Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại
11 phút đọc

Chương 18

Chương 18 — Đế Vương Vực Thẳm Trở Lại

Cập nhật 10/09/2026 11 phút đọc

Đúng giờ Ngọ ngày thứ ba, quảng trường trước Huyền Khung Điện chật kín người, từ văn võ bá quan đứng nghiêm trang theo phẩm trật hai bên, cho đến hàng ngàn bách tính được cho phép đứng phía xa quan sát, tất cả đều nín thở chờ đợi khoảnh khắc lịch sử sắp diễn ra. Cố Thanh Vũ ngồi trên bệ cao đặt cạnh ngai vàng bỏ trống, ánh mắt hắn lấp lánh sự đắc ý khi nhìn thấy bóng dáng Bách Uyên đơn độc bước đến từ phía cuối quảng trường, đúng như những gì hắn yêu cầu.

"Kẻ mạo danh, ngươi đã dám đến." Cố Thanh Vũ cất giọng vang khắp quảng trường, đầy vẻ khinh miệt giả tạo được diễn trước đám đông. "Hôm nay, trước toàn thể triều thần và bách tính, ngươi sẽ phải trả giá cho tội danh bỏ bê xã tắc, giả mạo thiên mệnh suốt bảy năm qua."

Bách Uyên bước đến giữa quảng trường, dừng lại cách bệ cao vài trượng, ánh mắt anh quét qua đám đông đang vây quanh, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của con gái mình. "Con gái ta đâu? Ngươi hứa sẽ đưa nó ra nếu ta đến đúng hẹn."

Cố Thanh Vũ phất tay, Hắc Diệu cùng một thuộc hạ áp giải Tiểu Yên từ phía sau bệ cao ra trước quảng trường, tay chân con bé vẫn còn bị trói, gương mặt tái nhợt vì sợ hãi nhưng khi nhìn thấy cha, ánh mắt em lập tức sáng lên đầy hy vọng.

"Cha!" Tiểu Yên hét lên, cố vùng vẫy nhưng bị giữ chặt.

"Tiểu Yên!" Bách Uyên bước vội về phía trước, nhưng ngay lập tức bị hàng chục binh lính chặn lại, giáo mác chĩa thẳng vào người anh.

"Đứng yên đó." Cố Thanh Vũ cười lạnh. "Ngươi đã hứa sẽ quỳ gối quy hàng, giờ hãy thực hiện lời hứa của mình đi, nếu không muốn chứng kiến con gái mình chết ngay trước mắt."

Bách Uyên nghiến răng, quỳ xuống giữa quảng trường, trước ánh mắt sững sờ của hàng ngàn người chứng kiến. Nhưng ngay khi đầu gối anh vừa chạm đất, anh ngẩng cao đầu, giọng nói vang dội đầy uy nghiêm không hề suy giảm dù đang trong tư thế quỳ gối.

"Ta quỳ đây, không phải vì khuất phục trước ngươi, mà vì tình yêu dành cho con gái ta. Nhưng trước khi ngươi hành quyết đứa trẻ vô tội kia, ta có quyền được nói ra sự thật mà ngươi đã chôn giấu suốt bảy năm qua, trước toàn thể triều thần và bách tính đang có mặt tại đây."

Cố Thanh Vũ khẽ nhíu mày, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản, tin rằng không một bằng chứng nào có thể lật ngược được thế cục đã được hắn sắp đặt kỹ càng. "Ngươi cứ nói, dù có nói gì cũng không thay đổi được kết cục hôm nay."

"Bảy năm trước, đêm con gái ta chào đời cũng là đêm vương phi Điền Nguyệt Hinh qua đời." Bách Uyên cất cao giọng, vang khắp quảng trường. "Nhưng nàng không chết vì khó sinh như những gì được loan truyền. Nàng bị hạ độc, bởi chính kẻ đang ngồi trên bệ cao kia, để hắn có thể bí mật cài một khế ước hắc ám lên con gái ta mà không ai hay biết."

Tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp quảng trường, nhiều đại thần đưa mắt nhìn nhau đầy hoang mang. Diệp Uyên Thanh, đứng lẫn trong đám đông cải trang, bước ra, giọng bà vang lên dõng dạc dù đang run rẩy vì căng thẳng.

"Thần là Diệp Uyên Thanh, từng phụ trách kho lưu trữ hoàng gia. Thần chính mắt chứng kiến Cố Thanh Vũ lén lút rời khỏi phòng sinh của vương phi vào đêm định mệnh ấy. Đây là nhật ký của vương phi, cùng những ghi chép của thần, xin dâng lên để triều thần minh xét."

Bà giơ cao cuốn nhật ký và tập ghi chép, một vị đại thần trung lập đứng gần đó, vốn đã nhận được bản sao chứng cứ từ trước, bước ra đỡ lấy, lớn tiếng đọc to những đoạn quan trọng nhất cho toàn thể quảng trường cùng nghe. Từng lời đọc vang lên, đám đông càng thêm xôn xao, những ánh mắt vốn dò xét giờ đây dần chuyển thành phẫn nộ, hướng về phía Cố Thanh Vũ.

"Vu khống! Đây toàn là chứng cứ giả mạo do bè lũ phản loạn dàn dựng!" Cố Thanh Vũ gằn giọng, đứng bật dậy khỏi bệ cao, cảm nhận được thế cục đang dần trượt khỏi tầm kiểm soát của mình. "Đến giờ, ta không cần phải giữ ý tứ nữa. Giết đứa trẻ trước, xử lý những kẻ phản loạn còn lại sau!"

Hắn rút từ trong ngực áo tấm lệnh bài bằng đá đen khắc đầy phù văn tà dị mà hắn đã cất giữ suốt bảy năm qua như một con bài cuối cùng chưa từng phải dùng đến, giơ cao lên, một luồng khí đen kịt lập tức bùng phát từ lệnh bài, lao thẳng về phía Tiểu Yên đang bị trói giữa quảng trường. Những đường vân đen quen thuộc lập tức bùng lên dữ dội trên da con bé, khiến em gào thét đau đớn.

"KHÔNG!" Bách Uyên hét lên, lao về phía con nhưng bị binh lính chặn đứng.

Đúng vào khoảnh khắc nguy cấp ấy, Thục Di, đã ẩn mình trong đám đông từ trước theo đúng kế hoạch, lập tức xé toạc lớp cải trang, phi thân qua đầu đám binh lính với thân pháp điêu luyện nhất mà cô từng luyện tập, đáp xuống ngay bên cạnh Tiểu Yên. Cô không ngần ngại rạch một đường trên lòng bàn tay mình, để dòng máu tươi nhỏ thẳng xuống vùng ngực nơi những đường vân đen đang hoành hành trên cơ thể đứa trẻ.

Một luồng ánh sáng trắng bạc kỳ diệu bùng lên từ nơi máu của Thục Di chạm vào da Tiểu Yên, xung đột trực diện với luồng khí đen từ lệnh bài của Cố Thanh Vũ. Hai nguồn năng lượng đối chọi nhau dữ dội, tạo ra những đợt sóng xung kích vô hình khiến cả quảng trường phải lùi lại, kinh hãi trước cảnh tượng chưa từng thấy. Gạch đá dưới chân Tiểu Yên nứt toác thành những đường rạn hình mạng nhện, bụi đá bốc lên mù mịt trong ánh chiều chạng vạng, tiếng rít chói tai của hai luồng năng lượng giao tranh vang vọng khắp quảng trường như tiếng thép nghiến vào đá, khiến không ít bách tính đứng gần phải bịt tai, khuỵu xuống vì áp lực vô hình đè nghẹt lồng ngực.

"Không thể nào! Huyết mạch Tịnh Linh tộc, sao có thể còn tồn tại?!" Cố Thanh Vũ gào lên, gương mặt hắn biến sắc kinh hoàng khi nhận ra thứ đang cản trở kế hoạch của mình.

Ngay lúc hỗn loạn ấy bùng nổ, Chu Bách Thành hét lớn tín hiệu đã định sẵn, hàng trăm cựu thần và binh sĩ cải trang trong đám đông đồng loạt xé bỏ lớp ngụy trang, rút vũ khí giấu kín, xông thẳng vào áp chế đám binh lính trung thành với Cố Thanh Vũ đang trấn giữ quảng trường. Một trận hỗn chiến quy mô lớn bùng nổ ngay trước Huyền Khung Điện, tiếng binh khí va chạm, tiếng hò hét vang dội khắp không gian vốn trang nghiêm.

Cố Thanh Vũ, nhận thấy tình thế đã hoàn toàn vượt khỏi tầm kiểm soát, gầm lên giận dữ, tự mình vận dụng phần pháp lực thâm hậu tích lũy suốt bảy năm nắm quyền, lao xuống khỏi bệ cao, nhắm thẳng vào Bách Uyên với ý định tự tay kết liễu kẻ thù lớn nhất đời mình trước khi mọi chuyện quá muộn.

"Ngươi không còn một tia pháp lực nào, ta sẽ cho ngươi thấy sự khác biệt giữa kẻ mạnh thật sự và một kẻ đã đánh mất tất cả!" Hắn gầm lên, một chưởng lực mạnh mẽ nhắm thẳng vào Bách Uyên đang không một tấc sắt trong tay.

"Ngươi vẫn còn nhắc đến sức mạnh sao, Cố Thanh Vũ?" Bách Uyên hét lại, né sang một bên đúng lúc luồng chưởng kình xé toạc khoảng không nơi anh vừa đứng, làm vỡ tan một phiến đá lát sân dày cả gang tay. "Bốn mươi năm trước, ngươi quỳ trước bệ rồng vì một câu nói của tiên đế. Ta biết câu chuyện ấy, vì chính phụ vương ta từng kể lại, xem đó như một bài học về cách dùng người. Ngươi hận vì huyết thống, nhưng ngươi quên mất, kẻ mang huyết thống cao quý nhất giữa quảng trường này hôm nay chính là một đứa trẻ bảy tuổi mà ngươi đang tìm cách giết chết bằng một tấm lệnh bài, chứ không phải bằng bản lĩnh thật sự trong tay ngươi."

"Câm miệng!" Cố Thanh Vũ gầm lên, cơn giận dữ khiến chưởng lực tiếp theo hắn tung ra càng lúc càng mất kiểm soát, không còn giữ được sự tính toán lạnh lùng vốn có suốt bốn mươi năm ẩn nhẫn. Hắn là một mưu sĩ, một kẻ dùng lời nói và thủ đoạn để leo lên đỉnh cao quyền lực, chưa từng một ngày thật sự cầm quân xông pha trận tiền như Bách Uyên. Pháp lực trong người hắn, dù thâm hậu, vẫn chỉ là thứ vay mượn từ địa vị Nhiếp Chính, chưa từng được tôi luyện qua thực chiến sinh tử.

Bách Uyên nhận ra điều đó ngay từ chiêu thức đầu tiên. Anh không né tránh chỉ để bảo toàn mạng sống, mà cố tình dẫn dụ, để mỗi lần Cố Thanh Vũ vung chưởng, hắn lại phải dốc thêm một phần sức lực vì cơn giận đang leo thang, như một con thú bị chọc tức càng lúc càng mất khôn ngoan, càng lúc càng đánh mất khả năng giữ lại phần dự trữ cho chính mình.

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng người lao đến từ bên hông, dùng thân mình hứng trọn một phần lực đạo của chưởng kình, đẩy Bách Uyên ngã lăn sang một bên để tránh đòn chí mạng. Đó chính là Chu Bách Thành, dù tuổi đã cao nhưng vẫn còn giữ được vài phần công lực năm xưa, gằn giọng qua hơi thở đứt quãng vì đau đớn.

"Bệ hạ mau lui lại, đây không phải trận địa dành cho người không còn pháp lực!"

"Không, ta sẽ không trốn tránh nữa!" Bách Uyên gượng dậy, ánh mắt anh quét nhanh quanh quảng trường hỗn loạn, nhận ra ngay cạnh đó có một giá binh khí nghi lễ dùng để trang trí, vội chụp lấy một thanh trường thương bằng đồng, tuy không phải vũ khí sắc bén nhưng đủ nặng và dài để tạo khoảng cách với đối phương.

"Ngươi nghĩ một món đồ trang trí có thể cản được ta sao?" Cố Thanh Vũ cười khẩy, vung tay chuẩn bị tung ra chưởng lực thứ hai.

Nhưng Bách Uyên không có ý định đối đầu trực diện. Anh vận dụng toàn bộ kinh nghiệm chinh chiến hàng trăm năm, né tránh linh hoạt giữa đám đông hỗn loạn, dùng chính thân thể của những binh lính đang giao chiến làm vật cản, buộc Cố Thanh Vũ phải e dè không dám tùy tiện phóng chưởng bừa bãi vì sợ gây thương vong cho chính quân lính của mình giữa đám đông chen chúc.

Cùng lúc đó, luồng ánh sáng trắng bạc từ huyết mạch của Thục Di vẫn đang giằng co quyết liệt với luồng khí đen của khế ước, cả hai nguồn năng lượng xoắn vào nhau như một cơn lốc vô hình bao trùm lấy Tiểu Yên. Con bé nghiến răng chịu đựng cơn đau xé da xé thịt, nhưng ánh mắt vẫn cố mở to nhìn cha đang vật lộn phía xa, không muốn buông xuôi.

"Cố lên, Tiểu Yên, đừng bỏ cuộc!" Thục Di hét lớn, dồn hết ý chí vào dòng máu đang chảy ra từ lòng bàn tay, cảm nhận một sức nóng kỳ lạ đang bùng lên từ sâu trong huyết quản mình, như thể một sức mạnh đã ngủ quên qua bao thế hệ giờ đây đang bừng tỉnh.

Giữa lúc hỗn chiến đang hồi cam go nhất, một tiếng gầm vang lên từ phía cổng ngục tối dẫn vào Huyền Khung Điện. Đúng như kế hoạch Chu Bách Thành đã âm thầm sắp đặt suốt nhiều tháng, viên cai ngục vốn ngầm cảm thông cho Nhiếp Bách Khương, nhân lúc cả hoàng cung náo loạn không ai còn để mắt đến khu ngục tối, đã tra chìa khóa vào ổ, mở tung cánh cửa xà lim ẩm mốc, chỉ kịp thì thầm một câu trước khi vội vã bỏ chạy: "Đại nhân, đến lúc rồi." Một nhóm tù nhân chính trị được thả ra cùng lúc ùa lên khỏi cầu thang đá, dẫn đầu là một người đàn ông gầy gò nhưng ánh mắt rực lửa kiên định — Nhiếp Bách Khương, sau bảy năm bị giam cầm, cuối cùng cũng được tự do đúng vào thời khắc quan trọng nhất.

"Cố Thanh Vũ! Bảy năm nay ngươi đã lộng hành đủ rồi!" Nhiếp Bách Khương hét lớn, dù thân thể suy nhược nhưng giọng nói vẫn đanh thép, tay cầm một thanh đao cướp được từ tên lính canh ngục, xông thẳng vào trợ chiến, sát cánh cùng Bách Uyên để cùng đối phó với tên phản tặc.

Thế trận giờ đây đã hoàn toàn đảo ngược. Cố Thanh Vũ, dù vẫn còn pháp lực trong tay, nhưng phải đồng thời đối phó với Bách Uyên linh hoạt né tránh, Nhiếp Bách Khương quyết liệt tấn công, cùng áp lực từ đám đông bách tính và đại thần giờ đây đã hoàn toàn quay lưng lại với hắn sau khi chứng kiến tận mắt luồng khí đen tà ác phát ra từ chính tay hắn.

Giữa cơn hỗn loạn ấy, Hắc Diệu đứng sững lại một khoảng, nhìn luồng ánh sáng trắng bạc đang áp đảo dần thứ khí đen hắc ám hắn từng được lệnh bảo vệ, rồi nhìn sang đám đông bách tính và văn võ bá quan đang đồng loạt quay lưng với Cố Thanh Vũ. Là kẻ chỉ làm thuê cho quyền lực cao nhất, chưa từng trung thành tuyệt đối với bất cứ ai, gã hiểu rõ hơn ai hết khi nào một ván cờ đã đến hồi tàn cuộc. Gã buông thanh đoản kiếm xuống nền đá, lặng lẽ lùi ra khỏi vòng chiến, không còn ý định liều mạng cho một kẻ chủ sắp sửa mất tất cả.

Đã sao chép liên kết chương