Đài Phát Thanh Đêm Muộn
9 phút đọc

Chương 3

Chương 3 — Đài Phát Thanh Đêm Muộn

Cập nhật 17/08/2026 9 phút đọc

Cơn mưa đến vào khoảng chín giờ tối, không báo trước bằng những đợt gió giật như thường lệ, mà bất chợt đổ ập xuống thành phố Cẩm Dương như ai đó vừa dốc ngược một chiếc thùng khổng lồ trên bầu trời. Vy đến đài sớm hơn thường lệ, tóc ướt sũng dù chỉ chạy từ bãi giữ xe vào sảnh chưa đầy ba mươi bước chân, giày thấm nước kêu lép nhép trên nền gạch.

Hải Đường đã pha sẵn một ấm trà gừng nóng để trong phòng điều khiển, thấy cô bước vào liền đẩy cốc trà qua khe cửa nhỏ giữa hai phòng. "Uống đi cho ấm. Mưa kiểu này chắc kéo dài tới sáng, đài dự báo nói áp thấp gần bờ."

Vy nhấp một ngụm, hơi ấm lan xuống cổ họng, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi những hạt mưa quất ngang qua khung kính, tạo thành những vệt sáng loang loáng dưới ánh đèn đường vàng vọt. Cô luôn có một cảm giác lạ lùng với những đêm mưa lớn — vừa thấy thành phố cô đơn hơn hẳn, vừa thấy nó gần gũi hơn, như thể cơn mưa đã gột rửa mọi khoảng cách giữa những con người đang thức, buộc họ phải nép sát vào nhau qua làn sóng radio, qua ánh đèn duy nhất còn sáng trong căn phòng trọ chật hẹp.

Chương trình bắt đầu đúng giờ như mọi đêm. Vy đọc vài lá thư, phát vài bài hát, nhắc thính giả cẩn thận khi ra đường vì đường phố đang ngập một số đoạn thấp trũng gần cảng. Đến gần nửa đêm, khi tiếng mưa bên ngoài đã dịu bớt thành một thứ âm thanh đều đều, gần như ru ngủ, đèn báo cuộc gọi trên bàn bất ngờ sáng lên.

Không phải số quen thuộc thường hiện trên màn hình tổng đài, mà một dòng chữ đơn giản: "Số ẩn danh."

Hải Đường liếc qua kính, hơi nhíu mày, rồi ra hiệu hỏi ý Vy có nhận không. Cô gật đầu, phần vì tò mò, phần vì một quy tắc bất thành văn của chương trình — Sóng Không Ngủ không bao giờ từ chối một cuộc gọi, dù người gọi có muốn giấu mình đến đâu, vì đôi khi chính những người giấu mình kỹ nhất lại là những người cần được lắng nghe nhất.

"Xin chào, đây là Sóng Không Ngủ, tôi đang nghe bạn."

Có một khoảng lặng ngắn, đủ dài để Vy tưởng đường truyền bị lỗi, rồi một giọng nam trầm, chậm rãi, vang lên qua tai nghe — không hề vội vã, mỗi từ được thả ra như đã cân nhắc từ lâu trước khi nói thành lời.

"Chào chị. Tôi... không quen gọi vào những chương trình như thế này. Nhưng đêm nay mưa lớn quá, tôi ngồi một mình, và tôi nghĩ có lẽ nên thử một lần."

Giọng nói ấy có một điều gì đó khiến Vy phải ngồi thẳng lưng lại, một sự chú ý cô không hoàn toàn hiểu vì sao mình lại dành cho nó. Không phải vì nó đặc biệt du dương hay biểu cảm — ngược lại, nó khá phẳng, hơi khàn ở cuối câu, như của một người ít nói chuyện trong ngày. Nhưng có một trọng lượng trong cách người ấy ngắt nhịp câu, như thể mỗi khoảng lặng giữa các câu cũng mang một ý nghĩa riêng.

"Cảm ơn bạn đã gọi vào," Vy đáp, giữ giọng ấm áp quen thuộc. "Tôi có thể gọi bạn là gì để tiện xưng hô không?"

"Tôi không muốn dùng tên thật," người đàn ông nói, không chút do dự, như thể đã nghĩ trước câu trả lời này từ lâu. "Chị cứ gọi tôi là Đêm Trắng được không. Vì đêm của tôi, hầu như đêm nào cũng trắng, không chợp mắt được."

"Được, Đêm Trắng," Vy lặp lại cái tên ấy, thấy nó vừa lạ vừa quen, như thể đã có sẵn một chỗ trống chờ nó lấp vào. "Bạn muốn chia sẻ điều gì với chương trình đêm nay?"

"Tôi không có yêu cầu bài hát gì cả," người đàn ông nói, giọng vẫn đều đều. "Tôi chỉ muốn... nói chuyện một chút, nếu chị không phiền. Tôi đang trong ca làm việc, và đêm nay là một trong những đêm dài nhất trong tuần của tôi."

"Không phiền chút nào. Bạn làm công việc gì mà phải thức đêm vậy?"

Một khoảng lặng khác, dài hơn lần trước. Vy gần như nghe được tiếng mưa rơi đều đều ở đầu dây bên kia, hoặc có thể đó chỉ là tiếng ồn nền của một cỗ máy nào đó đang chạy, cô không chắc.

"Tôi không tiện nói rõ," người đàn ông đáp, giọng không hề né tránh mà thẳng thắn đến bất ngờ. "Nhưng tôi có thể nói với chị thế này — tôi làm một nghề mà nếu tôi ngủ quên, dù chỉ nửa tiếng, sẽ có rất nhiều người khác không được ngủ yên. Nghe có vẻ cường điệu, nhưng đó là sự thật. Công việc của tôi không có tên tuổi, không ai biết mặt tôi khi tôi làm nó, nhưng nếu thiếu người như tôi một đêm thôi, cả một khu vực sẽ gặp rắc rối lúc sáng ra."

Vy im lặng một giây, cảm nhận một điều gì đó là lạ trong lồng ngực — không hẳn là tò mò nghề nghiệp, mà giống như cô vừa chạm phải một mảnh gương phản chiếu chính mình từ một góc độ khác. "Nghe có vẻ giống như công việc của tôi," cô nói, giọng chậm lại. "Tôi cũng làm một nghề mà nếu tôi vắng mặt một đêm, có lẽ sẽ không ai chết, nhưng sẽ có người nằm trong bóng tối lâu hơn một chút, cô đơn hơn một chút."

"Đúng vậy," người đàn ông nói, và lần đầu tiên trong giọng anh có một chút gì đó gần giống như một nụ cười, dù rất mờ nhạt. "Có những nghề người ta không bao giờ vỗ tay, không bao giờ lên báo, không có ai chờ ở cổng để chụp ảnh. Chỉ có công việc, và bóng tối, và một mình. Tôi nghĩ tôi gọi vào đây, một phần vì đêm nay mưa quá, tôi thấy nhớ có ai đó để nói chuyện, nhưng phần khác, tôi nghĩ tôi muốn tìm một giọng nói giống như của mình — một giọng nói cũng đang một mình giữa đêm, vì công việc, chứ không phải vì bị bỏ rơi."

Vy thấy cổ họng mình nghẹn lại một chút, một cảm giác cô không lường trước sẽ xảy ra trong một cuộc gọi bình thường của thính giả. Cô liếc qua kính, thấy Hải Đường đang chăm chú theo dõi màn hình sóng âm, nhưng có lẽ cũng đang lắng nghe, vì tay anh giữ nguyên trên bàn mixer, không di chuyển.

"Bạn có một câu chuyện nào muốn kể không?" cô hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh nghề nghiệp, dù trong lòng đã dấy lên một sự tò mò mà cô chưa từng cảm nhận với bất kỳ cuộc gọi nào trước đây.

"Có một câu chuyện," người đàn ông nói, giọng chậm hẳn lại, như đang lục lại một điều gì đó cất giấu rất sâu. "Nhiều năm trước, tôi có một người bạn làm cùng ca đêm với tôi, ở một nơi khác, không phải chỗ tôi đang làm bây giờ. Ông ấy lớn tuổi hơn tôi nhiều, gần về hưu. Có một đêm, ông kể cho tôi nghe rằng cả đời ông làm công việc canh gác, không ai biết tên, chỉ có tiếng chuông báo động là biết đến ông. Ông nói, 'Cái nghề của mình, là nghề phải thức, để người khác được ngủ yên.' Tôi nhớ mãi câu đó. Sau này ông ấy..."

Người đàn ông dừng lại đột ngột, câu nói bỏ lửng giữa chừng. Vy chờ đợi, im lặng, không muốn cắt ngang, nhưng khoảng lặng kéo dài hơn cô tưởng, năm giây, mười giây, đủ lâu để Hải Đường bắt đầu ra hiệu lo lắng qua kính.

"Xin lỗi," giọng người đàn ông vang lên trở lại, nhưng có gì đó đã đổi khác, gấp gáp hơn một chút. "Tôi phải đi rồi. Có báo động ở chỗ tôi làm. Cảm ơn chị đã nghe."

"Đợi đã—" Vy vừa kịp nói, nhưng đường dây đã ngắt, tiếng tút tút đều đều vang lên trong tai nghe, để lại cô ngồi đó, tay vẫn còn giữ micro, miệng vừa mở ra định hỏi thêm một câu gì đó cô còn chưa kịp nghĩ ra.

Cô nhìn qua kính, Hải Đường nhún vai, cũng bối rối không kém. Vy hít một hơi, kéo micro chính lại gần, giọng cô cố giữ bình thản dù trong lòng vẫn còn ngổn ngang.

"Chúng ta vừa có một cuộc gọi khá đặc biệt đêm nay, từ một thính giả không muốn tiết lộ tên. Tôi không biết bạn có đang nghe lại chương trình hay không, nhưng nếu có, tôi muốn nói rằng — câu chuyện bạn vừa kể, dù còn dang dở, đã để lại trong tôi một điều gì đó rất thật. Mong bạn bình an, mong nơi bạn đang làm việc, mọi chuyện sẽ ổn thỏa."

Cô cho bài hát tiếp theo chạy, rồi tháo tai nghe một bên, ngồi lặng người nhìn ra khung cửa sổ nơi mưa vẫn rơi không ngớt. Câu chuyện dang dở ấy cứ vướng lại trong đầu cô như một sợi chỉ chưa cắt hết — "nghề phải thức, để người khác được ngủ yên" — cô tự hỏi liệu người đàn ông ấy đang nói về người bạn già kia, hay đang nói về chính mình mà không dám thừa nhận thẳng.

Suốt phần còn lại của chương trình, Vy vẫn giữ được sự chuyên nghiệp cần thiết — đọc thư, giới thiệu bài hát, trả lời vài cuộc gọi khác — nhưng có một phần tâm trí cô cứ quay trở lại với giọng nói trầm, chậm rãi ấy, với cái cách người đàn ông ngắt lời giữa chừng, như bị một điều gì đó khẩn cấp kéo đi mất, để lại câu chuyện lơ lửng chưa kết thúc.

Gần một giờ sáng, khi chương trình sắp khép lại, một tin nhắn văn bản khác lại xuất hiện trên màn hình hotline, cùng một số ẩn danh như dòng tin nhắn tối hôm trước Hải Đường từng gạt đi như một người hâm mộ mới. Lần này chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Xin lỗi vì đã cúp ngang. Hẹn gặp lại, nếu chị còn muốn nghe tiếp."

Vy đọc đi đọc lại dòng chữ ấy, ngón tay run nhẹ trên bàn phím dù cô không hiểu vì sao mình lại xúc động đến vậy trước một tin nhắn ngắn gọn từ một người xa lạ hoàn toàn. Cô gõ lại một câu trả lời ngắn qua hệ thống tin nhắn của đài, biết rằng có thể người ấy sẽ không bao giờ đọc được, hoặc sẽ đọc rất lâu sau: "Tôi vẫn muốn nghe tiếp. Sóng Không Ngủ, mỗi đêm, mười một giờ."

Khi chương trình kết thúc và cô bước ra khỏi phòng thu, mưa bên ngoài đã ngớt hẳn, chỉ còn những giọt nước tí tách rơi từ mái hiên xuống vũng nước đọng trên vỉa hè. Hải Đường đứng chờ ở hành lang, tay khoanh trước ngực, nhìn cô với ánh mắt dò hỏi.

"Cuộc gọi lúc nãy làm em thấy sao?" anh hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng có phần nghiêm túc hơn thường lệ.

Vy im lặng một lúc, nhìn ra khoảng sân tối phía trước tòa nhà đài, nơi những vũng nước mưa còn phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh như những mảnh gương vỡ. "Em không biết," cô nói thật, giọng khẽ khàng. "Nhưng em nghĩ, có lẽ đây không phải lần cuối chúng ta nghe giọng người đó."

Cô không biết mình đã nói đúng đến mức nào, nhưng có một cảm giác chắc chắn nào đó, mơ hồ nhưng bền chặt, đang lặng lẽ hình thành trong lòng cô, như những giọt mưa đầu mùa đang thấm dần vào lớp đất khô cằn, chuẩn bị cho một điều gì đó sẽ nảy mầm rất chậm, rất lâu, nhưng không thể ngăn lại được nữa.

Đã sao chép liên kết chương