùng con gái nhỏ mới chuyển đến sống tại võ quán của một nữ hiệp trẻ tuổi, người có dáng vẻ và cách nói năng khác hẳn dân thường trong vùng. Trái tim bà đập rộn lên, dù chưa dám chắc chắn hoàn toàn, bà vẫn quyết định tìm đến tận nơi để xác minh.
Buổi chiều hôm ấy, khi Bách Uyên đang sửa lại mái nhà cùng vài đệ tử trong võ quán, một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị như một thương nhân đường xa bước đến gần cổng, ánh mắt bà dừng lại trên gương mặt anh rất lâu, đến mức Bách Uyên phải ngừng tay, quay sang nhìn lại.
"Có chuyện gì sao?" Anh hỏi, chưa nhận ra người phụ nữ trước mặt.
Diệp Uyên Thanh quỳ sụp xuống ngay tại chỗ, nước mắt bất giác trào ra. "Bệ hạ! Thần thật không ngờ có ngày được gặp lại người!"
Bách Uyên sững người, toàn thân cứng đờ. Danh xưng ấy, đã bảy năm rồi không ai gọi anh như vậy, khiến quá khứ tưởng chừng đã chôn vùi bỗng chốc ùa về mãnh liệt. Anh vội vàng đỡ bà dậy, kéo vào một góc khuất sau nhà kho để tránh tai mắt người ngoài, giọng anh run lên vì xúc động lẫn cảnh giác.
"Ngươi là ai? Sao lại biết ta ở đây?"
"Thần là Diệp Uyên Thanh, từng phụ trách kho lưu trữ hoàng gia dưới thời bệ hạ còn tại vị." Bà đáp, cố kìm nén xúc động để giữ giọng nói mạch lạc. "Thần đã lặn lội xuống đây sau khi nghe tin về dư khí pháp lực được Ảnh Vệ phát hiện, tin rằng đó chính là dấu hiệu bệ hạ vẫn còn sống. Thần có những tài liệu quan trọng, liên quan trực tiếp đến đêm tiểu công chúa chào đời, mong bệ hạ xem qua."
Bách Uyên gọi ngay Thục Di đến để cùng nghe, biết rằng chuyện này liên quan mật thiết đến số phận con gái mình, và anh đã không còn muốn giữ bí mật với người phụ nữ đã đồng hành cùng mình qua bao hiểm nguy suốt thời gian qua nữa. Diệp Uyên Thanh mở chiếc rương gỗ, lấy ra một cuốn nhật ký đã cũ sờn, cùng vài trang giấy ghi chép riêng của chính bà.
"Đây là nhật ký của vương phi Điền Nguyệt Hinh, thần đã cất giữ bấy lâu nay trước khi Cố Thanh Vũ cho người niêm phong toàn bộ di vật của người." Bà nói, tay run run lật mở những trang giấy đã ố vàng. "Và đây là những gì chính mắt thần chứng kiến vào đêm định mệnh ấy."
Bách Uyên cầm lấy cuốn nhật ký bằng đôi tay run rẩy, nhận ra ngay nét chữ quen thuộc của người vợ đã khuất. Anh lật từng trang, đọc những dòng tâm sự cuối cùng của Nguyệt Hinh trước khi lâm bồn, những lo lắng, những hy vọng bà dành cho đứa con sắp chào đời, cho đến những dòng chữ cuối cùng, nét bút đã run rẩy khác thường, ghi lại rằng bà cảm nhận được một sự hiện diện lạ lùng, đáng sợ, lảng vảng quanh phòng sinh vào những ngày cuối thai kỳ, nhưng không dám nói ra vì sợ bị cho là lo lắng thái quá.
"Nàng đã cảm nhận được điều gì đó không ổn, mà ta lại không hề hay biết." Bách Uyên nghẹn giọng, tay siết chặt cuốn nhật ký.
"Còn đây, thần xin phép được kể lại những gì chính mắt mình chứng kiến." Diệp Uyên Thanh tiếp lời, giọng trầm xuống đầy nặng nề. "Đêm vương phi lâm bồn, thần tình cờ có việc phải đi ngang hành lang gần phòng sinh, đã thấy Hữu Thừa Tướng Cố Thanh Vũ lén lút rời khỏi đó vào một giờ khắc rất kỳ lạ, khi mà theo lẽ thường, không một vị đại thần nào được phép bén mảng gần khu vực ấy. Gương mặt hắn khi đó mang một biểu cảm mà thần chưa từng thấy ở hắn trước đây, vừa căng thẳng vừa như vừa hoàn thành một việc gì đó hệ trọng. Thần khi ấy không dám nghĩ ngợi nhiều, cho đến khi tin vương phi đột ngột băng hà truyền ra ngay sau đó."
Bách Uyên và Thục Di đứng lặng người, từng lời của Diệp Uyên Thanh như những nhát dao cứa sâu vào trái tim đã chịu đựng quá nhiều đau khổ trong ngần ấy năm. Mọi mảnh ghép rời rạc mà anh từng nghi ngờ nhưng chưa bao giờ dám khẳng định, giờ đây dần dần khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, đau đớn và tàn nhẫn hơn bất cứ điều gì anh từng tưởng tượng.
"Ngươi đang nói..." Bách Uyên hỏi, giọng anh run lên vì một cơn giận dữ đang trào dâng mãnh liệt. "Cố Thanh Vũ chính là kẻ đã hạ độc Nguyệt Hinh, và cài khế ước hắc ám lên con gái ta?"
"Thần không dám khẳng định chắc chắn tuyệt đối, vì khi ấy thần chỉ chứng kiến được đến vậy." Diệp Uyên Thanh cúi đầu. "Nhưng suốt bảy năm qua, càng suy ngẫm, thần càng tin rằng đó chính là sự thật. Hắn là người duy nhất có động cơ, có khả năng tiếp cận, và cũng chính hắn là người hưởng lợi nhiều nhất từ sự biến mất của bệ hạ, khi hắn đã tự phong mình làm Nhiếp Chính, thâu tóm toàn bộ quyền lực triều đình đến tận ngày nay."
Thục Di đặt tay lên vai Bách Uyên, cảm nhận được cơn run rẩy dữ dội đang chạy khắp cơ thể anh. Cô chưa từng thấy anh để lộ một cơn giận dữ mãnh liệt đến vậy, khác hẳn với vẻ điềm tĩnh, nhẫn nhịn mà anh vẫn luôn thể hiện suốt thời gian qua.
"Bách Uyên, bình tĩnh lại." Cô khẽ nói. "Dù sự thật có tàn nhẫn đến đâu, chúng ta cũng cần giữ đầu óc tỉnh táo để tìm ra cách đối phó, chứ không thể để cơn giận dữ che mờ lý trí."
Bách Uyên hít một hơi thật sâu, cố gắng kìm nén cơn phẫn nộ đang sục sôi trong lồng ngực. Anh nhìn Thục Di, ánh mắt dần dịu lại nhờ sự hiện diện điềm tĩnh của cô, rồi quay sang Diệp Uyên Thanh, giọng đã lấy lại phần nào sự kiểm soát.
"Ngươi nói đúng, ta cần bình tĩnh." Anh nói. "Nhưng ta cũng cần biết thêm, tình hình triều đình hiện tại ra sao dưới quyền cai trị của hắn từ đó đến giờ."
Diệp Uyên Thanh kể lại chi tiết những gì đã xảy ra tại U Minh Giới kể từ ngày anh rời đi — việc Cố Thanh Vũ tự phong Nhiếp Chính, việc Chu Bách Thành bị tước binh quyền giam lỏng nơi biên ải, việc Nhiếp Bách Khương, người em họ duy nhất trong hoàng tộc dám lên tiếng nghi ngờ, đã bị vu tội mưu phản và giam cầm suốt nhiều năm trong ngục tối dưới U Minh Thiên Cung. Bà cũng kể về cuộc sống lầm than của bách tính dưới bàn tay sắt của kẻ Nhiếp Chính tàn bạo, những sắc thuế nặng nề, những cuộc thanh trừng tàn khốc nhắm vào bất kỳ ai bị nghi ngờ trung thành với dòng dõi cũ.
Nghe đến đây, Bách Uyên cảm nhận một gánh nặng trách nhiệm đè lên vai mình còn lớn hơn cả nỗi đau mất vợ hay nguy cơ mất con. Bảy năm trời, anh chỉ nghĩ đến việc bảo vệ con gái mình, mà quên mất rằng, sự vắng mặt của anh cũng đã để lại một khoảng trống quyền lực khiến cả một cõi giới rộng lớn phải chịu khổ dưới tay kẻ gian ác.
"Ta đã sai khi chỉ nghĩ đến việc trốn chạy mà không lường trước hậu quả để lại cho những người khác." Anh nói, giọng trầm xuống đầy dằn vặt.
"Bệ hạ không sai." Diệp Uyên Thanh vội nói. "Khi ấy, không ai trong triều đủ khả năng vạch trần Cố Thanh Vũ, mọi chứng cứ đều mơ hồ, nếu bệ hạ ở lại đối đầu trực diện lúc đó, e rằng chỉ đẩy tiểu công chúa vào nguy hiểm lớn hơn mà thôi. Giờ đây, khi đã có nhật ký của vương phi cùng lời chứng của thần, ít nhất chúng ta đã có điểm khởi đầu để tìm ra công lý."
Thục Di ngồi lắng nghe toàn bộ câu chuyện từ đầu đến cuối, trong lòng cô dâng lên một sự cảm thông sâu sắc dành cho người đàn ông mà cô đã dần đem lòng quý mến suốt thời gian qua. Cô chưa từng tưởng tượng được, đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh, có phần vụng về của một lữ khách lỡ đường, lại ẩn giấu một bi kịch lớn lao đến vậy — một vị Tôn Chủ từng đứng trên vạn người, giờ đây phải gánh chịu nỗi đau mất vợ, nguy cơ mất con, và cả trách nhiệm với cả một cõi giới đang chìm trong lầm than.
"Vậy giờ ông định làm gì?" Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng chứa đựng sự ủng hộ không lay chuyển.
"Ta cần thêm thời gian để suy nghĩ thấu đáo." Bách Uyên đáp, ánh mắt anh nhìn về phía Tiểu Yên đang ngủ say trong phòng bên cạnh. "Trở về U Minh Giới lúc này, khi khế ước vẫn chưa có cách hóa giải triệt để, chẳng khác nào đưa con gái ta vào chỗ chết. Nhưng ở lại đây mãi, cũng không thể giải quyết được gốc rễ vấn đề. Ta cần tìm ra huyết mạch Tịnh Linh tộc trước, rồi mới tính đến chuyện đối đầu với Cố Thanh Vũ."
Diệp Uyên Thanh gật đầu tán thành, đề nghị sẽ ở lại Vân Khê Trấn một thời gian để giúp đỡ, đồng thời tìm cách liên lạc bí mật với Chu Bách Thành để thông báo tình hình và phối hợp hành động khi thời cơ chín muồi. Chung Diệu Nga cũng góp ý, đề nghị dùng chính những mảnh ngọc bội và ghi chép thu thập được từ ngôi miếu cổ để tiếp tục truy tìm dấu vết của chi tộc đã tuyệt diệt ấy, biết đâu vẫn còn sót lại manh mối nào đó trong vùng.
Đêm đó, dưới mái nhà nhỏ tại Vân Khê Trấn, bốn con người mang trong lòng những mối liên hệ khác nhau với cùng một bi kịch đã cùng nhau bàn bạc đến tận khuya, phác thảo những bước đi đầu tiên cho một hành trình mà tất cả đều biết, sớm muộn gì cũng sẽ dẫn họ quay trở lại U Minh Giới, đối đầu trực diện với kẻ đã cướp đi tất cả những gì Bách Uyên từng có.