Chương 20
Chương 20 — Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại
Ba ngày sau trận chiến kinh hoàng tại quảng trường Huyền Khung Điện, một phiên xét xử công khai được tổ chức ngay tại đại điện, với sự tham dự đầy đủ của toàn thể văn võ bá quan, các trưởng lão đại diện cho những chi tộc lớn nhỏ khắp U Minh Giới, cùng đại diện bách tính được mời đến chứng kiến để đảm bảo tính minh bạch tuyệt đối sau bảy năm triều chính bị thao túng trong bóng tối.
Cố Thanh Vũ bị giải đến trước đại điện trong xiềng xích, gương mặt hắn không còn vẻ uy quyền lạnh lùng như trước, mà hốc hác, tiều tụy sau ba ngày bị giam giữ để chờ xét xử. Nhiếp Bách Khương, với tư cách là nạn nhân trực tiếp của âm mưu vu cáo năm xưa, cùng Diệp Uyên Thanh với vai trò nhân chứng quan trọng nhất, lần lượt trình bày lại toàn bộ sự việc trước hội đồng xét xử gồm những trưởng lão công tâm nhất còn sót lại trong triều.
"Cố Thanh Vũ, ngươi bị buộc tội hạ độc vương phi Điền Nguyệt Hinh, cài cắm tà thuật hắc ám lên tiểu công chúa Nhiếp Tiểu Yên nhằm mục đích tuyệt diệt huyết mạch hoàng thất, vu cáo hãm hại trung thần Nhiếp Bách Khương, cùng vô số tội danh lạm quyền, áp bức bách tính suốt bảy năm nắm giữ chức vụ Nhiếp Chính. Ngươi có điều gì biện hộ không?" Vị trưởng lão chủ trì phiên xét xử cất giọng nghiêm nghị, vang khắp đại điện.
Cố Thanh Vũ quỳ gối, im lặng hồi lâu, ánh mắt hắn dần mất đi vẻ ngoan cố ban đầu, thay vào đó là một sự bất lực cùng cực. "Ta... ta không có gì để biện hộ. Mọi chứng cứ đã quá rõ ràng, ta chỉ tiếc rằng, kế hoạch bao năm của mình cuối cùng lại thất bại vì một dòng huyết mạch mà ta cứ ngỡ đã tuyệt diệt từ lâu."
"Vậy ngươi thừa nhận mọi tội danh?" Vị trưởng lão hỏi lại.
"Ta thừa nhận." Hắn đáp, giọng trầm xuống đầy cay đắng. "Nhưng ta muốn hỏi một câu, trước khi nhận án." Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào Bách Uyên đang đứng lặng lẽ phía sau hàng ghế danh dự. "Nếu ngươi không từ bỏ ngai vàng, không rời bỏ trách nhiệm của mình, liệu ta có còn cơ hội nào để thực hiện âm mưu ấy hay không?"
Bách Uyên bước lên phía trước, ánh mắt anh nhìn thẳng vào kẻ đã hủy hoại phần lớn cuộc đời mình, giọng nói điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng. "Câu hỏi của ngươi không có ý nghĩa gì, vì bản chất vấn đề không nằm ở việc ta có mặt hay vắng mặt, mà nằm ở lòng tham và dã tâm đã ăn sâu vào ngươi từ trước khi con gái ta chào đời. Nếu không phải khế ước ấy, ngươi cũng sẽ tìm ra một âm mưu khác để thỏa mãn tham vọng quyền lực của mình mà thôi."
Cố Thanh Vũ cúi đầu, không đáp lại được, im lặng chấp nhận sự thật cay đắng ấy. Hội đồng trưởng lão sau khi hội ý, đưa ra phán quyết cuối cùng: tước bỏ toàn bộ tước vị, giam cầm vĩnh viễn tại chính khu ngục tối mà hắn từng dùng để giam giữ Nhiếp Bách Khương, đồng thời tịch thu toàn bộ gia sản để bồi thường cho những gia đình từng chịu oan khuất dưới quyền cai trị hà khắc của hắn bấy lâu nay.
Tên nội gián từng phản bội lòng tin của Chu Bách Thành cũng bị đưa ra xét xử riêng, nhưng nhờ sự khoan hồng của Bách Uyên, xét đến hoàn cảnh bị uy hiếp và không trực tiếp gây ra cái chết của ai, hắn chỉ bị tước bỏ binh quyền vĩnh viễn và phải lao động công ích nhiều năm để chuộc lại lỗi lầm, thay vì chịu án tử như luật lệ hà khắc trước đây từng quy định.
Đội Ảnh Vệ dưới quyền Cố Thanh Vũ cũng bị triệu tập để thẩm vấn riêng. Phần lớn thuộc hạ bị tước pháp lực và giam cầm tùy theo mức độ tội trạng, nhưng Hắc Diệu, kẻ đã tự ý buông vũ khí rút khỏi vòng chiến ngay giữa lúc thế cục ngả nghiêng thay vì liều chết bảo vệ chủ cũ đến cùng, được xét giảm nhẹ hình phạt xuống thành quản thúc có thời hạn. Khi được hỏi vì sao không trung thành đến phút chót, gã chỉ nhún vai đáp gọn lỏn: "Ta làm thuê cho kẻ mạnh nhất, không làm thuê cho một kẻ sắp bại." Nhiếp Bách Khương, sau một hồi cân nhắc, quyết định giữ gã lại trong đội thị vệ hoàng cung dưới sự giám sát chặt chẽ, tin rằng một kẻ đủ tỉnh táo để nhận ra lẽ phải ngay cả vào phút cuối cùng, vẫn còn cơ hội để chuộc lại những gì mình đã gây ra.
"Bệ hạ, sự khoan dung của người dành cho kẻ phản bội quả thực khiến thần cảm phục." Một vị đại thần trung lập, người đã từng do dự trước khi quyết định đứng về phía sự thật, chắp tay bái phục.
"Ta đã học được rằng, trừng phạt tàn khốc không phải lúc nào cũng là cách tốt nhất để răn đe." Bách Uyên đáp, ánh mắt anh nhìn ra xa, nơi ánh nắng đang chiếu rọi qua những ô cửa sổ lớn của đại điện. "Đôi khi, cho người ta cơ hội để sửa sai, lại có sức mạnh cảm hóa lớn hơn nhiều so với gươm đao."
Trong những ngày sau đó, triều đình U Minh Giới bắt tay vào công cuộc chỉnh đốn lại toàn bộ hệ thống quan lại đã bị tha hóa trong ngần ấy năm. Nhiếp Bách Khương, với sự tín nhiệm của cả triều thần lẫn bách tính sau những gì ông đã trải qua, được giao trọng trách tạm thời điều hành công việc triều chính hàng ngày, trong khi hội đồng trưởng lão cùng Chu Bách Thành hỗ trợ giám sát, đảm bảo mọi quyết sách đều minh bạch và công tâm.
Bách tính khắp U Minh Giới, khi hay tin về sự sụp đổ của Cố Thanh Vũ và sự trở về của vị Tôn Chủ từng được yêu mến, đã tổ chức những buổi lễ hội nhỏ tự phát khắp các thôn làng, thị trấn, ăn mừng một trang sử đen tối đã khép lại. Những sắc thuế hà khắc được bãi bỏ ngay lập tức, các tù nhân chính trị bị giam giữ oan uổng suốt nhiều năm cũng lần lượt được thả tự do, đoàn tụ cùng gia đình trong nước mắt hạnh phúc.
Giữa không khí hân hoan ấy, Bách Uyên dành phần lớn thời gian ở bên Thục Di, người vẫn đang trong giai đoạn hồi phục sau khi mất quá nhiều máu và tiêu hao sinh lực để đánh thức huyết mạch Tịnh Linh tộc tiềm ẩn trong người. Mỗi sáng, anh tự tay bưng bát thuốc còn nghi ngút khói vào phòng cô, ngồi kiên nhẫn thổi cho nguội bớt trước khi đút từng thìa nhỏ, đôi bàn tay từng ký hàng ngàn chiếu chỉ giờ vụng về căn đúng nhịp thở của cô để không làm cô sặc. Tiểu Yên, giờ đây đã hoàn toàn khỏe mạnh, cứ tíu tít ngồi vắt vẻo ở đầu giường, kể đi kể lại câu chuyện về đêm hôm ấy cho đến khi Thục Di phải bật cười vì bị nghe cùng một đoạn đến lần thứ mười, không rời nửa bước khỏi giường bệnh của người mình xem như mẹ.
"Ông không cần phải bận tâm chăm sóc tôi kỹ càng đến vậy đâu, còn biết bao việc triều chính đang chờ ông giải quyết." Thục Di nói, một buổi chiều khi thấy Bách Uyên tự tay đút cho cô từng thìa cháo thuốc.
"Không có gì quan trọng hơn việc chăm sóc cho người đã liều mạng cứu con gái tôi." Anh đáp, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng sâu sắc. "Triều chính đã có Bách Khương và các trưởng lão lo liệu, còn việc này, tôi muốn tự tay mình làm."
Chung Diệu Nga, trong thời gian chờ Thục Di hồi phục, cũng tranh thủ đi dạo khắp U Minh Thiên Cung, không giấu được sự kinh ngạc trước những điều kỳ diệu của cõi giới này, từ những khu vườn linh mộc phát sáng dịu dàng vào ban đêm, đến những thư viện cổ lưu giữ tri thức hàng ngàn năm. Bà thầm nghĩ, có lẽ đây chính là nơi mà số phận đã sắp đặt để học trò mình tìm ra nguồn gốc thật sự của bản thân, dù con đường dẫn đến đó đầy rẫy hiểm nguy đến mức bà từng lo sợ sẽ mất đi đứa con nuôi duy nhất của đời mình.
Diệp Uyên Thanh, sau khi hoàn thành vai trò nhân chứng quan trọng của mình, được Nhiếp Bách Khương mời trở lại đảm nhiệm chức vụ phụ trách kho lưu trữ hoàng gia, công việc mà bà đã tận tụy suốt nhiều năm trước khi biến cố xảy ra. Bà vui vẻ nhận lời, xem đây như một cách để tiếp tục phụng sự cho một triều đình giờ đây đã trở lại con đường chính đạo.
"Bảy năm qua, thần chỉ mong có ngày được nhìn thấy công lý được thực thi." Bà nói với Bách Uyên trong một buổi gặp mặt riêng. "Nay tâm nguyện ấy đã thành, thần không còn gì để nuối tiếc nữa."
"Chính ngươi mới là người xứng đáng được ghi công lớn nhất trong tất cả chuyện này." Bách Uyên đáp, cúi đầu cảm tạ bà một lần nữa. "Nếu không có lòng dũng cảm giữ gìn chứng cứ suốt bảy năm của ngươi, có lẽ sự thật sẽ mãi mãi bị chôn vùi."
Nhiếp Bách Khương, trong vai trò tạm quyền điều hành triều chính, cũng nhanh chóng thể hiện được năng lực và sự công tâm của mình, ban hành hàng loạt chính sách giảm nhẹ gánh nặng cho bách tính, khôi phục lại những chức vụ đã bị bãi bỏ oan uổng trong suốt bảy năm hà khắc vừa qua. Ông thường xuyên đến thỉnh giáo Bách Uyên về những quyết sách quan trọng, dù bản thân người anh họ vẫn luôn khiêm tốn nói rằng, ông mới là người đang trực tiếp nắm quyền, còn ý kiến của mình chỉ mang tính tham khảo.
"Huynh nói vậy nhưng đệ biết rõ, không có sự dẫn dắt của huynh, đệ khó lòng xử lý ổn thỏa những vấn đề phức tạp còn tồn đọng từ bảy năm hỗn loạn vừa qua." Nhiếp Bách Khương nói, ánh mắt đầy sự nể trọng dành cho người anh họ đã trải qua quá nhiều thử thách để trở về.
"Đệ đánh giá thấp bản thân mình rồi." Bách Uyên mỉm cười, vỗ vai em họ. "Bảy năm bị giam cầm không hề mài mòn trí tuệ và lòng công chính của đệ, mà ngược lại, còn tôi luyện cho đệ một sự kiên nhẫn và thấu hiểu nỗi khổ của bách tính mà không phải vị quân vương nào cũng có được."
Những buổi tối, khi mọi công việc đã tạm gác lại, Bách Uyên vẫn thường ngồi một mình trên ban công cao nhất của một hành cung nhỏ dành cho hoàng thất nghỉ ngơi, nhìn xuống ánh đèn lung linh của kinh thành đang dần hồi sinh sức sống sau bảy năm u ám. Trong lòng anh, câu hỏi về tương lai của chính mình vẫn cứ lởn vởn không dứt, xen lẫn giữa trách nhiệm với cả một cõi giới và khát khao về một cuộc sống bình dị mà anh đã nếm trải nơi nhân gian.
Sự bình yên dần trở lại trên khắp U Minh Giới, nhưng đối với Bách Uyên, một câu hỏi lớn vẫn còn treo lơ lửng trong tâm trí — giờ đây khi công lý đã được thực thi, khi con gái anh đã hoàn toàn an toàn, liệu anh có nên trở lại ngôi vị Tôn Chủ mà anh đã từ bỏ bảy năm trước, hay tiếp tục theo đuổi con đường bình dị mà anh đã dần yêu thích suốt những năm tháng sống giữa nhân gian.