Chương 27
Chương 27 — Đài Phát Thanh Đêm Muộn
Mười hai giờ mười lăm phút đêm thứ Ba, giữa hai bài hát, Vy với tay lấy mảnh giấy nhỏ đã gấp làm tư đặt cạnh micro từ đầu chương trình, tay cô hơi lạnh dù phòng thu vẫn giữ nguyên nhiệt độ quen thuộc. Hải Đường, sau lớp kính cách âm, nhìn thấy cô mở mảnh giấy ra, hiểu ngay đây là khoảnh khắc cô đã báo trước với anh từ chiều, liền hạ nhẹ âm lượng nhạc nền xuống mức tối thiểu, để lại một khoảng không tuyệt đối cho giọng cô vang lên.
"Trước khi tiếp tục chương trình đêm nay," Vy nói, giọng cô chậm hơn thường lệ, mang một sự thận trọng cô cố giấu dưới lớp vỏ tự nhiên nhất có thể, "tôi muốn dành một phút, không phải để đọc thư của ai gửi đến, mà để tự mình gửi đi một điều gì đó, đến một người tôi tin rằng đang nghe tôi lúc này, ở đâu đó trong thành phố này."
Cô ngừng lại, một khoảng lặng ngắn, đúng như cha cô vẫn dạy, để thính giả có một nhịp thở trước khi bước tiếp. "Suốt bảy tháng qua, có một bài hát vẫn thường vang lên trên sóng của chúng ta vào những đêm mưa, một bài hát về một ngọn đèn đứng lẻ loi nơi mũi biển, cháy sáng không phải cho chính nó, mà để dẫn đường cho những con tàu xa lạ giữa đêm tối. Tôi vẫn luôn nghĩ đó chỉ là một hình ảnh đẹp, một ẩn dụ chúng ta cùng nhau giữ gìn. Nhưng gần đây tôi mới biết, có một ngọn đèn như vậy thật sự tồn tại, đứng trên mỏm đá phía bắc thành phố mà người dân vẫn quen gọi là Mũi Cẩm Dương, cháy sáng mỗi đêm, chớp đều đặn, chờ đợi những con tàu đánh cá tìm đường trở về."
Vy siết nhẹ micro, cảm giác tim mình đập dồn từng nhịp, cố giữ giọng đều đặn dù đang run lên bên trong. "Nếu có ai đang nghe tôi lúc này, người vẫn hay nhắc câu 'hẹn gặp lại, nơi ngọn đèn mũi biển' mỗi khi kết thúc cuộc gọi với tôi — tôi muốn nói rằng, lần này, tôi không còn muốn hẹn gặp trong một câu nói bâng quơ giữa làn sóng vô hình nữa. Sáng Chủ nhật này, chín giờ sáng, tôi sẽ đứng dưới chân ngọn đèn ấy, ngoài đời thực, giữa ban ngày, không micro, không đường dây điện thoại nào ở giữa hai chúng ta cả. Tôi sẽ đứng đó, chờ đợi, không phải vì tôi chắc chắn người ấy sẽ đến, mà vì tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cần tự mình bước một bước, thay vì chỉ ngồi đây và chờ đợi mãi." Cô hít một hơi, giọng cô mềm đi hẳn ở câu cuối. "Không ai bị ép buộc phải xuất hiện cả. Nhưng nếu người ấy đến, tôi sẽ ở đó. Còn bây giờ, xin mời quý vị nghe lại chính bài hát ấy, 'Ngọn Đèn Nơi Mũi Biển'."
Giai điệu quen thuộc vang lên qua loa, chậm rãi, da diết như mọi lần, nhưng đêm nay, với hàng nghìn người đang nghe, nó chỉ đơn thuần là một bài hát đẹp phát giữa khuya, một chi tiết ngẫu nhiên trong một chương trình vẫn luôn đầy chất thơ. Chỉ có ba người trong thành phố Cẩm Dương đêm ấy hiểu trọn vẹn sức nặng thật sự của những lời vừa được nói ra — Hải Đường, ngồi lặng sau bàn mixer, mắt hơi cay; cô Xuân, đang ngồi trong căn phòng nhỏ sau quán cháo đã đóng cửa, tay ôm chặt chiếc radio cũ như đang ôm lấy chính hy vọng của cháu gái mình; và một người đàn ông, đang ngồi một mình trong phòng trực của Nhà máy nước sạch Cẩm Dương, tay run lên đến mức chiếc cốc trà đặt trên bàn suýt đổ.
Phạm Nhật Minh ngồi bất động rất lâu sau khi bài hát kết thúc, tai vẫn còn ù đi vì những gì vừa nghe được, như thể cả căn phòng trực quen thuộc, cả tiếng máy bơm rì rào ngoài kia, đều đột nhiên trở nên xa lạ, không còn là thế giới anh vẫn quen thuộc suốt bao năm làm ca đêm nữa. Anh biết. Cô đã biết. Không còn nghi ngờ gì nữa, cách cô nhắc đến "ngọn đèn nơi mũi biển", cách cô nói "hẹn gặp lại" bằng chính câu anh vẫn luôn nói với cô mỗi đêm, tất cả chỉ có thể có một cách giải thích duy nhất — đêm thứ Bảy ấy, khi anh buột miệng nói ra tên mình giữa cơn hoảng loạn của sự cố kỹ thuật, cô đã nghe thấy, đã ghép nối lại, và giờ đây, cô đang chìa tay ra, mời anh bước qua cánh cửa mà chính anh, suốt bảy tháng qua, chưa bao giờ đủ can đảm mở ra.
Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng trực, đi dọc hành lang bê tông dẫn ra khu vực ngoài trời, nơi gió biển đêm thổi lồng lộng qua những hàng ống dẫn nước khổng lồ. Anh đứng đó rất lâu, nhìn về hướng thành phố, nơi những chùm đèn cao áp lấp lánh xa xa, cố hình dung ra căn phòng thu nhỏ nơi Vy vừa mới nói ra những lời ấy, cố hình dung gương mặt cô lúc đó — hẳn là đang run, đang cố kìm nén một cảm xúc lớn lao đằng sau một giọng nói vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh nghề nghiệp.
Nỗi sợ hãi cũ, thứ đã ám ảnh anh suốt bao tháng, lập tức trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nghĩ đến cuộc hôn nhân ngắn ngủi đã đổ vỡ nhiều năm trước, đến những lần anh cố gắng mở lòng với một người thật, bằng xương bằng thịt, và luôn kết thúc bằng cảm giác mình không đủ, mình vụng về, mình làm người ta thất vọng theo cách anh không bao giờ hiểu rõ nguyên nhân. Anh nghĩ đến việc suốt bảy tháng qua, phía sau làn sóng, anh đã có thể là phiên bản tốt nhất của chính mình — chậm rãi, sâu sắc, biết lắng nghe, biết chọn từng lời trước khi nói ra — chỉ vì không có ai nhìn thấy anh lúng túng, không có ai nhìn thấy anh vụng về tìm từ, không có ai nhìn thấy đôi tay anh run lên mỗi khi phải đối diện trực tiếp với một người quan trọng với mình. Nếu anh bước đến Mũi Cẩm Dương sáng Chủ nhật này, tất cả những lớp vỏ bảo vệ ấy sẽ biến mất, và anh sẽ chỉ còn lại là chính mình, trần trụi, không có đường dây điện thoại nào để cúp máy nếu mọi thứ trở nên quá sức chịu đựng.
Nhưng có một điều khác, mạnh hơn cả nỗi sợ ấy, đang lớn dần trong anh kể từ khoảnh khắc nghe thấy giọng cô vang lên qua chiếc radio nhỏ. Anh nhớ lại đêm thứ Bảy, nhớ cách cô vẫn giữ được sự bình tĩnh, sự chuyên nghiệp để hoàn thành thông báo khẩn cấp dù chắc hẳn lòng cô đang chao đảo dữ dội không kém gì lòng anh lúc ấy. Anh nhớ tất cả những đêm mưa cô đã ở đó, lắng nghe anh kể những câu chuyện dang dở về nghề nghiệp, về nỗi cô đơn của một người phải thức để người khác được ngủ yên, chưa một lần tỏ ra mệt mỏi, chưa một lần thúc ép anh phải là ai khác ngoài chính mình. Nếu có một người trên đời này xứng đáng được anh trao cho phiên bản thật nhất, vụng về nhất của bản thân, thì đó chính là cô.
Những ngày còn lại trước Chủ nhật trôi qua chậm chạp đến kỳ lạ đối với cả hai người, dù họ đang ở hai đầu thành phố hoàn toàn khác nhau. Vy tiếp tục dẫn chương trình mỗi đêm như thường lệ, cố gắng giữ giọng mình bình thản, nhưng Hải Đường, người hiểu cô hơn ai hết, nhận ra những khoảng lặng nhỏ bất thường giữa các câu nói, những lần cô nhìn ra ô cửa sổ lâu hơn cần thiết. Đường dây ẩn danh, kể từ đêm gửi lời mời, không sáng đèn thêm lần nào nữa — không phải vì Nhật Minh không còn muốn gọi, mà vì anh, lần đầu tiên sau bảy tháng, cảm thấy bất cứ điều gì mình có thể nói qua điện thoại lúc này đều trở nên nhỏ bé, không đủ, so với điều đang chờ đợi phía trước.
Thứ Sáu, hai ngày trước cuộc hẹn, Nhật Minh đứng trước gương phòng trọ nhỏ của mình rất lâu, nhìn gương mặt gầy gò, những vết chai trên tay, cố hình dung cô sẽ nhìn anh ra sao khi lần đầu tiên đối diện — liệu cô có thất vọng không, khi con người thật đứng trước mặt cô hóa ra chỉ là một kỹ sư ít nói, không có gì đặc biệt ngoài một chất giọng trầm và thói quen thức đêm. Anh mở tủ, lấy ra chiếc áo sơ mi trắng duy nhất còn tương đối mới, treo nó cẩn thận lên móc, rồi ngồi xuống mép giường, hai tay ôm đầu, để mặc cho những suy nghĩ hỗn loạn cuốn qua.
Có một khoảnh khắc, tối thứ Bảy, chỉ còn mười hai tiếng nữa là đến giờ hẹn, anh gần như đã quyết định sẽ không đi. Anh ngồi viết một tin nhắn gửi cho người đồng nghiệp lớn tuổi ở nhà máy, xin đổi ca trực Chủ nhật sáng, nhưng ngón tay dừng lại ngay trước nút gửi, đầu óc anh bỗng hiện lên hình ảnh cô đứng một mình dưới chân ngọn đèn, chờ đợi, rồi dần dần hiểu ra rằng anh sẽ không đến, rằng bảy tháng ấy, tất cả những lời anh từng nói, từng viết, cuối cùng cũng chỉ là một sự trốn tránh có vỏ bọc đẹp đẽ mà thôi. Anh nghĩ đến câu cô đã nói trên sóng — "tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cần tự mình bước một bước" — và cảm thấy xấu hổ trước chính sự do dự của mình, khi người phụ nữ anh yêu quý nhất đã đủ can đảm bước ra ánh sáng, còn anh vẫn còn ngồi đây, cân nhắc có nên trốn tránh lần cuối cùng hay không.
Anh xóa tin nhắn chưa gửi, đặt điện thoại xuống, rồi nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà, cố ép mình ngủ một giấc ngắn trước khi trời sáng, nhưng mắt anh cứ mở trừng trừng, đầu óc quay cuồng giữa hình ảnh cô đứng dưới ngọn đèn và nỗi sợ hãi về khoảnh khắc cô nhìn thẳng vào mắt anh lần đầu tiên.
Sáng Chủ nhật, trời Cẩm Dương trong veo hiếm có, mặt biển phẳng lặng ánh lên màu bạc dưới nắng sớm. Vy dậy từ năm giờ sáng, dù cuộc hẹn còn tận bốn tiếng nữa, ngồi trước gương thay đổi áo đến ba lần, cuối cùng chọn lại chính chiếc áo sơ mi trắng giản dị cô vẫn thường mặc trong phòng thu — cô muốn anh, nếu có đến, nhìn thấy đúng con người cô vẫn là mỗi đêm, không phải một phiên bản nào khác được trang điểm cầu kỳ hơn. Cô Xuân, biết chuyện từ trước, đã dặn dò cô đủ điều từ tối hôm qua, còn nhét vào túi cô một gói bánh nhỏ "để có gì mà mời người ta ăn sáng, cho đỡ gượng".
Bảy giờ rưỡi, Vy đã có mặt ở chân con dốc dẫn lên Mũi Cẩm Dương, sớm hơn giờ hẹn hơn một tiếng, không thể ngồi yên ở nhà thêm một phút nào nữa. Cô đứng nhìn lên ngọn hải đăng trắng nhỏ đứng lặng lẽ trên mỏm đá, ống khói sơn đỏ ở đỉnh, ánh đèn đã tắt từ lúc trời sáng, chỉ còn là một cột trụ hiền lành giữa nắng sớm, khác hẳn hình ảnh rực sáng cô vẫn tưởng tượng mỗi đêm khi nghe Đêm Trắng nhắc đến nó. Cô ngồi xuống một tảng đá gần lối lên, nhìn ra biển, tim đập một nhịp điệu cô chưa từng trải qua trong đời — không phải sự hồi hộp trước giờ lên sóng, không phải nỗi sợ hãi trước đám đông ở quảng trường, mà là một sự chờ đợi trần trụi, không có kịch bản, không có ai đếm ngược giúp cô, chỉ có cô, một mình, và câu hỏi liệu người kia có đến hay không.
Cùng lúc ấy, cách đó không xa, Nhật Minh đang đứng ở bãi đỗ xe nhỏ dưới chân dốc, động cơ chiếc xe máy cũ đã tắt được vài phút nhưng anh vẫn ngồi nguyên trên yên, hai tay siết chặt tay lái, nhìn lên con đường mòn dẫn lên mỏm đá, nơi thấp thoáng có thể nhìn thấy bóng dáng ai đó đang ngồi một mình gần chân ngọn đèn. Tim anh đập dữ dội đến mức anh có cảm giác cả lồng ngực đang rung lên theo từng nhịp, và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng rõ ràng đến đáng sợ, bàn tay anh đã đặt lên chìa khóa xe, sẵn sàng đề lại máy, quay đầu rời đi, để mọi thứ mãi mãi dừng lại ở một giọng nói đẹp đẽ trong bóng tối, không bao giờ phải đối diện với rủi ro của một buổi sáng có thật, một ánh nắng có thật, một ánh mắt có thật đang chờ phán xét con người anh.
Nhưng anh không vặn chìa khóa. Anh ngồi đó, hít một hơi thật sâu, nhìn lên bóng dáng nhỏ bé kiên nhẫn ngồi đợi trên mỏm đá xa xa, và nhớ lại tất cả những đêm cô đã ở lại cùng anh qua làn sóng, không một lần rời đi giữa chừng dù anh có im lặng bao lâu, có ngập ngừng bao nhiêu lần trước khi nói ra một điều gì đó khó khăn. Nếu cô đã có thể kiên nhẫn với anh suốt bảy tháng dài như vậy, anh tự nhủ, tay run run rút chìa khóa ra khỏi ổ, ít nhất anh cũng nợ cô một buổi sáng, dù chỉ để đứng trước mặt cô và nói ra rằng anh đã đến, dù có run rẩy đến đâu.
Anh xuống xe, bước những bước đầu tiên lên con dốc, nắng sớm hắt vào lưng áo sơ mi trắng còn thẳng nếp, mỗi bước chân đều nặng như đang mang theo cả bảy tháng chờ đợi, cả nỗi sợ hãi lẫn niềm hy vọng đang giằng co không ngừng trong lồng ngực anh. Phía trên kia, Vy, vẫn đang ngồi quay lưng về phía con dốc, mắt dõi ra biển, chưa hề hay biết rằng, sau tất cả những đêm chỉ có giọng nói làm bạn, bước chân đầu tiên của một con người thật, đang tiến gần về phía cô hơn bao giờ hết.