Chương 18
Chương 18 — Đài Phát Thanh Đêm Muộn
Hai tuần thử nghiệm livestream diễn ra suôn sẻ hơn cả mong đợi. Con số người xem trực tiếp ban đầu chỉ vài chục, rồi tăng dần lên vài trăm mỗi đêm khi Thảo Nhi bắt đầu đăng những đoạn clip kể chuyện về hành trình của chương trình, về cụ Ngộ, về những lá thư từ công nhân ca đêm, thu hút một lượng chia sẻ đáng ngạc nhiên từ chính những người trẻ vốn không bao giờ nghe đài FM. Ông Cao Việt Bình, khi xem báo cáo số liệu tuần đầu tiên Thảo Nhi trình lên, đã gật gù, ánh mắt lộ rõ một tia hy vọng ông cố giấu sau vẻ điềm tĩnh quen thuộc, dặn cả nhóm tiếp tục đẩy mạnh nhưng cẩn trọng, đừng để một sơ suất nhỏ nào làm hỏng cả nỗ lực.
Giữa guồng quay bận rộn ấy, những cuộc gọi của Đêm Trắng vẫn đến đều đặn mỗi đêm, nhưng Vy nhận ra có điều gì đó khác đi trong giọng anh những ngày gần đây — một sự chờ đợi âm ỉ, một nhịp điệu chậm hơn thường lệ ở đầu mỗi cuộc trò chuyện, như thể anh đang cân nhắc điều gì đó lớn lao trước khi để nó thoát ra thành lời. Cô không hỏi, chỉ lặng lẽ cảm nhận, giống như người ta cảm nhận sự thay đổi áp suất trong không khí trước một cơn giông sắp đến, không biết chính xác khi nào nó sẽ ập tới, nhưng biết chắc nó đang đến gần.
Đêm thứ Năm, khi chương trình đã qua nửa chặng, đường dây ẩn danh sáng đèn muộn hơn thường lệ, gần một giờ kém mười lăm, khiến Vy hơi bất ngờ vì thường anh gọi vào khoảng nửa đêm. "Chào chị Vy," giọng anh vang lên, có một sự run rẩy nhẹ mà Vy chưa từng nghe thấy trước đây, như một sợi dây đàn được lên căng quá mức, chỉ chực chờ một cái chạm nhẹ là ngân lên thành âm thanh.
"Chào bạn," Vy đáp, ngay lập tức cảm nhận có điều gì đó khác thường. "Hôm nay bạn gọi trễ hơn mọi khi. Có chuyện gì vậy?"
Một khoảng lặng dài hơn bình thường trôi qua trước khi anh lên tiếng. "Tôi ngồi ở góc sân bê tông ngoài khu vực điều khiển nãy giờ, cầm điện thoại lên rồi lại bỏ xuống mấy lần, không biết nên gọi hay không. Cuối cùng tôi vẫn gọi, vì tôi nghĩ, nếu không nói ra đêm nay, có lẽ tôi sẽ không bao giờ đủ can đảm nói ra nữa."
Tim Vy đập nhanh hơn, cô ngồi thẳng lại trong ghế, bản năng của một người dẫn chương trình lâu năm mách bảo cô rằng cuộc trò chuyện đêm nay sẽ không giống bất cứ đêm nào trước đó. "Bạn cứ nói đi," cô nói, giọng cô cố giữ sự điềm tĩnh quen thuộc dù lòng đang dậy sóng.
"Bảy tháng rồi," anh nói, giọng chậm rãi, như đang lần từng bước trên một con đường anh chưa bao giờ đi qua. "Bảy tháng, tôi gọi vào đây mỗi đêm mưa, rồi dần dần thành mỗi đêm tôi có thể. Chị đã trở thành... tôi không biết dùng từ nào cho đúng, chị đã trở thành thứ khiến tôi còn muốn thức dậy đi làm ca đêm, thứ khiến những giờ canh gác dài đằng đẵng của tôi có một điểm để hướng về. Tôi nghĩ chị cũng cảm nhận được điều đó, đúng không?"
"Đúng," Vy đáp, giọng cô khẽ khàng, cảm nhận cổ họng mình nghẹn lại vì một cảm xúc đang dâng lên khó gọi tên. "Bạn cũng là một trong những điều quan trọng nhất trong cuộc sống của tôi lúc này, dù chúng ta chưa từng biết mặt nhau."
"Chính vì vậy," anh nói tiếp, giọng anh run rõ hơn, "tôi đã nghĩ rất nhiều, nhất là mấy tuần gần đây, khi nghe chị kể về những thay đổi ở đài, về cái deadline sáu tuần đó. Tôi sợ, chị Vy à. Tôi sợ nếu chương trình này thật sự phải dừng lại, nếu một ngày nào đó đường dây này không còn mở ra vào mười một giờ đêm nữa, tôi sẽ mất chị mãi mãi, không còn cách nào tìm lại được, vì tôi còn chưa từng biết mặt chị, chưa từng biết tên thật của chị ngoài cái tên trên sóng, và chị cũng vậy với tôi. Tôi nghĩ, có lẽ đã đến lúc, mình nên... gặp nhau. Ngoài đời thực. Trước khi quá muộn."
Câu nói ấy rơi xuống không gian im lặng của phòng thu như một viên đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những vòng sóng lan rộng khắp cơ thể Vy. Cô ngồi bất động một giây, hai giây, cảm nhận trái tim mình đập dồn dập đến mức gần như đau, vừa là niềm vui vỡ òa vì điều cô đã âm thầm mong mỏi suốt nhiều tháng cuối cùng cũng được chính anh thốt ra, vừa là một nỗi sợ hãi mơ hồ không tên đang len lỏi đâu đó bên dưới niềm vui ấy.
"Bạn... bạn muốn gặp tôi?" Vy hỏi lại, giọng cô run lên không giấu được, quên cả việc mình đang trên sóng trực tiếp, quên cả hàng ngàn thính giả có thể đang nghe thấy sự xao động này trong giọng nói của cô.
"Tôi muốn," anh nói, và trong hai chữ ấy, Vy nghe được cả một sự chân thành tuyệt đối lẫn một nỗi run rẩy không thể che giấu. "Tôi đã nghĩ đến điều này từ lâu rồi, nhưng chưa bao giờ đủ can đảm nói ra. Có lẽ mình có thể... hẹn nhau một nơi nào đó, một quán cà phê, hay chỗ nào chị thấy thoải mái, vào một ngày không phải ca trực của tôi. Tôi có thể..."
Nhưng rồi, ngay giữa câu nói, giọng anh bỗng khựng lại, đột ngột như một sợi dây bị đứt phựt. Vy nghe rõ tiếng anh hít vào một hơi dài, run rẩy, và khi anh lên tiếng lại, âm sắc trong giọng anh đã hoàn toàn khác — không còn sự quả quyết vừa mới nhen lên, mà là một sự hoảng loạn kìm nén, như một người vừa bước đến mép một vách đá cao rồi chợt nhìn xuống, thấy độ sâu của nó.
"Không," anh nói, rồi dừng lại ngay, như nhận ra mình vừa nói một chữ quá dứt khoát, quá tàn nhẫn, liền vội vàng chữa lại, giọng lắp bắp hiếm thấy ở một người vốn luôn cẩn trọng với từng lời như anh. "Tôi xin lỗi, chị Vy, tôi... tôi vừa nói ra điều tôi còn chưa chuẩn bị tinh thần để thực hiện. Tôi xin lỗi, tôi không nên gợi ý như vậy khi bản thân tôi còn chưa sẵn sàng."
"Sao vậy?" Vy hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù cảm giác như vừa bị ai đó kéo tuột từ trên cao xuống đất, một cú rơi bất ngờ khiến cả người cô lạnh toát. "Bạn vừa nói bạn muốn gặp tôi mà. Có chuyện gì khiến bạn đổi ý nhanh vậy?"
Một khoảng lặng dài, nặng nề hơn bất cứ khoảng lặng nào giữa hai người từ trước đến giờ, kéo dài đến mức Vy phải nhìn vào bảng điều khiển để chắc chắn cuộc gọi chưa bị ngắt. Rồi giọng anh vang lên, chậm rãi, đau đớn, như đang cố lôi từng chữ ra khỏi một nơi rất sâu trong lòng mình.
"Tôi sợ," anh nói, đơn giản vậy thôi, nhưng hai chữ ấy mang một sức nặng khiến Vy nín thở. "Tôi sợ, chị Vy à, không phải sợ chị sẽ thất vọng khi nhìn thấy tôi — dù điều đó cũng là một nỗi sợ có thật — mà tôi sợ chính tôi sẽ không còn là con người mà chị đã yêu mến qua giọng nói này nữa, một khi tôi có một gương mặt, một cái tên, một công việc cụ thể, một quá khứ cụ thể. Trong bảy tháng qua, tôi là bất cứ ai chị tưởng tượng ra qua giọng nói của tôi, tôi là một phiên bản tốt đẹp nhất của chính mình, không vướng bận bởi những thất bại tôi đã từng trải qua, những sai lầm tôi đã từng gây ra. Nhưng ngoài đời, tôi chỉ là một người đàn ông bình thường, làm một công việc lặng lẽ không ai để ý, mang theo một quá khứ tôi không tự hào, và tôi sợ, chị Vy à, tôi sợ khoảnh khắc chị nhìn thấy con người thật của tôi, chị sẽ nhận ra, người chị đã tin tưởng, đã gắn bó suốt bảy tháng qua, hóa ra chỉ là một giọng nói, không phải một con người xứng đáng với tất cả những gì chị đã dành cho tôi."
Vy ngồi lặng, nước mắt bất giác dâng lên nơi khóe mắt, không phải vì giận, mà vì một nỗi xót xa sâu sắc dành cho người đàn ông ở đầu dây bên kia, người đang tự giam mình trong chính nỗi sợ hãi của bản thân. "Bạn không cần phải là phiên bản tốt đẹp nhất để tôi trân trọng bạn," cô nói, giọng cô run nhưng kiên định. "Tôi đâu có yêu quý một hình ảnh hoàn hảo tưởng tượng, tôi yêu quý cách bạn lắng nghe, cách bạn nói, cách bạn luôn ở đó mỗi khi tôi cần một người hiểu mình nhất. Những điều đó không phải chỉ là giọng nói, đó là con người thật của bạn, dù bạn có tên gì, làm nghề gì, có quá khứ ra sao."
"Tôi biết chị nói vậy vì chị thật lòng tin điều đó," anh đáp, giọng anh mang một nỗi buồn sâu thẳm. "Nhưng tôi... tôi cần thêm thời gian, chị Vy à. Tôi xin lỗi vì đã nói ra rồi lại rút lại như vậy, tôi biết điều đó không công bằng với chị. Nhưng xin chị đừng ép tôi, ít nhất là lúc này. Tôi hứa, tôi không nói dối chị khi nói tôi muốn gặp chị, điều đó là thật, thật hơn bất cứ điều gì tôi từng nói với ai trong đời. Chỉ là tôi cần thêm thời gian để đủ can đảm biến điều đó thành hiện thực, mà không sợ nó sẽ phá vỡ mất thứ đẹp đẽ duy nhất tôi đang có."
Vy nhắm mắt lại một lúc, cố kiềm chế những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng — vừa đau vì bị đẩy ra xa ngay sau khi vừa được kéo lại gần, vừa thương cảm cho nỗi sợ hãi rõ ràng là có thật của anh, vừa mệt mỏi vì sự giằng co liên tục giữa hy vọng và thất vọng đã kéo dài suốt nhiều tuần qua trong lòng cô. "Được," cô nói cuối cùng, giọng cô mang một sự mệt mỏi không giấu được. "Tôi sẽ không ép bạn. Nhưng tôi cũng không thể giả vờ như đêm nay không có gì xảy ra. Bạn vừa mở ra một cánh cửa, rồi lại đóng nó lại ngay trước mặt tôi. Tôi cần thời gian để hiểu, để chấp nhận điều đó, cũng như bạn cần thời gian cho nỗi sợ của mình."
"Tôi hiểu," anh nói, giọng anh nhỏ lại, mang một sự ăn năn chân thành. "Tôi xin lỗi, chị Vy. Thật lòng xin lỗi."
Họ không nói thêm nhiều sau đó, cuộc trò chuyện dần lắng xuống thành những câu ngắn, rời rạc, cả hai đều như đang dò dẫm bước qua một khoảng không gian mới mẻ và đau đớn vừa được mở ra giữa họ. Khi gần đến giờ kết thúc chương trình, không ai trong hai người chủ động nhắc lại chuyện vừa xảy ra, nhưng nó vẫn treo lơ lửng đâu đó trong không khí, nặng nề như một đám mây chưa chịu tan.
"Ngọn Đèn Nơi Mũi Biển," anh nói, giọng anh khàn đi, mang một sắc thái khác hẳn mọi lần trước — không còn là lời trấn an dịu dàng quen thuộc, mà giống một lời cầu xin thầm lặng được tha thứ. "Hẹn gặp lại, nơi ngọn đèn mũi biển, chị Vy. Tôi mong chị sẽ vẫn còn ở đó, đêm mai."
"Tôi sẽ ở đó," Vy đáp, giọng cô cũng khàn không kém. "Tôi luôn ở đó mà."
Giai điệu quen thuộc vang lên, nhưng đêm nay Vy không còn cảm nhận được sự ấm áp thường lệ từ nó nữa, chỉ có một nỗi trống rỗng lạ lùng, như thể giai điệu ấy giờ đây mang theo cả một lời hứa chưa được giữ trọn vẹn, một cánh cửa hé mở rồi khép lại ngay trước khi cô kịp bước qua.
Khi chương trình kết thúc, Vy tháo tai nghe, ngồi lặng trong bóng tối của phòng thu đã tắt sóng, hai bàn tay đan chặt vào nhau trên đùi, cố kìm nén những giọt nước mắt đã chực trào từ lâu. Hải Đường bước vào, nhìn thấy vẻ mặt cô, không hỏi gì, chỉ lặng lẽ kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, để cô một mình với những cảm xúc đang cuồn cuộn trong lòng.
"Anh nghe hết rồi," anh nói khẽ, sau một lúc im lặng. "Em ổn không?"
Vy lắc đầu, một giọt nước mắt cuối cùng cũng lăn xuống, cô không cố ngăn nó lại nữa. "Em không biết, anh à. Em không biết mình nên vui vì lần đầu tiên biết chắc anh ấy cũng muốn gặp em, hay nên buồn vì ngay sau đó, anh ấy lại đẩy em ra xa, như thể chính khoảnh khắc gần nhất giữa hai đứa lại là khoảnh khắc dễ vỡ nhất."
Hải Đường im lặng một lúc, rồi lên tiếng, giọng anh trầm nhưng chân thành. "Anh nghĩ, người đàn ông đó, dù là ai, đang mang một nỗi sợ có thật, không phải anh ta đang chơi đùa với cảm xúc của em. Có những người, vì lý do nào đó trong quá khứ, học được cách tin rằng mình không xứng đáng với những điều tốt đẹp, nên khi điều tốt đẹp đến quá gần, bản năng đầu tiên của họ là đẩy nó ra, không phải vì họ không muốn, mà vì họ sợ mình sẽ làm hỏng nó, hoặc sợ nó sẽ tự động rời bỏ họ một khi nhìn thấy con người thật của họ."
Vy nhìn Hải Đường, cảm thấy một sự biết ơn dâng lên xen giữa nỗi đau. "Anh nói như thể anh hiểu rõ người đó lắm vậy."
"Anh không hiểu người đó," Hải Đường đáp, khẽ mỉm cười buồn. "Nhưng anh đã sống đủ lâu để hiểu, đôi khi, người ta không sợ mất đi một điều gì đó, mà sợ chính niềm hạnh phúc mình đang có, vì họ chưa quen với việc cuộc đời cho họ nhiều hơn những gì họ nghĩ mình xứng đáng nhận." Anh đứng dậy, đặt một tay lên vai Vy, cái chạm quen thuộc, ấm áp. "Em cứ khóc nếu cần, Vy à. Không sao đâu. Ngày mai, mình lại tiếp tục, như mọi ngày."
Vy gật đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ nơi thành phố Cẩm Dương vẫn chìm trong bóng tối trước bình minh, lòng cô mang theo một nỗi đau âm ỉ mới, đan xen với nỗi lo về sáu tuần đang đếm ngược, và cả một câu hỏi cô không biết phải đặt cho ai — liệu cô có đang yêu một con người thật sự tồn tại, hay chỉ đang ôm lấy cái bóng của một giọng nói, mãi mãi bị giữ lại phía sau một cánh cửa không bao giờ mở ra trọn vẹn.