Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại
8 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại

Cập nhật 10/09/2026 8 phút đọc

Sau lễ đăng quang của tân Tôn Chủ Nhiếp Bách Khương, một buổi yến tiệc lớn được tổ chức ngay tại khu vườn ngự uyển của U Minh Thiên Cung để ăn mừng sự khởi đầu của một thời đại mới. Toàn thể cựu thần, tướng lĩnh, cùng đại diện bách tính khắp các vùng đất được mời đến tham dự, không khí tưng bừng náo nhiệt khác hẳn với sự trang nghiêm căng thẳng của buổi lễ chính thức ban ngày.

Giữa buổi tiệc, tân Tôn Chủ Nhiếp Bách Khương đứng dậy, nâng chén rượu, ánh mắt ông nhìn về phía Bách Uyên đang ngồi cùng Thục Di và Tiểu Yên ở một bàn tiệc gần đó. "Trước khi buổi tiệc tiếp tục, trẫm muốn công bố một chuyện."

Cả khu vườn dần im lặng, mọi ánh mắt đổ dồn về phía tân Tôn Chủ.

"Người huynh trưởng của trẫm, Nhiếp Bách Uyên, đã hy sinh quyền lực tối thượng để cứu lấy con gái mình, đã một lần nữa từ bỏ cơ hội trở lại ngôi vị để nhường lại cho trẫm một trọng trách mà trẫm nguyện dốc hết đời mình để không phụ lòng tin ấy." Nhiếp Bách Khương nói, giọng ông vang vọng đầy xúc động. "Nhưng trẫm biết, huynh trưởng còn một tâm nguyện khác chưa hoàn thành, và hôm nay, trẫm muốn thay mặt toàn thể U Minh Giới, chính thức se duyên và chúc phúc cho huynh trưởng cùng ân nhân đã cứu sống tiểu công chúa — nữ hiệp Nghê Thục Di."

Thục Di đỏ bừng mặt, không ngờ mình lại trở thành tâm điểm bất ngờ như vậy giữa buổi tiệc trọng đại. Bách Uyên nắm lấy tay cô, đứng dậy, ánh mắt anh tràn đầy sự trân trọng và một tia tinh nghịch hiếm thấy.

"Có vẻ như đệ ta đã tự ý sắp đặt một chuyện lẽ ra ta nên là người chủ động thực hiện." Anh nói, khiến cả khu vườn bật cười vui vẻ, xóa tan không khí hơi ngượng ngùng ban đầu.

Anh quỳ một gối xuống trước mặt Thục Di, trước sự chứng kiến của toàn thể triều thần và bách tính, lấy ra từ trong ngực áo một chiếc trâm cài tóc giản dị nhưng được chạm khắc tinh xảo hình một đóa hoa sen giữa màn sương — món quà anh đã bí mật nhờ một người thợ kim hoàn trong cung chế tác riêng suốt những ngày qua, lấy cảm hứng từ chính biểu tượng của Tịnh Linh tộc. Chiếc trâm cuối cùng anh từng cầm trên tay, bảy năm trước, đã phải bán đi trong một tiệm cầm đồ ven đường để đổi lấy vài đồng bạc lẻ nuôi con qua ngày, dưới ánh mắt ép giá khinh miệt của một gã chủ tiệm xa lạ. Lần này, chiếc trâm trong tay anh không phải để đánh đổi lấy sự sống còn, mà để trao đi một lời hứa.

"Thục Di, từ ngày cô cứu tôi bên vệ đường Vân Khê Trấn, cô đã cho tôi và con gái tôi một mái nhà, một gia đình, một lý do để tiếp tục hy vọng giữa những ngày đen tối nhất. Cô không chỉ cứu mạng sống của Tiểu Yên bằng huyết mạch của mình, mà còn cứu rỗi cả trái tim tôi khỏi nỗi cô đơn đã đeo bám suốt bảy năm dài. Tôi không còn là Tôn Chủ của bất cứ cõi giới nào nữa, chỉ là một người đàn ông bình thường, nhưng tôi muốn dùng cả phần đời còn lại của mình để yêu thương và trân trọng cô. Cô có đồng ý trở thành người bạn đời của tôi không?"

Thục Di, nước mắt lăn dài trên gương mặt nhưng miệng lại nở một nụ cười rạng rỡ chưa từng thấy, gật đầu không chút do dự. "Tôi đồng ý. Từ cái đêm tôi quyết định dừng ngựa lại bên vệ đường ấy, tôi đã biết, số phận mình sẽ gắn liền với ông và Tiểu Yên."

Tiếng reo hò chúc mừng vang dội khắp khu vườn ngự uyển, Tiểu Yên nhảy cẫng lên vui sướng, ôm chầm lấy cả hai người mà em yêu thương nhất trên đời. "Con biết mà! Con biết thế nào cha cũng sẽ cầu hôn cô mà!"

Chung Diệu Nga đứng nhìn cảnh tượng ấy, nước mắt vui mừng lăn dài trên gương mặt đã hằn nhiều nếp nhăn của tuổi tác. Bà chưa từng dám mơ đến ngày học trò mình, cô bé mồ côi năm nào bà nhặt về nuôi dưỡng, lại có được một hạnh phúc trọn vẹn đến vậy, không chỉ tìm được tình yêu đích thực mà còn khám phá ra nguồn gốc huyết thống cao quý của chính mình.

Chu Bách Thành, Diệp Uyên Thanh cùng toàn thể cựu thần cũng nâng chén chúc mừng, không khí của khu vườn ngự uyển tràn ngập tiếng cười và niềm hạnh phúc, như một lời khép lại trọn vẹn cho biết bao đau khổ mà tất cả đã cùng nhau trải qua suốt hành trình dài đằng đẵng vừa rồi.

"Ai mà nghĩ được, ngày chúng ta liều mạng xông vào quảng trường Huyền Khung Điện, lại có thể kết thúc bằng một cảnh tượng vui vẻ thế này." Chu Bách Thành cười khà khà, vỗ vai Diệp Uyên Thanh đang đứng cạnh, chén rượu trong tay sóng sánh theo từng nhịp cười sảng khoái của ông.

"Đó là vì tất cả những gì chúng ta làm, đều xuất phát từ chính nghĩa." Diệp Uyên Thanh đáp, ánh mắt bà nhìn về phía Bách Uyên và Thục Di đang tay trong tay giữa đám đông chúc mừng. "Trời xanh có mắt, cuối cùng cũng không phụ lòng những người kiên trì giữ vững lẽ phải."

Nhiếp Bách Khương đứng nhìn cảnh tượng đoàn viên ấm áp ấy từ xa, trong lòng ông dâng lên một quyết tâm mãnh liệt sẽ xây dựng một triều đại xứng đáng với sự hy sinh và niềm tin mà huynh trưởng đã đặt vào mình, để không một ai trong vương quốc này còn phải chịu cảnh chia lìa, oan khuất như những gì gia tộc họ đã từng trải qua suốt bảy năm đen tối vừa rồi.

"Bệ hạ... không, huynh trưởng." Nhiếp Bách Khương sửa lại cách xưng hô, bước đến nâng chén cùng Bách Uyên. "Trẫm chúc huynh và tẩu tẩu trăm năm hạnh phúc, mãi mãi bên nhau."

"Cảm ơn đệ." Bách Uyên đáp, nâng chén đáp lại, ánh mắt anh tràn đầy niềm vui khó tả. "Và cảm ơn vì đã cho ta cơ hội được sống một cuộc đời trọn vẹn theo đúng nghĩa của nó."

Buổi tiệc kéo dài đến tận khuya, dưới ánh đèn lồng lung linh treo khắp khu vườn ngự uyển, xen lẫn tiếng nhạc du dương và tiếng cười nói rộn rã của hàng trăm con người đã cùng nhau trải qua một hành trình đầy gian truân để đi đến ngày hôm nay.

Giữa lúc mọi người còn đang chuyện trò rôm rả, Thục Di kéo tay Bách Uyên tách ra khỏi đám đông, đi đến một góc yên tĩnh hơn của khu vườn, nơi có thể nhìn thấy toàn cảnh ánh đèn lung linh phản chiếu trên mặt hồ nhỏ giữa ngự uyển.

"Ông có nhớ, ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau, tôi còn chưa biết tên thật của ông là gì không?" Cô hỏi, tựa đầu vào vai anh.

"Nhớ chứ, khi ấy tôi chỉ dám nói tôi họ Nhiếp, giấu nhẹm đi cả ngôi vị Tôn Chủ lẫn mọi thứ liên quan đến quá khứ của mình." Bách Uyên mỉm cười, vòng tay ôm lấy cô. "Tôi chưa từng nghĩ, một lời nói dối nửa vời như vậy lại có thể dẫn đến một tình yêu chân thật đến thế này."

"Tôi cũng chưa từng nghĩ, việc dừng ngựa lại cứu một người lạ mặt ngã gục bên đường lại thay đổi cả cuộc đời mình nhiều đến vậy." Thục Di đáp, ngước nhìn anh với ánh mắt tràn đầy tình yêu thương. "Nhưng tôi không hối hận một chút nào, dù đã phải trải qua bao nhiêu hiểm nguy."

"Tôi cũng vậy." Anh khẽ nói, cúi xuống hôn lên trán cô. "Nếu được chọn lại từ đầu, tôi vẫn sẽ chọn con đường này, dù có phải từ bỏ ngai vàng thêm một trăm lần nữa, chỉ cần cuối con đường ấy vẫn có cô và Tiểu Yên chờ đợi tôi."

Gió đêm khẽ lay động những cành liễu rủ bên hồ, mang theo hương thơm dịu nhẹ của loài hoa linh thảo chỉ nở về đêm tại U Minh Giới, hòa quyện cùng tiếng nhạc xa xa vọng lại từ buổi tiệc, tạo nên một khung cảnh lãng mạn mà cả hai đều muốn khắc ghi mãi mãi trong ký ức.

Họ đứng lặng lẽ bên nhau hồi lâu, để cho khoảnh khắc bình yên ấy lắng đọng, trước khi Tiểu Yên chạy đến, kéo tay cả hai người trở lại buổi tiệc. "Cha, cô Thục Di, mọi người đang đợi để nâng ly chúc mừng nữa kìa!"

Cả ba cùng nắm tay nhau bước trở lại giữa ánh đèn rực rỡ của bữa tiệc, tiếng cười của Tiểu Yên vang lên trong trẻo giữa không gian tràn ngập niềm vui, một âm thanh mà Bách Uyên biết mình sẽ không bao giờ chán nghe, dù có phải nghe đến hết cuộc đời này.

Những ngày sau đó, trong lúc chờ đợi hôn lễ chính thức được chuẩn bị theo đúng nghi thức của cả hai thế giới — một phần theo truyền thống U Minh Giới, một phần theo phong tục giản dị của nhân gian mà Thục Di và Chung Diệu Nga vẫn luôn trân trọng — Bách Uyên đưa Thục Di đi thăm khắp những vùng đất tươi đẹp nhất của U Minh Giới mà trước đây cô chưa có dịp chiêm ngưỡng trọn vẹn vì luôn phải bận tâm lo lắng cho sự an nguy của mọi người.

Họ cùng nhau đứng trên đỉnh một ngọn núi linh thiêng, nhìn xuống toàn cảnh U Minh Giới trải dài dưới ánh hoàng hôn rực rỡ, những ngọn núi đá kỳ vĩ, những cánh rừng linh mộc phát sáng, những dòng sông uốn lượn như dải lụa bạc. Thục Di nắm chặt tay Bách Uyên, cảm nhận một sự bình yên trọn vẹn mà cô chưa từng có được trong suốt hai mươi hai năm cuộc đời mình trước đây.

"Cảm ơn ông, vì đã cho tôi cơ hội được nhìn thấy một thế giới đẹp đẽ đến vậy, và quan trọng hơn, được tìm thấy chính mình qua hành trình này." Cô nói, giọng đầy xúc động.

"Chính cô mới là người đã cho tôi và con gái tôi một cuộc đời đáng sống." Bách Uyên đáp, kéo cô vào lòng. "Chúng ta còn cả một cuộc đời phía trước để cùng nhau khám phá thêm nhiều điều đẹp đẽ khác nữa."

Bách Uyên và Thục Di đứng bên nhau dưới ánh trăng, tay trong tay, nhìn Tiểu Yên đang vui đùa cùng những đứa trẻ khác trong sân, lòng tràn ngập một sự bình yên mà cả hai đều biết, đây mới chỉ là khởi đầu cho một chương hạnh phúc mới trong cuộc đời họ.

Đã sao chép liên kết chương