Chương 16
Chương 16 — Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại
Bước qua cổng linh, cả nhóm đặt chân lên vùng đất U Minh Giới lần đầu tiên sau bảy năm dài đằng đẵng đối với Bách Uyên, và là lần đầu tiên trong đời đối với Thục Di, Tiểu Yên cùng Chung Diệu Nga. Cảnh vật hiện ra trước mắt họ khác hẳn với những gì Thục Di từng tưởng tượng — không phải một chốn u ám đáng sợ như tên gọi "U Minh" gợi lên, mà là một vùng đất rộng lớn phủ đầy sương mờ huyền ảo, những ngọn núi đá kỳ vĩ vươn cao chọc trời, xen lẫn những cánh rừng linh mộc phát ra ánh sáng dìu dịu vào ban đêm.
"Đẹp quá..." Thục Di thốt lên, không giấu được sự kinh ngạc trước khung cảnh huyền ảo trải dài trước mắt.
"Đây mới chỉ là vùng biên viễn phía tây, còn hoang sơ hơn nhiều so với khu vực gần U Minh Thiên Cung." Bách Uyên nói, ánh mắt anh nhìn quanh với một sự hoài niệm sâu sắc. "Nhưng đã lâu lắm rồi tôi mới lại được hít thở bầu không khí này."
Chu Bách Thành dẫn đoàn người di chuyển thận trọng qua những con đường mòn ít người qua lại, tránh xa các trạm gác của quân triều đình, hướng về một thung lũng ẩn khuất nơi ông đã bí mật xây dựng một căn cứ nhỏ cho lực lượng cựu thần trung thành suốt nhiều năm qua. Khi đoàn người tiến vào căn cứ, tin tức về sự trở về của Tôn Chủ đã lan truyền nhanh chóng trong nội bộ những người trung thành, dù vẫn được giữ kín tuyệt đối với bên ngoài.
Một loạt các cựu thần, những người từng giữ các chức vụ quan trọng trong triều đình trước khi bị Cố Thanh Vũ thanh trừng hoặc buộc phải ẩn danh, lần lượt tìm đến bái kiến Bách Uyên ngay khi hay tin. Có người quỳ sụp xuống ngay khi vừa nhìn thấy gương mặt anh, có người run rẩy không nói nên lời vì xúc động, có người lại không kìm được nước mắt khi nhớ về những năm tháng triều đình còn thái bình thịnh trị dưới sự cai trị của anh.
"Bệ hạ, thần là Vương Đình Khải, từng giữ chức Lễ Bộ Thượng Thư dưới thời người còn tại vị." Một vị lão thần run rẩy quỳ trước Bách Uyên, giọng nghẹn ngào. "Suốt bảy năm qua, thần phải giả vờ quy thuận Cố Thanh Vũ để bảo toàn tính mạng, nhưng trong lòng chưa một khắc nào quên đi lời thề trung thành với dòng dõi chính thống."
"Các khanh đã phải chịu khổ quá nhiều vì sự vắng mặt của trẫm." Bách Uyên đỡ từng người dậy, giọng anh trầm xuống đầy hối hận. "Trẫm xin lỗi vì đã để các khanh phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ suốt bằng ấy năm."
"Bệ hạ không cần phải xin lỗi, chỉ cần người đã trở về, đó đã là niềm an ủi lớn lao nhất đối với chúng thần." Một vị nữ quan khác đáp, ánh mắt bà tràn đầy hy vọng mới được nhen nhóm.
Tin tức về sự trở về của Bách Uyên, dù được giữ kín trong phạm vi những người trung thành, vẫn không thể tránh khỏi việc lan truyền theo những kênh không chính thức, qua lời đồn đại trong dân gian, qua những ánh mắt trao đổi đầy ẩn ý giữa các thương nhân buôn bán dọc biên giới. Chẳng bao lâu sau, những câu chuyện về việc Tôn Chủ năm xưa còn sống, đã trở về để đòi lại công lý, bắt đầu lan truyền âm thầm khắp các vùng đất xa xôi của U Minh Giới, khơi dậy một niềm hy vọng mà bách tính đã chôn giấu suốt bảy năm sống dưới ách cai trị hà khắc.
Tại căn cứ bí mật, Bách Uyên cùng Chu Bách Thành và các cựu thần bắt đầu lên kế hoạch tập hợp lực lượng một cách thận trọng, tránh đánh động sớm để Cố Thanh Vũ không kịp có phương án đối phó. Họ phân chia nhiệm vụ, cắt cử người len lỏi vào các vùng đất khác nhau để bí mật liên lạc với những cựu thần và tướng lĩnh còn giữ lòng trung thành, xây dựng một mạng lưới ủng hộ rộng khắp trước khi tiến hành bất kỳ hành động công khai nào.
Thục Di, trong những ngày ở căn cứ, dần làm quen với cách vận hành của xã hội U Minh Giới, không khỏi ngạc nhiên trước sự tôn kính tuyệt đối mà mọi người dành cho Bách Uyên, một sự tôn kính hoàn toàn khác biệt với hình ảnh người đàn ông vụng về, giản dị mà cô từng quen biết tại Vân Khê Trấn.
"Ông thật sự từng là người đứng đầu cả một cõi giới rộng lớn như vậy sao?" Cô hỏi, một buổi tối khi cả hai đứng trên một mỏm đá cao nhìn xuống thung lũng nơi hàng trăm cựu thần và binh sĩ đang lặng lẽ tập hợp.
"Đúng vậy, nhưng tôi vẫn là chính tôi, dù ở nhân gian hay tại đây." Bách Uyên đáp, nắm lấy tay cô. "Tôi không muốn cô nhìn tôi khác đi chỉ vì danh xưng hay địa vị. Con người thật của tôi, chính là người đã học cách cầm cuốc, cầm liềm bên cô suốt những tháng ngày qua."
Thục Di mỉm cười, siết chặt lấy tay anh. "Tôi biết chứ. Nhưng nhìn thấy tất cả những điều này, tôi càng hiểu rõ hơn về sự hy sinh to lớn mà ông đã chấp nhận để bảo vệ Tiểu Yên. Từ bỏ tất cả những thứ này, không phải ai cũng đủ can đảm làm được."
Vài ngày sau, Diệp Uyên Thanh, với sự am hiểu sâu sắc về nội bộ triều đình, đề xuất một kế hoạch táo bạo: thay vì chờ đợi tập hợp đủ lực lượng quân sự để đối đầu trực diện, họ nên tìm cách đưa những chứng cứ về tội ác của Cố Thanh Vũ đến tay những đại thần còn trung lập trong triều, những người tuy chưa dám công khai phản đối nhưng vẫn còn giữ lương tâm, để tạo áp lực từ bên trong ngay tại chính đại điện.
"Nếu chúng ta có thể khiến đa số đại thần trong triều quay lưng với hắn ngay tại nghị trường, hắn sẽ mất đi tính chính danh, dù có nắm trong tay bao nhiêu binh lực cũng khó lòng duy trì quyền lực lâu dài." Bà phân tích, ánh mắt đầy toan tính của một người từng lăn lộn trong chốn quan trường nhiều năm.
Kế hoạch ấy được cả nhóm đồng thuận, đặt nền móng cho một cuộc đối đầu không chỉ bằng vũ lực mà còn bằng trí tuệ và công lý, hướng đến một cuộc trở về hoàn chỉnh, không chỉ để cứu lấy mạng sống của Tiểu Yên, mà còn để giành lại công đạo cho cả một cõi giới đã phải chịu đựng quá lâu dưới bàn tay sắt của kẻ phản bội.
Bách Uyên dành riêng một buổi tối để cùng Chu Bách Thành ôn lại danh sách những đại thần còn tại vị, cân nhắc kỹ lưỡng ai là người có thể tin tưởng, ai là người đã hoàn toàn ngả theo phe cánh của Cố Thanh Vũ vì lợi ích cá nhân, và ai chỉ đơn thuần vì sợ hãi mà cam chịu im lặng suốt bảy năm qua. Danh sách ấy dài dằng dặc, phản ánh một bức tranh chính trị phức tạp mà anh chưa từng phải đối mặt khi còn ngồi trên ngai vàng, thời mà mọi thứ dường như đơn giản hơn nhiều dưới sự bảo trợ tuyệt đối của pháp lực tối thượng.
"Quản trị một cõi giới không chỉ dựa vào pháp lực, mà còn cần thấu hiểu lòng người." Anh trầm ngâm nói với Chu Bách Thành. "Có lẽ, đó là bài học lớn nhất mà bảy năm sống giữa nhân gian đã dạy cho ta, một bài học mà khi còn ở ngôi cao, ta chưa từng thật sự thấm thía."
Chu Bách Thành gật đầu tán đồng, trong lòng ông thầm cảm thấy vị Tôn Chủ trước mắt mình, dù đã mất đi toàn bộ pháp lực, dường như lại trở nên trưởng thành và sâu sắc hơn rất nhiều so với con người từng ngồi trên ngai vàng năm xưa.
Tiểu Yên, trong những ngày ở căn cứ, cũng dần trở nên quen thuộc với những gương mặt mới, các cựu thần và binh sĩ ai nấy đều hết mực yêu quý cô bé, xem em như báu vật cuối cùng của dòng dõi chính thống mà họ đã chờ đợi bảo vệ suốt bao năm. Con bé, dù còn nhỏ tuổi, cũng dần cảm nhận được trọng lượng của thân phận mình, trở nên chững chạc hơn hẳn so với những đứa trẻ cùng trang lứa, dù trong ánh mắt vẫn không giấu được sự hoang mang trước một thế giới hoàn toàn xa lạ.
"Con có sợ không?" Một buổi tối, Chung Diệu Nga hỏi khi ngồi bên Tiểu Yên, tết lại mái tóc cho cô bé trước giờ đi ngủ.
"Con hơi sợ, nhưng có cha, có cô Thục Di, có bà ở đây, con thấy đỡ sợ hơn nhiều." Tiểu Yên đáp, ngả đầu vào lòng bà lão. "Bà ơi, con mong sao mọi chuyện mau kết thúc, để mình lại được sống yên bình như ở Vân Khê Trấn."
"Ta cũng mong như vậy, con à." Chung Diệu Nga đáp, giọng bà dịu dàng nhưng ẩn chứa một nỗi lo âu khó giấu về những hiểm nguy còn đang chờ đợi phía trước.
Trong lúc đó, Chu Bách Thành cùng vài viên phó tướng thân tín rà soát lại toàn bộ danh sách những cựu thần và tướng lĩnh có thể tin tưởng, cẩn thận đánh giá từng mối quan hệ để tránh việc thông tin bị rò rỉ ra ngoài. Dù đã cẩn trọng đến mức tối đa, ông vẫn không thể ngờ rằng, trong chính hàng ngũ những người ông tin tưởng, đã có một kẻ âm thầm báo tin cho phía Cố Thanh Vũ từ rất sớm, vì bị uy hiếp bởi những bí mật đen tối trong quá khứ mà hắn nắm giữ.
Nhưng ngay khi những kế hoạch tỉ mỉ ấy đang dần thành hình, một tin tức bất ngờ ập đến từ mạng lưới do thám của Chu Bách Thành, khiến cả nhóm phải thay đổi hoàn toàn chiến lược ban đầu: Cố Thanh Vũ, thông qua một nguồn tin nội gián nào đó vẫn chưa xác định được, đã hay biết về sự trở về của Bách Uyên sớm hơn dự tính rất nhiều, và hắn đang chuẩn bị một đòn phủ đầu tàn độc mà không ai trong số họ có thể lường trước được quy mô thật sự.