Đài Phát Thanh Đêm Muộn
9 phút đọc

Chương 1

Chương 1 — Đài Phát Thanh Đêm Muộn

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Mười giờ rưỡi tối, thành phố Cẩm Dương đã bắt đầu thu mình lại như một con sóng rút xa bờ. Dọc theo đại lộ ven biển, những hàng quán bán hải sản đang kéo bạt, ánh đèn neon hắt xuống mặt đường ướt hơi sương một màu cam nhạt nhòa. Xa hơn, phía cảng cá, vài chiếc thuyền thúng còn neo lại lắc lư theo nhịp gió, và mùi muối biển trộn lẫn mùi rong rêu bốc lên từ những bậc đá cầu tàu, len qua khe cửa kính của tòa nhà năm tầng mang bảng hiệu "Đài Phát Thanh - Truyền Hình Cẩm Dương" đứng lặng lẽ ở góc đường Trần Phú giao Nguyễn Tất Thành.

Lâm Tuyết Vy đẩy cửa kính tầng một, bước vào hành lang đã tắt bớt một nửa đèn. Guốc cô gõ đều lên nền gạch, một âm thanh cô thuộc lòng đến mức không còn nghe thấy nữa — như người ta không còn nghe tiếng tim mình đập giữa ban ngày. Chỉ có ban đêm, khi hành lang vắng người, tiếng guốc ấy mới vang lên rõ, dội lại từ hai bên tường treo đầy những khung ảnh cũ: các thế hệ phát thanh viên của đài, những chiếc micro cổ, tấm bằng khen ố vàng theo năm tháng.

Cô đi ngang qua bức ảnh treo giữa hành lang tầng hai mà không cần ngước nhìn, vì cô biết chính xác nó ở đâu, biết chính xác góc nghiêng của gương mặt trong ảnh, nụ cười hơi lệch một bên môi, đôi mắt nheo lại như đang lắng nghe một điều gì đó chỉ mình ông nghe thấy. Lâm Trung Hiếu. Cha cô. Người đã ngồi trong phòng thu suốt hai mươi hai năm, dẫn dắt "Sóng Không Ngủ" từ những ngày đài còn phát bằng băng cối, cho đến khi mọi thứ chuyển sang kỹ thuật số, giọng ông vẫn không đổi — trầm, chậm, như thể mỗi câu nói ra đều đã được ông cân nhắc từ rất lâu trước đó, từ những đêm không ai biết ông thức trắng để chuẩn bị.

Mười tám tháng trước, ông mất ngay tại chỗ ngồi ấy. Giữa một câu đang dẫn dở, giọng ông khựng lại nửa nhịp — thính giả tưởng là trục trặc kỹ thuật, chỉ có Hải Đường ngồi trong phòng điều khiển là người đầu tiên nhìn thấy ông gục xuống bàn mixer, tay vẫn còn giữ tờ giấy ghi lời dẫn. Nhồi máu cơ tim. Sóng bị cắt đúng năm giây trước khi bài hát tiếp theo tự động phát — năm giây im lặng ấy, sau này Vy mới biết, là năm giây dài nhất trong lịch sử của đài.

Vy dừng lại trước cửa phòng thu B, đặt tay lên ổ khóa vân tay, chờ tiếng "tách" quen thuộc. Bên trong, ánh đèn vàng dịu đã được bật sẵn bởi ca trực chiều, những tấm bọt biển cách âm phủ kín bốn bức tường như đang nuốt chửng mọi âm thanh thừa của thế giới bên ngoài. Cô đặt túi xuống ghế, rồi đứng một lúc nhìn chiếc micro đang chờ, dây treo đen bóng, lưới chắn pop-filter cũ kỹ hơi ngả màu — chiếc micro này cha cô đã dùng suốt những năm cuối đời, cô không nỡ đổi sang cái mới hơn dù phòng kỹ thuật đã đề nghị hai lần.

Có những đêm, khi ngồi xuống chiếc ghế xoay đã lõm theo dáng người cha để lại, Vy có cảm giác mình không phải đang chuẩn bị lên sóng, mà đang mặc lại một bộ áo quá rộng, một bộ áo còn vương hơi ấm của người chủ cũ. Ai gọi điện vào chương trình cũng nói giọng cô "giống ông Hiếu lắm", "y như nghe lại đài ngày xưa" — họ nói với thiện ý, như một lời khen, nhưng mỗi lần nghe câu đó Vy lại thấy một cơn nhói nhỏ dưới xương ức, như bị ai đó khẽ ấn ngón tay vào đúng chỗ vết thương chưa lành hẳn.

Cô mở laptop, rà lại danh sách bài hát đêm nay, danh sách thư thính giả gửi qua hộp thư điện tử của chương trình, vài tin nhắn Zalo được admin fanpage tổng hợp lại. Ngoài kia gió biển đang thổi mạnh dần, cô nghe tiếng nó rít qua khe cửa sổ tầng ba dù phòng thu đã cách âm gần như tuyệt đối — có lẽ chỉ là cô tưởng tượng, một thói quen cũ từ những đêm còn ngồi cạnh cha, nghe ông vừa chỉnh mic vừa nói bâng quơ, "Cẩm Dương đêm nay biển động, Vy à, giọng con phải chậm lại một chút, để người ta còn kịp nghe."

Đó là một trong những câu cuối cùng cô còn nhớ rõ ông nói với cô trong phòng thu, không phải lời trăng trối gì cả — chỉ là một câu dặn dò nghề nghiệp bình thường của một người cha dạy con giữ nhịp micro. Nhưng theo thời gian, câu nói ấy tự nó lớn lên trong đầu Vy, trở thành một điều gì đó gần như lời nguyền dịu dàng: chậm lại, để người ta còn kịp nghe. Cô không biết mình đã chậm lại đủ chưa, hay đã đủ là chính mình chưa, giữa việc cố giữ chương trình sống và việc cố giữ cho giọng nói của cha không tắt hẳn trên làn sóng này.

Có tiếng gõ nhẹ vào khung kính cách âm. Vũ Hải Đường đứng bên phòng điều khiển, giơ hai ngón tay cái lên ra hiệu mọi thứ đã sẵn sàng, mái tóc muối tiêu của anh xõa xuống trán vì mới đi ngoài trời gió. Anh là kỹ thuật viên âm thanh gắn bó với đài còn lâu hơn cả tuổi nghề của Vy, người đã ngồi cạnh cha cô trong đúng cái đêm định mệnh ấy, người duy nhất chưa từng nói với Vy một lời an ủi sáo rỗng nào, chỉ lặng lẽ giữ cho phòng thu luôn ở trạng thái tốt nhất mỗi khi cô bước vào.

Vy giơ tay ra hiệu lại, một cử chỉ ngắn gọn hai người đã lặp lại hàng trăm đêm, rồi kéo ghế ngồi xuống, đeo tai nghe, thử giọng khe khẽ. "Một hai, một hai, đây là Sóng Không Ngủ..." — câu thử mic quen thuộc, cô vẫn nói y hệt như những lần đầu tiên tập dẫn cạnh cha, khi ấy giọng cô còn run, còn vấp, còn phải nhìn ông gật đầu mới dám tiếp tục.

Bây giờ giọng cô không còn run nữa. Nhưng đôi khi Vy tự hỏi liệu sự vững vàng ấy có thật là của cô, hay chỉ là một lớp vỏ cô học được từ việc quan sát cha suốt hai mươi sáu năm làm con gái ông, một sự bắt chước tinh vi đến mức chính cô cũng không còn phân biệt nổi đâu là ranh giới giữa giọng nói của mình và giọng nói cô thừa hưởng.

Ngoài cửa sổ nhỏ phía trên giá thiết bị, cô nhìn thấy một dải đèn thành phố trải dài về phía cảng, lấp lánh yếu ớt qua màn sương biển đang dày lên. Cẩm Dương về đêm là một thành phố khác hẳn ban ngày — ban ngày nó ồn ào với tiếng còi xe, tiếng rao hàng, tiếng máy xay cá ở chợ đầu mối; nhưng sau mười giờ đêm, nó trở nên tĩnh lặng và mong manh, chỉ còn lại những người không ngủ được, những người phải thức vì công việc, và một dải sóng FM mảnh mai nối họ lại với nhau qua chiếc radio cũ kỹ đặt trong xe tải, trong bệnh viện, trong những căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô.

Vy nghĩ đến việc đó mỗi đêm trước khi lên sóng: có bao nhiêu người đang chờ, đang lặng lẽ vặn nút dò đài đúng vào khung giờ này, không phải vì họ biết cô là ai, mà vì họ cần một giọng nói nào đó ở lại cùng họ trong khoảng thời gian không ai khác chịu thức cùng. Ý nghĩ ấy vừa cho cô sức mạnh, vừa khiến cô sợ hãi — sợ rằng một ngày nào đó cô sẽ làm họ thất vọng, sẽ để lộ ra rằng cô chỉ là một cái bóng đang cố lấp đầy khoảng trống một người đàn ông đã để lại.

Cao Việt Bình, trưởng phòng nội dung, ló đầu qua cửa kính từ hành lang, gõ nhẹ hai tiếng theo thói quen rồi giơ đồng hồ tay ra hiệu còn năm phút nữa lên sóng. Ông là bạn nghề cũ của cha Vy, người đã đứng ra bảo vệ cô trước ban giám đốc khi cô xin được tiếp quản chương trình chỉ vài tuần sau đám tang, lúc ấy nhiều người còn hoài nghi một biên tập viên tập sự hai mươi bốn tuổi liệu có gánh nổi một chương trình đã có thương hiệu hai mươi hai năm. Ông Bình chưa từng nói ra, nhưng Vy biết ông vẫn dõi theo từng đêm phát sóng của cô như một người cha thứ hai, âm thầm và không phô trương.

Cô hít một hơi dài, nhìn đồng hồ kỹ thuật số trên tường chuyển sang 22:58. Hải Đường giơ tay đếm ngược qua lớp kính, năm ngón tay gập dần lại: năm, bốn, ba... Vy nhắm mắt một giây, để tất cả tạp âm trong đầu — nỗi nhớ cha, nỗi sợ mình không đủ giỏi, tiếng gió biển đang gào ngoài kia — lắng xuống, chỉ còn lại một khoảng lặng cần thiết trước khi cất tiếng.

Đèn "ON AIR" phía trên cửa bật sáng đỏ rực. Hải Đường giơ ngón trỏ chỉ thẳng vào cô qua lớp kính.

Vy hạ giọng xuống, chậm và ấm, đúng như cha đã dạy, để câu chào mở đầu vang lên trong hàng ngàn căn phòng tối của thành phố Cẩm Dương đêm nay.

"Xin chào tất cả các bạn đang thức cùng tôi lúc này. Đây là Sóng Không Ngủ, phát sóng trực tiếp từ Đài Phát Thanh - Truyền Hình Cẩm Dương. Tôi là Tuyết Vy, và như mọi đêm, tôi ở đây, cùng các bạn, cho đến một giờ sáng."

Cô để một khoảng lặng ngắn sau câu chào, một khoảng lặng cô học được không phải từ sách vở dạy MC nào, mà từ chính cách cha cô vẫn làm suốt hai mươi hai năm — để thính giả có một nhịp thở trước khi bước tiếp vào đêm, để họ biết rằng phía bên kia làn sóng, có một người đang thật sự lắng nghe, không vội vã, không hời hợt, sẵn sàng ở lại cùng họ cho đến khi trời sáng.

Ngoài cửa sổ, sương biển đã phủ kín những mái nhà thấp quanh đài. Cẩm Dương chìm dần vào một đêm khác, giống hệt hàng trăm đêm trước đó, và Vy cũng không có lý do gì để nghĩ đêm nay sẽ khác. Cô chỉ biết rằng, đâu đó ngoài kia, giữa những con phố đã lên đèn vàng và những xưởng máy còn sáng vì ca đêm, luôn có những người đang chờ một giọng nói cất lên đúng giờ, đều đặn như một nhịp thở không được phép lỡ hẹn. Và tối nay, như mọi tối, cô sẽ là giọng nói ấy — chưa biết rằng trong những tuần sắp tới, giữa hàng trăm cuộc gọi quen thuộc, sẽ có một giọng nói hoàn toàn xa lạ bước vào làn sóng của cô, chậm rãi và bí ẩn như một cơn mưa đến không báo trước, để rồi ở lại rất lâu sau khi cuộc gọi đã kết thúc.

Đã sao chép liên kết chương