Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại
11 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại

Cập nhật 10/09/2026 11 phút đọc

Giữa quảng trường hỗn loạn, luồng ánh sáng trắng bạc từ huyết mạch Thục Di và luồng khí đen từ khế ước hắc ám vẫn tiếp tục giằng co dữ dội, cả hai như hai con rắn khổng lồ quấn chặt lấy nhau, tỏa ra một áp lực vô hình khiến những người đứng gần nhất phải lùi lại vì cảm giác ngộp thở. Tiểu Yên nằm giữa tâm điểm của cuộc giao tranh siêu nhiên ấy, cơ thể nhỏ bé run lên bần bật, nhưng đôi mắt em vẫn cố mở to, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy tay Thục Di như một điểm tựa cuối cùng.

Bỗng nhiên, luồng khí đen gầm lên một tiếng rít chói tai, dồn toàn bộ sức mạnh cuối cùng cuộn trào ngược lại, nuốt chửng lấy quầng sáng trắng bạc đang bao bọc Tiểu Yên. Đôi mắt con bé trợn ngược, hơi thở đứt quãng rồi ngưng hẳn trong một khoảnh khắc dài đến nghẹt thở. Từ phía xa, Bách Uyên cảm nhận cả trái tim mình như ngừng đập theo nhịp thở của con, một tiếng thét câm lặng nghẹn lại nơi cổ họng vì anh không thể rời khỏi thế giằng co sinh tử với Cố Thanh Vũ dù chỉ một khắc để lao đến bên con gái. Ngay chính khoảnh khắc tưởng chừng mọi hy vọng sắp bị bóng tối nuốt trọn ấy—

"Con không được buông tay, Tiểu Yên, nghe cô nói này!" Thục Di hét lớn qua tiếng gió gào rít của hai luồng năng lượng đối chọi, cảm nhận cơ thể mình đang dần kiệt sức vì lượng máu chảy ra ngày một nhiều, nhưng cô vẫn cắn răng dồn hết ý chí, cả trái tim mình vào dòng máu đang tuôn chảy.

Trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, hình ảnh về ngôi miếu cổ, về mảnh ngọc bội khắc hình hoa sen, về những lời ông lão ẩn sĩ từng nói, tất cả bỗng dội về trong tâm trí Thục Di như một lời nhắc nhở. Cô nhắm mắt lại, không còn cố kiểm soát dòng máu của mình một cách gượng ép nữa, mà buông lỏng hoàn toàn, để cho thứ sức mạnh tiềm ẩn trong huyết quản tự nó dẫn dắt, như một bản năng đã ngủ quên qua bao thế hệ tổ tiên nay được đánh thức.

Ngay khoảnh khắc cô buông bỏ mọi gồng gượng, luồng ánh sáng trắng bạc đột nhiên bùng lên mạnh mẽ hơn gấp bội, không còn là một dòng sáng yếu ớt chống đỡ nữa, mà biến thành một cơn sóng thần ánh sáng cuộn trào, nuốt trọn lấy luồng khí đen của khế ước trong chớp mắt. Tiếng rú rít đau đớn vang lên từ chính lệnh bài trên tay Cố Thanh Vũ, vật dụng tà ác ấy bắt đầu nứt vỡ, từng mảnh vụn đen kịt tan biến thành tro bụi giữa không trung.

"Không! Không thể nào!" Cố Thanh Vũ gào lên trong kinh hoàng, cảm nhận nguồn sức mạnh hắn đã dựa vào suốt bảy năm qua đang tan biến ngay trước mắt.

Những đường vân đen trên cơ thể Tiểu Yên co rút lại nhanh chóng, mờ dần rồi biến mất hoàn toàn, để lộ ra làn da hồng hào khỏe mạnh chưa từng thấy kể từ đêm em chào đời. Con bé hít một hơi thật sâu, như thể lần đầu tiên trong đời được thở một cách trọn vẹn không vướng bận, rồi bật khóc nức nở, không phải vì đau đớn mà vì một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ chưa từng có.

"Cha ơi! Con... con không thấy đau nữa!" Con bé hét lên giữa tiếng khóc, ánh mắt tìm kiếm bóng dáng cha giữa đám đông hỗn loạn.

Bách Uyên, đang giao chiến cùng Nhiếp Bách Khương chống lại Cố Thanh Vũ, nghe thấy tiếng con gái, cả người anh khựng lại trong giây lát, một cảm xúc vỡ òa mãnh liệt đến mức suýt khiến anh không đứng vững. Suốt bảy năm dài đằng đẵng, đây là lần đầu tiên anh nghe con gái mình nói ra câu ấy — không còn đau nữa.

Trong đầu anh, hình ảnh đêm Tiểu Yên chào đời bảy năm trước bất chợt hiện về — luồng khí lạnh buốt len vào phòng sinh, sợi dây vô hình quấn quanh linh hồn non nớt của con mà anh đã cảm nhận được ngay từ khoảnh khắc đầu tiên ôm con vào lòng. Bảy năm mang theo nỗi sợ hãi ấy như một tảng đá đè trong lồng ngực, giờ đây, tảng đá ấy đã vỡ tan.

"Tiểu Yên..." Anh thì thầm, nước mắt bất giác trào ra, nhưng ngay lập tức phải gạt bỏ cảm xúc để tránh một đòn tấn công bất ngờ từ Cố Thanh Vũ, kẻ đang trong cơn điên loạn vì kế hoạch cả đời mình sụp đổ.

"Ngươi nghĩ chỉ cần phá được khế ước là xong sao?! Ta vẫn còn đây, ta vẫn nắm quyền lực trong tay!" Cố Thanh Vũ gầm lên, tung ra một chưởng lực điên cuồng, không còn giữ chút lý trí tính toán nào như trước, chỉ còn lại sự tuyệt vọng của một kẻ nhìn thấy toàn bộ tham vọng đời mình tan thành mây khói.

Đúng như Bách Uyên đã tính toán từ những chiêu thức đầu tiên. Từng lời khiêu khích anh tung ra không phải để hả giận, mà để dồn ép một kẻ vốn quen dùng mưu kế hơn thực chiến rơi vào đúng trạng thái mất kiểm soát khi bị đẩy đến giới hạn cuối cùng — dốc cạn toàn lực vào một đòn duy nhất thay vì giữ lại phần dự phòng. Anh nhìn thấy hơi thở Cố Thanh Vũ bắt đầu đứt quãng, luồng pháp lực quanh người hắn run rẩy thay vì ổn định như trước, và biết rằng cơ hội duy nhất đã đến.

Nhưng đúng lúc chưởng lực ấy sắp chạm đến Bách Uyên, Chu Bách Thành, dù đã kiệt sức vì vết thương trước đó, vẫn gắng gượng vung thanh đao cũ chém ngang, đổi hướng một phần lực đạo, trong khi Nhiếp Bách Khương từ phía sau lao tới, dùng chính thân thể mình chèn vào khoảng trống, cùng lúc ấy hàng chục cựu thần trung thành cũng đã áp sát, bao vây lấy Cố Thanh Vũ từ mọi phía.

"Hắn đã dùng hết sức lực cho đòn vừa rồi, giờ chính là lúc!" Chu Bách Thành hét lớn, ra hiệu cho toàn bộ lực lượng đồng loạt xông vào.

Cố Thanh Vũ, dù pháp lực còn sót lại vẫn đáng gờm, nhưng đơn độc trước một rừng người bao vây tứ phía, dần đuối sức sau một hồi chống đỡ. Một nhát đao của Nhiếp Bách Khương cuối cùng cũng chém trúng vai hắn, buộc hắn phải quỳ gối xuống, vũ khí rơi khỏi tay, hơi thở đứt quãng vì kiệt sức và những vết thương chằng chịt trên người.

"Đầu hàng đi, Cố Thanh Vũ. Mọi tội ác của ngươi đã bị phơi bày trước toàn thể triều thần và bách tính, ngươi không còn đường nào để chối cãi hay trốn thoát nữa." Bách Uyên bước đến, đứng trước kẻ đã hủy hoại cuộc đời anh suốt bảy năm qua, giọng anh không còn giận dữ như trước, mà chỉ còn lại một sự bình thản lạnh lùng của người nắm chắc phần thắng trong tay.

Cố Thanh Vũ ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn đầy vẻ cay đắng và bất lực. "Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao? Ngươi đã đánh mất tất cả những gì từng có, chỉ để đổi lấy một cuộc sống tầm thường nơi nhân gian, còn ta..."

"Còn ngươi, đã đánh mất chính linh hồn mình vì tham vọng quyền lực mù quáng." Bách Uyên ngắt lời, giọng anh trầm xuống đầy triết lý cay đắng của một người đã trải qua đủ mọi thăng trầm để hiểu được đâu mới là điều thật sự quý giá. "Ta chưa từng hối hận vì đã từ bỏ ngai vàng để cứu con gái mình. Còn ngươi, rốt cuộc đã có được gì sau bảy năm chà đạp lên bao sinh mạng vô tội?"

"Ta còn nhớ câu ngươi vừa hét lên giữa trận tiền, về một đêm mưa và một câu nói của tiên đế." Bách Uyên nói tiếp, giọng anh không còn chút giận dữ, chỉ còn lại một sự thấu hiểu lạnh lẽo. "Ngươi hận vì bị chê là không xứng đáng chỉ vì không mang huyết thống hoàng gia. Nhưng ngươi có bao giờ tự hỏi, chính ngươi, bằng chính đôi tay và mưu lược của mình, đã có thể trở thành một Hữu Thừa Tướng được kính trọng, được ghi công trong sử sách, nếu ngươi chọn con đường chính đạo? Ngươi không thua vì huyết thống, Cố Thanh Vũ. Ngươi thua, vì ngươi đã chọn tin rằng chỉ có việc hủy diệt kẻ khác mới chứng minh được giá trị của bản thân mình."

Cố Thanh Vũ ngẩng phắt lên, đôi mắt hắn đỏ ngầu, môi run lên như muốn phản bác, nhưng không một lời nào thoát ra được. Suốt bốn mươi năm, chưa từng có ai dám nói thẳng vào gốc rễ nỗi đau của hắn theo cách ấy — không phải bằng sự khinh miệt, mà bằng một sự cảm thông tàn nhẫn hơn cả khinh miệt.

Cố Thanh Vũ không đáp lại được, chỉ cúi gằm mặt xuống trong im lặng, khi hai tên lính trung thành mới được giải phóng tiến đến, trói chặt hắn lại theo đúng luật lệ của triều đình.

Quảng trường trước Huyền Khung Điện dần lắng xuống sau trận hỗn chiến kinh hoàng, tiếng reo hò vui mừng của bách tính và binh sĩ trung thành dần thay thế cho tiếng binh khí va chạm. Bách Uyên chạy đến bên Tiểu Yên, ôm chầm lấy con gái đang được Thục Di, dù kiệt sức vì mất máu, vẫn cố gắng dịu dàng nâng niu trong vòng tay.

"Con của ta, con đã ổn rồi, thật sự đã ổn rồi." Bách Uyên nghẹn ngào, ôm chặt lấy cả hai người phụ nữ quan trọng nhất đời mình, nước mắt hạnh phúc hòa lẫn với những giọt mồ hôi và cả những vết máu còn vương trên áo.

Thục Di, dù đã kiệt sức đến mức gần như ngất lịm, vẫn nở một nụ cười mãn nguyện, ánh mắt cô dõi nhìn Tiểu Yên đang khỏe mạnh trong vòng tay cha, biết rằng mọi hy sinh của mình, mọi nguy hiểm cô đã chấp nhận dấn thân, cuối cùng cũng đã được đền đáp một cách trọn vẹn nhất — sinh mệnh của một đứa trẻ vô tội đã được cứu rỗi hoàn toàn khỏi lời nguyền đeo bám suốt bảy năm cuộc đời ngắn ngủi của em.

"Cô ơi..." Tiểu Yên vươn tay ra khỏi lòng cha, nắm lấy bàn tay đang rỉ máu của Thục Di, giọng con bé run lên vì xúc động. "Cảm ơn cô đã cứu con."

"Con không cần cảm ơn cô đâu, chỉ cần con khỏe mạnh, đó đã là điều quý giá nhất rồi." Thục Di đáp, giọng cô yếu ớt nhưng vẫn ấm áp, trước khi đôi mắt bắt đầu díu lại vì mất máu quá nhiều.

"Thục Di!" Bách Uyên hoảng hốt đỡ lấy cô khi thấy cô sắp ngã quỵ, vội gọi lớn tìm ngự y đến cứu chữa ngay lập tức. Anh ôm cô vào lòng, cúi sát xuống, giọng thì thầm run rẩy chỉ đủ để cô nghe thấy giữa tiếng ồn ào mừng rỡ của đám đông xung quanh. "Đừng rời xa tôi, Thục Di. Tôi vừa mới học được cách không còn cô đơn, tôi chưa sẵn sàng học lại bài học đó thêm một lần nào nữa."

Thục Di khẽ hé mắt, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy trêu chọc thoáng qua trên môi trước khi cô chìm hẳn vào cơn mê man. "Vậy thì... đừng có tự tay đút cháo dở tệ cho tôi ăn nữa... để bà ngoại Diệu Nga nấu..."

Các cựu thần xung quanh cũng vội vã hỗ trợ, một vị lão ngự y từng phục vụ trong cung nhanh chóng chạy đến, bắt mạch và băng bó vết thương trên tay cô bằng những loại linh dược quý giá nhất còn sót lại trong kho dự trữ hoàng gia.

"Vết thương không quá nguy hiểm, chỉ là mất máu nhiều nên kiệt sức, cần được nghỉ ngơi và tẩm bổ đầy đủ trong vài ngày tới." Vị ngự y báo cáo, khiến Bách Uyên thở phào nhẹ nhõm, vòng tay ôm chặt lấy cô như không muốn buông ra thêm một khắc nào nữa.

Chung Diệu Nga, dù vẫn còn đau ở vùng đầu do bị đánh úp trước đó, cũng chen được đến gần, nhìn học trò mình nằm yên trong vòng tay Bách Uyên, ánh mắt bà tràn ngập niềm tự hào lẫn xót xa. "Con bé này, lúc nào cũng liều lĩnh như vậy, không biết lo cho bản thân mình một chút nào."

Nhiếp Bách Khương, sau khi tự tay áp giải Cố Thanh Vũ giao cho lực lượng chấp pháp mới được thành lập vội vàng ngay tại chỗ, cũng bước đến, nhìn người anh họ đã bao năm xa cách, cả hai không nói nên lời, chỉ ôm chầm lấy nhau giữa quảng trường, xung quanh là tiếng reo hò vui mừng không ngớt của bách tính chứng kiến toàn bộ sự thật được phơi bày.

"Bách Uyên, huynh đã trở về thật rồi." Nhiếp Bách Khương nghẹn ngào, giọng ông run lên sau bảy năm dài chịu đựng trong ngục tối. "Đệ cứ ngỡ mình sẽ chết rục trong đó mà không bao giờ được nhìn thấy ngày này."

"Là ta nợ đệ một lời xin lỗi, vì đã để đệ phải chịu khổ thay cho những gì lẽ ra ta phải gánh vác." Bách Uyên đáp, siết chặt vai người em họ trung nghĩa. "Nhưng giờ đây, mọi chuyện cuối cùng cũng đã kết thúc."

Ánh hoàng hôn dần buông xuống quảng trường trước Huyền Khung Điện, nhuộm một màu cam ấm áp lên những vũng máu đã sẫm khô và những mảnh vụn đen kịt của tấm lệnh bài vỡ tan vẫn còn vương vãi trên nền đá lát. Một cơn gió chiều lướt qua, cuốn đám tro tàn ấy bay là là rồi tan biến vào không trung, như cuốn theo luôn bảy năm bóng tối mà cả một cõi giới đã phải gồng mình gánh chịu.

Đã sao chép liên kết chương