Chương 5
Chương 5 — Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại
Nửa tháng sau khi hai cha con ổn định chỗ ở tại Vân Khê Trấn, bầu trời đêm bắt đầu có những dấu hiệu bất thường mà chỉ những người am hiểu thiên tượng mới nhận ra. Vầng trăng tròn vành vạnh của đêm rằm dần chuyển sang một sắc thái tối sẫm kỳ lạ, không giống bất kỳ hiện tượng nguyệt thực thông thường nào từng được ghi chép trong sách vở nhân gian.
Bách Uyên nhận ra điều đó ngay từ buổi chiều, khi một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua dù đang giữa mùa thu ấm áp, mang theo một thứ khí tức âm u mà chỉ những ai từng tiếp xúc với pháp lực U Minh Giới mới cảm nhận được. Khác hẳn hai lần Hắc Nguyệt Thực trước, khi luồng khí ấy chỉ thoáng lướt qua da rồi tan biến, lần này nó đặc quánh và bám riết lấy từng thớ thịt như một bàn tay siết chặt không chịu buông. Tim anh thắt lại. Hắc Nguyệt Thực đang đến gần, sớm hơn cả những gì anh tiên liệu, và linh cảm mách bảo anh rằng đêm nay sẽ không nhẹ nhàng như hai lần trước đó.
"Cha, con thấy hơi lạnh." Tiểu Yên nói lúc chiều tà, tay ôm lấy cánh tay, gương mặt tái nhợt hơn thường ngày.
Bách Uyên vội áp tay lên trán con, cảm nhận một luồng khí lạnh kỳ dị đang len lỏi dưới da con bé, thứ cảm giác quen thuộc đến đau lòng mà anh từng chứng kiến trong những lần khế ước phát tác trước đây, dù chưa bao giờ dữ dội đến mức này. Anh biết, đêm nay sẽ không bình thường.
Anh đưa con về phòng sớm, đắp chăn ấm, ngồi cạnh giường theo dõi từng nhịp thở của con, lòng ngổn ngang lo lắng. Nhưng đến nửa đêm, khi mặt trăng ngoài kia dần chuyển hẳn sang màu đen thẫm như mực, một tiếng rên đau đớn bất chợt vang lên từ Tiểu Yên khiến anh giật mình bừng tỉnh khỏi cơn thiu thiu.
"Cha ơi... đau... đau quá..." Con bé quằn quại trên giường, hai tay ôm chặt lấy ngực, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả gối. Trên làn da trắng xanh của con bé, những đường vân đen mờ ảo bắt đầu hiện lên, len lỏi như mạng nhện từ vùng ngực lan dần ra khắp cơ thể, đúng là dấu hiệu của U Minh Tuyệt Mệnh Khế đang siết chặt.
"Tiểu Yên! Tiểu Yên, cha đây, cha đây rồi!" Bách Uyên ôm chầm lấy con, tay run rẩy không biết phải làm gì. Nếu còn giữ Thiên Mệnh Ấn, anh đã có thể vận dụng pháp lực để tạm thời trấn áp cơn đau, kìm hãm khế ước dù chỉ trong chốc lát. Nhưng giờ đây, anh chỉ là một người phàm bất lực, chỉ biết ôm chặt lấy con, bất lực nhìn con vật vã trong đau đớn.
"Có ai không! Cứu, cứu với!" Tiếng gào của anh xé toang màn đêm tĩnh lặng, chứa đựng nỗi tuyệt vọng của một người cha đã dồn hết bảy năm cuộc đời để bảo vệ con nhưng giờ đây lại đứng trước ranh giới bất lực hoàn toàn.
Thục Di, đang ngủ ở gian phòng bên kia sân, giật mình tỉnh giấc vì tiếng kêu cứu, lập tức lao ra khỏi giường, không kịp khoác thêm áo ngoài đã chạy thẳng sang gian nhà của hai cha con. Cảnh tượng trước mắt khiến cô sững người trong giây lát — Tiểu Yên đang co giật trên giường, những đường vân đen kỳ dị bò khắp làn da, còn Bách Uyên ôm chặt lấy con, gương mặt anh trắng bệch, tuyệt vọng đến mức gần như sụp đổ.
"Chuyện gì thế này?" Thục Di lao tới, kiểm tra nhanh tình trạng của Tiểu Yên. Cô đã từng thấy nhiều loại thương tích, độc tố, bệnh tật trong đời hành hiệp của mình, nhưng chưa từng thấy thứ gì giống như những đường vân đen đang lan trên da đứa trẻ, tựa như một loại tà thuật hắc ám vượt xa hiểu biết thông thường.
"Tôi... tôi không biết phải làm sao." Bách Uyên lần đầu tiên để lộ sự yếu đuối tột cùng trước mặt người khác kể từ ngày rời U Minh Giới, giọng anh run rẩy, gần như nghẹn lại. "Đây là một loại lời nguyền, đã đeo bám con bé từ lúc mới sinh, tôi... tôi bất lực."
Thục Di không kịp thắc mắc thêm về những gì anh vừa nói, lập tức hô gọi sư phụ. Chung Diệu Nga chạy sang ngay sau đó, chỉ liếc qua tình trạng Tiểu Yên đã hiểu đây không phải bệnh tật mà bà có thể chữa bằng y thuật thông thường. Bà vội lấy ra vài loại linh dược quý hiếm cất giữ nhiều năm, mài ra hòa với nước ấm, cẩn thận đổ từng chút một vào miệng đứa trẻ đang co giật.
"Thuốc này chỉ có thể giúp con bé cầm cự, xoa dịu phần nào cơn đau, chứ không chữa được tận gốc thứ đang hành hạ nó." Bà lão nói, giọng nặng trĩu. "Nhiếp huynh, rốt cuộc con bé đang mang trong người thứ gì?"
Bách Uyên cúi đầu, bàn tay siết chặt lấy tay con gái đang dần bớt co giật nhờ tác dụng của linh dược. "Đó là một khế ước hắc ám, cài vào linh hồn con bé từ đêm nó chào đời, do kẻ thù của tôi ở một nơi rất xa gây ra. Mỗi khi có Hắc Nguyệt Thực xuất hiện, như đêm nay, khế ước lại siết chặt thêm một phần, rút cạn sinh cơ của con bé."
"Hắc Nguyệt Thực?" Thục Di ngẩng đầu nhìn ra khung cửa sổ, nơi vầng trăng đen thẫm kỳ dị vẫn treo lơ lửng giữa bầu trời, một hiện tượng mà cô chưa từng thấy trong suốt hai mươi hai năm sống ở nhân gian. "Vậy... phải làm sao để cứu con bé, thưa lâu dài chứ không chỉ tạm thời?"
"Tôi không biết." Bách Uyên đáp, giọng đầy tuyệt vọng, lần đầu tiên để lộ toàn bộ sự bất lực đã đè nặng lên vai anh suốt bảy năm qua trước những người vừa mới quen biết không lâu. "Tôi đã tìm khắp nhân gian, gặp không biết bao nhiêu đạo sĩ, lang y, nhưng chưa ai có thể chỉ ra cách hóa giải triệt để. Tôi chỉ biết, mỗi lần Hắc Nguyệt Thực đi qua, con bé lại yếu thêm một phần, và đến lần Hắc Nguyệt Thực toàn phần cuối cùng..."
Anh không nói hết câu, nhưng cả Thục Di lẫn Chung Diệu Nga đều hiểu ý nghĩa đằng sau sự im lặng ấy.
Đêm đó, cả ba người thức trắng bên giường Tiểu Yên, thay phiên nhau chườm khăn ấm, đút từng thìa nước thuốc, dùng mọi biện pháp có thể để giúp con bé vượt qua cơn nguy kịch. Đến gần sáng, khi vầng trăng đen dần khuất sau đường chân trời, những đường vân đen trên da Tiểu Yên cũng dần mờ nhạt rồi biến mất, cơn co giật giảm dần, con bé chìm vào giấc ngủ sâu, hơi thở đã trở lại đều đặn hơn.
Bách Uyên gục đầu bên giường con, những giọt nước mắt kìm nén suốt bao năm cuối cùng cũng lăn dài trên gương mặt hốc hác vì lo lắng và mất ngủ. Anh không còn là bậc chí tôn quyền năng tuyệt đỉnh của một cõi giới nữa, mà chỉ là một người cha bất lực, vừa chứng kiến con mình suýt chút nữa rời xa mình mãi mãi.
Thục Di đặt tay lên vai anh, không nói gì, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh như một điểm tựa vững chãi giữa cơn giông bão. Trong khoảnh khắc ấy, cô biết, dù chưa hiểu hết ngọn nguồn câu chuyện phía sau, cô đã quyết định sẽ không đứng ngoài cuộc nhìn hai cha con này chống chọi một mình.
"Ông không cô đơn trong chuyện này nữa." Cô khẽ nói, giọng kiên định. "Tôi sẽ giúp ông tìm cách cứu con bé, bằng mọi giá."
Bách Uyên ngẩng lên nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự ngỡ ngàng lẫn biết ơn sâu sắc. Suốt bảy năm dài đằng đẵng, đây là lần đầu tiên có người, ngoài chính bản thân anh, sẵn sàng gánh vác một phần gánh nặng đã đè lên vai anh kể từ đêm định mệnh nơi Huyền Khung Điện.
"Cảm ơn cô." Anh nói, giọng nghẹn ngào. "Tôi... tôi không biết phải đền đáp thế nào cho đủ."
"Không cần đền đáp gì cả." Thục Di lắc đầu, nhìn về phía Tiểu Yên đang ngủ yên bình. "Chỉ cần con bé được sống khỏe mạnh, đó đã là phần thưởng lớn nhất rồi."
Sáng hôm sau, khi Tiểu Yên đã tỉnh dậy, ăn được một bát cháo nhỏ và ngủ lại yên ổn, Chung Diệu Nga gọi Bách Uyên ra sân sau để nói chuyện riêng, vẻ mặt nghiêm trọng khác hẳn ngày thường.
"Nhiếp huynh, ta sống hơn sáu mươi năm trên đời, chưa từng thấy thứ tà thuật nào như thứ đã hành hạ con bé đêm qua." Bà lão nói thẳng. "Ta không tò mò về thân phận thật của ông, nhưng nếu muốn cứu con bé, ông cần phải cho ta biết nhiều hơn về kẻ đã hại nó, và về cái gọi là Hắc Nguyệt Thực kia."
Bách Uyên trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng quyết định kể một phần sự thật, dù vẫn giấu đi thân phận Tôn Chủ của mình. "Con gái tôi bị một kẻ thù của gia tộc cài khế ước hắc ám ngay từ lúc lọt lòng, nhằm dứt tuyệt huyết mạch nhà tôi. Kẻ đó có pháp lực rất cao thâm, thuộc về một thế lực mà tiền bối nơi đây khó lòng tưởng tượng được. Tôi đã từ bỏ tất cả những gì mình có, địa vị, quyền lực, để mang con trốn đi, hy vọng làm chậm lại thứ khế ước ấy, nhưng vẫn chưa tìm ra cách hóa giải triệt để."
"Vậy ông nghi ngờ nơi này có thể giúp được gì?" Chung Diệu Nga hỏi, ánh mắt sắc bén.
"Tôi nghe đồn Vân Khê Trấn có những lang y gia truyền tài giỏi, từng chữa được nhiều chứng bệnh kỳ lạ." Bách Uyên đáp. "Đó là lý do tôi đưa con đến đây, dù trong lòng không dám đặt quá nhiều hy vọng."
Chung Diệu Nga im lặng một lúc, rồi gật đầu quả quyết. "Ta có nghe nói, sâu trong dãy núi phía đông trấn, có một vị ẩn sĩ từng là thầy thuốc của hoàng gia thời trước, tinh thông cả y thuật lẫn thuật số huyền bí, đã ở ẩn hàng chục năm nay không màng thế sự. Nếu có ai trong vùng này biết về những thứ tà thuật hắc ám như vậy, chỉ có thể là ông ta."
Tin tức ấy như một tia sáng lóe lên giữa màn đêm tăm tối trong lòng Bách Uyên. Anh siết chặt tay, ánh mắt lần đầu tiên sau nhiều ngày lóe lên chút hy vọng thật sự. "Xin tiền bối chỉ đường, tôi sẽ lập tức lên đường tìm gặp vị ẩn sĩ đó."
"Đường lên núi hiểm trở, lại còn phải qua một khu rừng có nhiều thú dữ, ông một mình e là khó đi." Chung Diệu Nga lắc đầu. "Để Thục Di dẫn đường cho ông, con bé thông thuộc địa hình vùng này hơn ai hết."
Buổi trưa hôm ấy, khi Tiểu Yên đã được giao cho một đệ tử lớn tuổi trong võ quán trông nom, Thục Di tìm đến gian nhà nhỏ của hai cha con, tay xách theo một túi hành trang đã chuẩn bị sẵn lương khô và nước uống.
"Chuẩn bị xong chưa? Đường lên núi mất cả ngày đường, phải đi từ bây giờ mới kịp trước khi trời tối." Cô nói, giọng dứt khoát như mọi khi.
"Cô thật sự muốn đi cùng tôi sao?" Bách Uyên hỏi, vẫn còn chút áy náy vì đã kéo cô vào chuyện không liên quan đến mình.
"Tôi đã nói rồi, ông không cô đơn trong chuyện này nữa." Thục Di đáp, ánh mắt kiên định không gì lay chuyển được. "Đi thôi, còn chần chừ gì nữa."
Ngoài kia, bầu trời dần sáng rõ, vầng trăng đen kỳ dị đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên của một ngày mới. Nhưng trong lòng Bách Uyên, anh biết rõ, đây chỉ mới là hồi chuông báo động đầu tiên. Thời gian không còn nhiều, và anh cần phải tìm ra câu trả lời trước khi một Hắc Nguyệt Thực khác, dữ dội hơn, ập đến.