Chương 22
Chương 22 — Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại
Buổi thiết triều thứ hai được tổ chức đúng mười ngày sau buổi đầu tiên, đại điện Huyền Khung một lần nữa chật kín người, ai nấy đều nín thở chờ đợi câu trả lời chính thức từ vị Tôn Chủ đã từ bỏ ngai vàng bảy năm trước. Bách Uyên bước ra giữa đại điện, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng ánh mắt tràn đầy sự kiên định của một người đã suy nghĩ thấu đáo và không còn gì phải do dự.
"Trước khi trả lời thỉnh cầu của các khanh, ta muốn kể một câu chuyện." Anh cất giọng, vang khắp đại điện đang im phăng phắc lắng nghe. "Bảy năm trước, ta đã từ bỏ Thiên Mệnh Ấn không phải vì ta không còn yêu quý cõi giới này, mà vì ta nhận ra, có những thứ còn quý giá hơn cả quyền lực tối thượng — đó là sinh mệnh của một đứa trẻ vô tội, là tình yêu thương giữa người với người mà không cần đến danh phận hay địa vị."
Anh dừng lại một thoáng, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chăm chú lắng nghe. "Suốt bảy năm sống giữa nhân gian, ta đã học được nhiều điều mà khi còn ngồi trên ngai vàng, ta chưa từng thấm thía. Ta học được cách trân trọng những điều giản dị nhất, học được rằng hạnh phúc không nhất thiết phải đến từ quyền lực hay sự tôn sùng của muôn dân, mà có thể đến từ một bữa cơm ấm áp bên những người mình yêu thương."
Tiếng xì xào nổi lên khắp đại điện, nhiều đại thần đưa mắt nhìn nhau đầy lo lắng, không biết Bách Uyên đang dẫn dắt câu chuyện đến đâu.
"Vì vậy, sau nhiều ngày suy nghĩ, ta quyết định không nhận lại Thiên Mệnh Ấn." Anh nói dứt khoát, khiến cả đại điện xôn xao bàn tán. "Nhưng ta cũng không để U Minh Giới rơi vào cảnh không người dẫn dắt. Ta xin tiến cử Nhiếp Bách Khương, người em họ đã chứng minh được đức độ, sự công tâm và lòng dũng cảm suốt thời gian qua, xứng đáng trở thành vị Tôn Chủ mới của cõi giới này."
Nhiếp Bách Khương, đứng trong hàng đại thần, sững sờ trước lời tuyên bố ấy dù đã được Bách Uyên báo trước riêng vài ngày, cảm giác thực sự đối mặt với toàn thể triều đình vẫn khiến ông không khỏi choáng váng. Ông bước ra, quỳ xuống trước Bách Uyên.
"Huynh... huynh đã suy nghĩ kỹ chưa? Đây là trọng trách quá lớn lao..."
"Ta đã suy nghĩ rất kỹ." Bách Uyên đỡ ông dậy, giọng anh chân thành. "Đệ có phẩm chất mà một vị minh quân cần có, và quan trọng hơn, đệ hiểu được nỗi khổ của bách tính từ chính những gì bản thân đã trải qua. Ta tin tưởng giao phó cõi giới này cho đệ."
Hội đồng trưởng lão, sau một hồi bàn bạc ngắn ngủi, đồng loạt tán thành quyết định này, biết rằng đây không phải là một sự thoái thác trách nhiệm, mà là một sự lựa chọn sáng suốt dựa trên những gì họ đã chứng kiến suốt tháng qua từ cả hai người.
"Nhưng bệ hạ, nếu người không nhận lại ngôi vị, người định làm gì tiếp theo?" Một vị đại thần lớn tuổi hỏi, giọng đầy quan tâm chân thành.
Bách Uyên mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm mà những người có mặt hiếm khi thấy được ở anh trong suốt những ngày căng thẳng vừa qua. "Ta sẽ trở về nhân gian, sống một cuộc đời bình dị cùng con gái ta, và người phụ nữ đã cho ta thấy được giá trị thật sự của hạnh phúc. Nhưng ta hứa, nếu U Minh Giới cần đến ta trong những vấn đề trọng đại, ta vẫn sẽ luôn sẵn sàng trở về hỗ trợ hết mình."
Buổi lễ đăng quang của Nhiếp Bách Khương được ấn định diễn ra sau đó nửa tháng, đủ thời gian để triều đình chuẩn bị chu đáo cho một nghi lễ trọng đại, đánh dấu sự khởi đầu chính thức của một triều đại mới, xây dựng trên nền tảng công lý và lòng tin đã được khôi phục sau bảy năm đen tối.
Trong khoảng thời gian chuẩn bị ấy, Bách Uyên dành trọn thời gian bên Thục Di và Tiểu Yên, dẫn họ đi thăm những nơi từng gắn liền với tuổi thơ và những năm tháng trị vì của mình — khu vườn ngự uyển nơi anh từng học cưỡi ngựa cùng Nhiếp Bách Khương thời thơ ấu, thư viện hoàng gia nơi lưu giữ biết bao tri thức của cõi giới, và cả nơi an nghỉ của Điền Nguyệt Hinh, nơi anh đưa Tiểu Yên đến thắp một nén hương cho người mẹ mà con bé chưa từng có cơ hội biết mặt.
"Mẹ con là người tốt lắm phải không cha?" Tiểu Yên hỏi, đứng trước phần mộ giản dị được xây dựng lại sau khi Cố Thanh Vũ sụp đổ, không còn bị bỏ bê như suốt bảy năm qua.
"Đúng vậy, mẹ con là người tốt bụng và dịu dàng nhất mà cha từng biết." Bách Uyên đáp, giọng anh trầm xuống đầy hoài niệm nhưng không còn nặng nề như trước. "Mẹ con chắc chắn sẽ rất vui khi thấy con đã lớn khôn và khỏe mạnh thế này."
Thục Di đứng lặng lẽ phía sau, để cha con họ có không gian riêng tư cho khoảnh khắc xúc động ấy, trong lòng cô cũng thầm cảm ơn người phụ nữ chưa từng gặp mặt, vì đã sinh ra và yêu thương một đứa trẻ đáng yêu đến vậy, và gián tiếp dẫn dắt số phận đưa cô đến với hai cha con.
Sau khi thắp hương xong, Bách Uyên quay sang nhìn Thục Di, ánh mắt anh tràn đầy sự trân trọng. "Cảm ơn cô đã luôn ở bên, đồng hành cùng cha con tôi qua tất cả những biến cố này."
"Đó là lựa chọn của tôi, không cần phải cảm ơn." Cô đáp, nắm lấy tay anh. "Giờ đây, khi mọi chuyện đã ổn thỏa, chúng ta thật sự có thể bắt đầu một cuộc sống mới rồi."
Trong những ngày chuẩn bị cho lễ đăng quang, Nhiếp Bách Khương thường xuyên tìm đến Bách Uyên để thỉnh giáo về những nghi lễ truyền thống, về cách thức đối đáp với các trưởng lão bảo thủ, về những điều cần lưu ý khi tiếp nhận Thiên Mệnh Ấn. Bách Uyên kiên nhẫn chỉ dạy từng chi tiết nhỏ, không giấu diếm bất cứ kinh nghiệm quý báu nào mà anh đã tích lũy suốt hàng trăm năm tại vị.
"Khi đệ nhận Thiên Mệnh Ấn, đệ sẽ cảm nhận được một luồng pháp lực khổng lồ hòa vào cơ thể mình, đừng hoảng sợ, hãy để nó tự nhiên thích nghi với huyết mạch của đệ." Bách Uyên dặn dò. "Và điều quan trọng nhất, đừng bao giờ để quyền lực ấy khiến đệ quên đi lý do ban đầu khiến đệ xứng đáng có được nó — lòng công chính và sự đồng cảm với bách tính."
"Đệ sẽ luôn ghi nhớ lời dạy của huynh." Nhiếp Bách Khương đáp, cúi đầu trang trọng, trong lòng thầm khắc ghi từng lời dặn dò như một lời thề nguyện với chính bản thân mình và với cả cõi giới mà ông sắp gánh vác.
Chu Bách Thành, sau khi chứng kiến toàn bộ quá trình chuyển giao quyền lực diễn ra suôn sẻ, cũng xin được nghỉ hưu khỏi chức vụ Đại Tướng Quân, nhường lại vị trí cho một thế hệ tướng lĩnh trẻ tuổi hơn mà ông đã dày công đào tạo trong những năm ẩn nhẫn nơi biên ải. Bách Uyên và Nhiếp Bách Khương đều cố gắng thuyết phục ông ở lại tiếp tục cống hiến, nhưng vị lão tướng chỉ cười hiền, nói rằng ông đã hoàn thành sứ mệnh cuối cùng của đời mình, giờ là lúc để nghỉ ngơi và tận hưởng những năm tháng còn lại bên gia đình nhỏ của mình mà ông đã hy sinh quá nhiều để bỏ lỡ suốt bao năm chinh chiến.
"Bệ hạ cứ yên tâm, thần vẫn sẽ ở gần đây, nếu triều đình cần đến, thần luôn sẵn lòng." Ông nói, mỉm cười nhìn Bách Uyên với ánh mắt của một người đã mãn nguyện với những gì mình đã cống hiến cho lý tưởng suốt cả cuộc đời.
Diệp Uyên Thanh cũng chính thức được phong làm cố vấn thân cận cho tân Tôn Chủ, tiếp tục vai trò gìn giữ và truyền đạt những bài học lịch sử quý giá cho một thế hệ lãnh đạo mới, đảm bảo rằng những sai lầm của quá khứ sẽ không bao giờ lặp lại một lần nữa dưới triều đại mới này.
Buổi lễ đăng quang của Nhiếp Bách Khương diễn ra trang trọng nhưng không kém phần ấm áp, với sự chứng kiến của đông đảo bách tính từ khắp các vùng đất U Minh Giới đổ về kinh thành. Khi Thiên Mệnh Ấn được trao lại cho vị Tôn Chủ mới, một luồng ánh sáng dịu dàng bao trùm lấy toàn bộ đại điện, như một lời chấp thuận từ chính thiên đạo đối với sự lựa chọn công tâm này.
Đứng lẫn trong đám đông chứng kiến buổi lễ, không phải ở vị trí trang trọng nhất mà chỉ là một khán giả bình thường bên cạnh Thục Di và Tiểu Yên, Bách Uyên cảm nhận được một sự nhẹ nhõm tràn ngập tâm hồn, khác hẳn với sự nặng nề anh từng cảm nhận trong chính buổi lễ đăng quang của mình nhiều năm về trước. Lần này, anh không phải gánh vác trọng trách nào, chỉ đơn thuần là một người cha, một người đàn ông, đứng cạnh những người mình yêu thương, chứng kiến một trang sử mới tốt đẹp đang mở ra cho cõi giới mà anh vẫn luôn xem là quê hương.
Tiểu Yên nắm chặt tay cha, ngước nhìn lên đại điện lộng lẫy với ánh mắt lấp lánh niềm vui, không còn chút dấu vết nào của những cơn đau đớn từng hành hạ em suốt bảy năm đầu đời. Thục Di đứng bên kia, khẽ siết lấy tay Bách Uyên, cả ba người cùng nhìn về phía lễ đài, nơi một chương mới của U Minh Giới đang chính thức bắt đầu, và cũng là nơi khép lại chương cuối cùng trong hành trình dài đằng đẵng của một vị Tôn Chủ đã chọn từ bỏ ngai vàng để tìm thấy điều quý giá hơn cả quyền lực.