Chương 14
Chương 14 — Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại
Khi Chu Bách Thành đích thân đến nơi, sau khi nhận được tin báo từ toán kỵ sĩ tiên phong rằng đã tìm thấy chính xác tung tích của Bách Uyên, vị lão tướng đã không kìm được xúc động, xuống ngựa chạy như lao về phía người mà ông đã chờ đợi suốt bảy năm ròng.
"Bệ hạ!" Ông quỳ sụp xuống ngay trước mặt Bách Uyên, giọng nghẹn ngào không thành tiếng, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt đầy vết chân chim của thời gian. "Thần... thần cứ ngỡ mình sẽ không còn cơ hội quỳ trước người thêm một lần nào nữa."
Bách Uyên vội đỡ ông dậy, siết chặt lấy đôi vai của người tướng quân trung thành nhất đời mình, giọng anh cũng run lên vì xúc động không kém. "Chu tướng quân, là ta đã để ông phải chịu khổ suốt bảy năm qua. Ta xin lỗi."
"Bệ hạ đừng nói vậy, thần chịu khổ vì nghĩa lớn, chưa từng một khắc nào hối hận." Chu Bách Thành lắc đầu, ánh mắt ông quét qua Tiểu Yên đang nép sau lưng cha, rồi dừng lại trên gương mặt Thục Di với sự tò mò xen lẫn cảm kích. "Đây hẳn là tiểu công chúa đã lớn khôn nhường này, còn vị cô nương đây..."
"Đây là Nghê Thục Di, ân nhân cứu mạng cha con ta, và cũng là người ta hết lòng tin tưởng." Bách Uyên giới thiệu, ánh mắt anh nhìn Thục Di với một sự trân trọng sâu sắc.
Chu Bách Thành chắp tay hành lễ với Thục Di, rồi ra lệnh cho quân sĩ lập trại nghỉ chân ngay tại một khu rừng thưa gần đó để băng bó vết thương cho mọi người, đồng thời cắt cử người canh gác cẩn mật đề phòng Ảnh Vệ quay lại tập kích bất ngờ.
Trong lúc dựng trại, Tiểu Yên bỗng dưng kêu lên đau đớn, ôm chặt lấy ngực, gương mặt con bé tái nhợt đi nhanh chóng. Dù chưa đến kỳ Hắc Nguyệt Thực toàn phần, có lẽ do trải qua quá nhiều căng thẳng và tiếp xúc gần với khí tức hắc ám tỏa ra từ đám Ảnh Vệ trong trận giao chiến vừa rồi, khế ước trong người con bé đã bị kích động, gây ra một cơn đau bất chợt dữ dội hơn bình thường.
"Tiểu Yên!" Bách Uyên hoảng hốt lao tới, ôm lấy con, những đường vân đen quen thuộc lại bắt đầu hiện lên trên làn da trắng xanh của con bé, dù không dữ dội bằng lần Hắc Nguyệt Thực trước đó nhưng vẫn khiến ai chứng kiến cũng phải rùng mình lo sợ.
Thục Di, dù cánh tay vẫn còn rỉ máu vì vết thương chưa kịp băng bó kỹ càng từ trận giao chiến trước đó, không ngần ngại lao đến bên cạnh, đưa tay ra đỡ lấy Tiểu Yên để giúp Bách Uyên dễ dàng kiểm tra tình trạng con bé hơn. Trong lúc vội vàng, vài giọt máu từ vết thương trên cánh tay cô nhỏ xuống, rơi đúng vào vùng ngực nơi những đường vân đen đang lan rộng trên da Tiểu Yên.
Một điều kỳ lạ xảy ra ngay sau đó. Nơi giọt máu của Thục Di chạm vào, những đường vân đen bỗng khựng lại, rồi từ từ nhạt dần, như thể một thứ ánh sáng vô hình nào đó đang xua tan bóng tối đang lan tỏa trên làn da đứa trẻ. Tiểu Yên, đang quằn quại vì đau đớn, bỗng dần dịu lại, hơi thở đều đặn trở lại nhanh hơn hẳn so với những lần phát tác trước đây.
Mọi người xung quanh đều sững sờ trước cảnh tượng ấy. Bách Uyên trợn tròn mắt, không dám tin vào những gì mình vừa chứng kiến, trong đầu anh lập tức hiện lên lời ghi chép trong ngôi miếu cổ về huyết mạch Tịnh Linh tộc có khả năng thanh tẩy tà thuật hắc ám.
"Không thể nào..." Anh thì thầm, nhìn từ vết thương trên tay Thục Di sang gương mặt đã dần hồng hào trở lại của con gái. "Máu của cô... đã làm suy yếu khế ước."
"Cái gì cơ?" Thục Di sững người, nhìn xuống vết thương của mình rồi nhìn sang Tiểu Yên đang dần bình phục, không thể hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra.
Chu Bách Thành, người từng đọc qua nhiều cổ thư của hoàng gia trong những năm tháng còn tại triều, bước đến gần hơn, ánh mắt ông đầy kinh ngạc khi quan sát kỹ hiện tượng vừa rồi. "Bệ hạ, nếu thần nhớ không lầm, trong sử sách cổ có nhắc đến một chi tộc mang huyết mạch có khả năng khắc chế tà thuật hắc ám, từng phụng sự các đời Tôn Chủ khai quốc..."
"Tịnh Linh tộc." Bách Uyên nói tiếp lời ông, giọng anh run lên vì một niềm hy vọng mãnh liệt đang bùng lên trong lòng. "Chúng tôi đã tìm thấy manh mối về chi tộc ấy tại một ngôi miếu cổ trong khu rừng cấm gần Vân Khê Trấn, nhưng không ngờ..."
Anh quay sang nhìn Thục Di, ánh mắt anh tràn ngập một sự ngỡ ngàng lẫn niềm hy vọng khó tả. "Cô có biết gì về nguồn gốc thật sự của cha mẹ mình không?"
Thục Di lắc đầu, gương mặt cô đầy bối rối. "Tôi mồ côi từ nhỏ, chỉ biết cha mẹ tôi qua đời vì một trận dịch lạ, sư phụ tôi nuôi tôi từ đó đến giờ. Tôi chưa từng biết rõ về gốc gác thật sự của gia đình mình."
"Có lẽ, chúng ta cần hỏi lại Chung Diệu Nga tiền bối kỹ hơn về chuyện này, ngay khi có cơ hội." Bách Uyên nói, tay anh vẫn còn run lên vì vừa chứng kiến một điều kỳ diệu ngoài sức tưởng tượng. Anh nhớ lại lời sư phụ Thục Di từng nhắc đến việc cha mẹ cô không phải người bản địa, từng mang theo một chiếc rương gỗ luôn khóa kín, và cả lời nhận xét kỳ lạ của ông lão ẩn sĩ về khí huyết đặc biệt thanh khiết của cô.
Mọi mảnh ghép rời rạc suốt bao ngày qua giờ đây bỗng chốc khớp lại với nhau thành một khả năng khiến trái tim Bách Uyên đập rộn ràng đầy hy vọng: nếu Thục Di thật sự mang trong mình huyết mạch Tịnh Linh tộc đã thất truyền từ lâu, đó chính là chìa khóa để hóa giải hoàn toàn U Minh Tuyệt Mệnh Khế, cứu sống con gái anh một cách trọn vẹn, không còn phải sống trong nỗi ám ảnh về những chu kỳ Hắc Nguyệt Thực nữa.
"Nếu điều đó là thật..." Thục Di khẽ nói, giọng cô cũng run lên vì xúc động trước khả năng vừa được hé mở, "thì tôi sẵn lòng làm bất cứ điều gì để giúp Tiểu Yên được khỏe mạnh hoàn toàn."
Đêm đó, dưới ánh lửa trại bập bùng giữa khu rừng thưa, cả nhóm người ngồi quây quần bên nhau, không ai ngủ được vì những suy nghĩ ngổn ngang về khám phá vừa rồi. Chu Bách Thành nhìn Bách Uyên, rồi nhìn Thục Di, trong lòng ông dấy lên một niềm tin mãnh liệt rằng những gì vừa xảy ra không đơn thuần là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, mà ẩn chứa một sứ mệnh lớn lao hơn cả tình cảm đang âm thầm nảy nở giữa hai người, một sứ mệnh mà bản thân họ có lẽ vẫn chưa hoàn toàn nhận thức hết được.
"Bệ hạ, nếu quả thật cô nương đây mang huyết mạch Tịnh Linh tộc, đây sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất để chúng ta đối đầu với Cố Thanh Vũ." Chu Bách Thành nói, giọng ông đầy toan tính chiến lược của một vị tướng quân dày dạn kinh nghiệm. "Nhưng chúng ta cũng cần thận trọng, không để tin tức này lọt đến tai hắn trước khi chúng ta chuẩn bị đầy đủ."
Bách Uyên gật đầu đồng tình, ánh mắt anh nhìn về phía Tiểu Yên đang ngủ say bình yên trong lòng mình, lần đầu tiên sau bảy năm dài đằng đẵng, anh cảm nhận được một tia hy vọng thật sự vững chắc rằng, con gái anh sẽ có cơ hội được sống một cuộc đời trọn vẹn, không còn bị đe dọa bởi thứ khế ước hắc ám đã đeo bám em từ lúc lọt lòng.
Thục Di ngồi lặng lẽ bên đống lửa, tay khẽ chạm vào chiếc vòng cổ bằng đá cũ kỹ mà cô vẫn luôn đeo từ nhỏ, món đồ duy nhất còn sót lại từ cha mẹ ruột. Cô cố gắng lục lại trong ký ức mờ nhạt của tuổi thơ, nhưng những hình ảnh về cha mẹ mình chỉ còn là những mảnh vụn rời rạc, quá ít ỏi để có thể ghép thành một bức tranh rõ ràng về nguồn gốc thật sự của gia đình mình.
"Nếu tôi thật sự mang huyết mạch của một chi tộc từ một cõi giới khác, vậy cha mẹ tôi ngày xưa hẳn đã phải trải qua điều gì đó khủng khiếp lắm mới phải rời bỏ tất cả để trốn đến một trấn nhỏ hẻo lánh như Vân Khê." Cô nói, giọng trầm xuống đầy suy tư. "Có lẽ họ cũng từng sống trong sợ hãi, giấu diếm thân phận thật của mình, giống như ông đã từng làm suốt bảy năm qua."
Bách Uyên đặt tay lên vai cô, ánh mắt anh tràn đầy sự thấu hiểu. "Nếu đúng là vậy, thì có lẽ số phận đã sắp đặt để cô và tôi gặp nhau, hai con người cùng mang trong mình những bí mật phải giấu kín, cùng chịu đựng gánh nặng của một quá khứ không thể lựa chọn."
Chu Bách Thành lặng lẽ quan sát hai người, trong lòng ông dấy lên một cảm giác an tâm hiếm hoi kể từ ngày Bách Uyên rời bỏ ngai vàng. Ông ra lệnh cho quân sĩ tăng cường canh gác suốt đêm, đồng thời cắt cử một toán nhỏ quay trở lại dò xét tình hình tại Vân Khê Trấn, xem Chung Diệu Nga và các đệ tử còn lại có an toàn hay không, và nếu có thể, mời bà cùng đi để xác thực thêm về gốc gác của Thục Di.
Vài ngày sau, toán quân ấy trở về cùng với Chung Diệu Nga, người đã quyết định gác lại võ quán cho các đệ tử lớn tuổi trông coi để đích thân đi tìm học trò của mình sau khi nghe tin họ đã được Chu Bách Thành cứu giúp an toàn. Khi được hỏi về gốc gác của cha mẹ Thục Di, bà lão trầm ngâm hồi lâu, rồi kể lại tất cả những gì mình còn nhớ được, xác nhận rằng gia đình ấy quả thật đã chuyển đến vùng Vân Khê từ một nơi rất xa, mang theo một chiếc rương gỗ được cất giữ như báu vật, và trên chiếc rương ấy, bà nhớ mang máng có khắc một họa tiết hoa sen giữa màn sương, giống hệt với biểu tượng được tìm thấy trên mảnh ngọc bội tại ngôi miếu cổ.
Nghe đến đó, Thục Di lặng người, chậm rãi tháo chiếc vòng cổ bằng đá cũ kỹ mình vẫn đeo từ nhỏ, đưa lại gần ánh lửa trại để nhìn cho thật rõ họa tiết mờ nhạt đã phai màu theo năm tháng mà cô chưa từng để tâm tìm hiểu. Dưới lớp bụi thời gian, đường nét một đóa hoa sen giữa màn sương hiện lên lờ mờ nhưng không thể lẫn vào đâu được — giống hệt hình khắc trên chiếc rương gỗ mà Chung Diệu Nga vừa nhắc tới, giống hệt mảnh ngọc bội tìm thấy trong ngôi miếu cổ. Không ai trong nhóm còn nghi ngờ gì nữa về khả năng Thục Di chính là hậu duệ cuối cùng còn sót lại của Tịnh Linh tộc đã tuyệt diệt từ nhiều đời trước, mang trong huyết mạch mình chìa khóa duy nhất có thể cứu sống Tiểu Yên và chấm dứt hoàn toàn âm mưu độc ác của Cố Thanh Vũ.