Chương 26
Chương 26 — Đài Phát Thanh Đêm Muộn
Sáng Chủ nhật, chưa đầy tám tiếng sau khi ánh đèn sân khấu ở quảng trường Biển Cẩm Dương tắt hẳn, điện thoại của Vy đã rung liên hồi trên bàn đầu giường, không phải vì báo thức, mà vì hàng loạt thông báo dồn dập từ fanpage của chương trình, từ hộp tin nhắn cá nhân, từ những số lạ cô chưa từng lưu. Cô dụi mắt, người vẫn còn rã rời vì chỉ chợp mắt được chưa đầy ba tiếng, mở điện thoại lên và sững lại trước con số hiển thị trên góc màn hình: bài đăng livestream đêm qua, tính đến bảy giờ sáng, đã có hơn hai trăm nghìn lượt xem, hàng chục nghìn lượt chia sẻ, và một dòng bình luận dài bất tận, phần lớn xoay quanh khoảnh khắc cụ Phan Đắc Ngộ đứng trên sân khấu, và khoảnh khắc giọng nói lạ vang lên giữa quảng trường để báo tin khẩn cấp về nước sạch.
Cô ngồi dậy, lưng tựa vào đầu giường, lướt qua từng bình luận với một cảm giác vừa choáng ngợp vừa không thật. "Xem xong mà khóc từ đầu đến cuối, lâu lắm rồi mới thấy một chương trình phát thanh làm được điều này." "Ông kỹ sư nhà máy nước gọi vào đúng lúc đó, còn hơn cả phim, mà là chuyện thật một trăm phần trăm." "Cẩm Dương của tôi, tự hào quá, cảm ơn Sóng Không Ngủ." Có những bình luận khiến cô bật cười giữa cơn mệt mỏi, có những bình luận khiến mắt cô cay xè trở lại, nhưng điều khiến tay cô run lên thật sự là khi Thảo Nhi gọi điện đến, giọng gần như hét lên vì phấn khích ngay khi cô vừa bắt máy.
"Chị Vy, chị dậy chưa, chị có thấy chưa? Báo Cẩm Dương buổi sáng vừa đăng bài về đêm qua, cả báo tỉnh nữa, họ giật tít 'Đêm phát thanh cứu cả một khu dân cư khỏi sự cố nước sạch', có phỏng vấn cả đại diện nhà máy nước luôn chị ơi! Em không ngủ được từ năm giờ sáng, cứ ngồi refresh liên tục, số liệu tăng theo từng phút, chưa bao giờ em thấy cái gì như vậy."
Vy ngồi lặng một lúc, nghe Thảo Nhi kể tiếp về những cuộc gọi từ các đài bạn muốn phỏng vấn, về một kênh truyền hình khu vực ngỏ ý làm một phóng sự ngắn, cảm giác như đang đứng giữa một cơn sóng lớn hơn bất cứ điều gì cô từng hình dung khi cùng mọi người chuẩn bị cho đêm thứ Bảy. Cô những tưởng, nếu may mắn, đêm ấy sẽ để lại một vài bài viết nhỏ, một vài chia sẻ trên mạng xã hội, đủ để có thêm vài con số bổ sung vào bản báo cáo trình lên Đỗ Bảo Toàn. Cô không ngờ nó lại trở thành một câu chuyện được cả thành phố, rồi cả vùng, truyền tay nhau như vậy.
Đến trưa, khi Vy đến đài để họp nhanh cùng ông Bình, không khí ở tầng ba khác hẳn mọi khi — điện thoại bàn ở phòng tiếp tân reo liên tục, hai nhân viên hành chính phải thay nhau nghe máy, ghi lại tin nhắn của hàng chục thính giả gọi đến chỉ để nói lời cảm ơn, để hỏi thăm tình hình cấp nước ở phường Đông Hải, để hỏi xem khi nào chương trình sẽ tổ chức một đêm như vậy nữa. Ông Bình đứng giữa hành lang, tay cầm một xấp giấy in email và tin nhắn được tổng hợp lại, gương mặt ông, dù vẫn còn nét mệt mỏi của một người gần như thức trắng đêm qua, ánh lên một sự phấn chấn Vy hiếm khi thấy ở ông kể từ ngày cha cô mất.
"Con vào đây," ông gọi Vy vào phòng làm việc, đóng cửa lại, đặt xấp giấy xuống bàn. "Anh vừa nói chuyện với hai anh chị bên phòng kinh doanh quảng cáo, họ báo có ba nhãn hàng địa phương chủ động liên hệ hỏi về gói tài trợ cho chương trình, ngay trong sáng nay. Ba năm nay chưa từng có chuyện quảng cáo tự tìm đến, luôn là mình phải đi chào mời." Ông ngừng lại, nhìn Vy, giọng trầm xuống, mang một sự nghiêm túc pha lẫn hy vọng. "Đây chính là thứ ông Toàn cần thấy, Vy à. Không phải một bài thuyết trình, không phải một bảng slide, mà là bằng chứng sống, đang diễn ra ngay trước mắt mọi người."
"Ông Toàn nói gì chưa ạ?" Vy hỏi, tim cô đập nhanh hơn khi nhắc đến cái tên ấy.
Ông Bình lắc đầu nhẹ. "Chưa có gì chính thức. Sáng nay anh có gặp ông ấy vài phút ở hành lang, ông ấy hỏi thăm tình hình cấp nước đã khôi phục hoàn toàn chưa, hỏi về phản ứng của công chúng, giọng khá điềm tĩnh, không để lộ nhiều cảm xúc như mọi khi. Nhưng anh để ý, ông ấy cầm theo cả một xấp báo cắt ra từ sáng, không phải cầm hờ, mà đọc kỹ, gạch chân vài chỗ. Ông ấy nói sẽ cần vài ngày để tổng hợp lại toàn bộ số liệu tuần này, rồi có một cuộc họp chính thức với hội đồng đánh giá của tập đoàn mẹ để đưa ra quyết định cuối cùng. Có lẽ phải đến cuối tuần, hoặc đầu tuần sau."
Một vài ngày nữa. Vy gật đầu, cố giữ bình tĩnh, dù trong lòng, sự chờ đợi ấy vừa mang lại hy vọng, vừa kéo dài thêm cảm giác lơ lửng không chắc chắn đã đeo bám cô suốt sáu tuần qua. Nhưng có một điều khác, một điều nằm ngoài mọi con số, mọi bảng báo cáo, đang chiếm lấy phần lớn tâm trí cô kể từ đêm qua, một điều cô chưa dám nói ra với ai ngoài cô Xuân trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa sân khấu trống trải.
Phạm Nhật Minh.
Cả buổi chiều, Vy cố gắng tập trung vào công việc, vào những cuộc gọi phỏng vấn từ hai tờ báo địa phương muốn xin lịch gặp cô để viết bài, vào việc soạn lại nội dung chương trình tối nay sao cho vừa giữ được sự ấm áp quen thuộc, vừa khéo léo cập nhật thêm về tình hình cấp nước đã ổn định hoàn toàn cho thính giả yên tâm. Nhưng cứ mỗi khoảng lặng nhỏ giữa công việc, ba chữ ấy lại hiện lên trong đầu cô, kéo theo một cơn sóng cảm xúc hỗn độn không dễ gọi tên — nửa là niềm hạnh phúc gần như không dám tin, nửa là một nỗi sợ hãi mơ hồ cô chưa từng phải đối diện theo cách cụ thể như lúc này.
Tối hôm đó, sau khi chương trình kết thúc, Vy nán lại phòng thu cùng Hải Đường trong lúc anh thu dọn thiết bị, ánh đèn vàng dịu quen thuộc phủ xuống hai người như mọi đêm, nhưng lần này, không khí giữa họ mang một sự nặng nề khác, như trước một cuộc trò chuyện cả hai đều biết sẽ phải diễn ra sớm muộn.
"Anh Đường," Vy lên tiếng trước, giọng cô khẽ khàng, "em cứ nghĩ mãi về chuyện đêm thứ Bảy. Về cái tên đó."
Hải Đường ngừng tay, quay sang nhìn cô, ánh mắt anh không có vẻ ngạc nhiên, như thể anh đã chờ đợi câu chuyện này từ lâu. "Anh cũng đoán được, từ lúc thấy mặt em sau khi cuộc gọi kết thúc. Em định làm gì?"
"Em không biết," Vy thú nhận, ngồi xuống chiếc ghế xoay quen thuộc, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi. "Em có tên anh ấy, em có nơi anh ấy làm việc. Em có thể, nếu muốn, ngày mai lái xe đến tận nhà máy nước, đứng đợi trước cổng, hỏi bảo vệ xem ai là Phạm Nhật Minh. Chuyện đó không khó, anh à. Nhưng em cứ nghĩ đến cái đêm anh ấy viết thư cho em, cái đêm anh ấy nói anh ấy sợ con người thật của mình sẽ không xứng đáng với hình ảnh em đã dành cho anh ấy. Nếu bây giờ em xông thẳng đến chỗ làm của anh ấy, đứng chờ giữa ban ngày, trước mặt đồng nghiệp của anh ấy, em sợ đó sẽ giống như một cuộc phục kích, hơn là một cuộc gặp gỡ. Em không muốn anh ấy cảm thấy bị dồn vào chân tường, không muốn biến điều đẹp đẽ suốt bảy tháng qua thành một khoảnh khắc anh ấy phải xấu hổ vì bị lộ ra giữa nơi làm việc."
Hải Đường gật đầu chậm rãi, kéo một chiếc ghế khác lại gần, ngồi xuống đối diện cô. "Anh nghĩ em đúng. Nếu là anh, anh cũng sẽ không làm vậy. Người ta cần một cánh cửa để bước qua, chứ không cần bị đẩy qua cánh cửa đó." Anh ngừng lại, nhìn cô một lúc, rồi hỏi tiếp, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy khích lệ. "Nhưng em cũng không thể cứ ngồi im mãi chờ đợi được nữa, đúng không? Sau đêm qua, sau tất cả những gì đã xảy ra, anh nghĩ chính em cũng biết, mọi thứ đã khác rồi. Anh ấy đã lộ tên thật, dù không cố ý. Cái bí mật lớn nhất giữ hai người ở hai đầu làn sóng, giờ chỉ còn nằm ở phía em thôi."
Vy im lặng một lúc, nhìn ra ô cửa sổ nhỏ phía trên giá thiết bị, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh yếu ớt qua màn sương đêm. "Em nghĩ," cô nói chậm rãi, như đang tự mình sắp xếp lại suy nghĩ ngay trong lúc nói ra, "em không muốn gặp anh ấy theo cách khiến anh ấy phải chọn, phải quyết định ngay lập tức, ngay tại chỗ, có bước ra hay không. Em muốn cho anh ấy một cánh cửa, đúng như anh nói, một cánh cửa anh ấy có thể tự mình bước qua, theo nhịp độ của riêng anh ấy, giống như suốt bảy tháng qua tụi em vẫn luôn làm vậy — không thúc ép nhau, chỉ mở ra và chờ đợi."
"Em định làm bằng cách nào?"
Vy ngẫm nghĩ một lúc lâu, ánh mắt cô dần sáng lên khi một ý tưởng bắt đầu thành hình, ý tưởng đã âm ỉ trong cô từ lúc ngồi nghe cụ Ngộ kể chuyện trên sân khấu đêm qua, từ lúc nhớ lại tất cả những lần Đêm Trắng nhắc đến "ngọn đèn nơi mũi biển" như một lời hẹn chưa bao giờ có tọa độ cụ thể. "Em nghĩ đến việc lên sóng, đọc một lời nhắn, nhưng không nói thẳng tên anh ấy, không để lộ ra cho ai khác biết đó là dành riêng cho ai. Chỉ cần nhắc đến bài hát đó, nhắc đến câu nói đó — 'hẹn gặp lại, nơi ngọn đèn mũi biển' — kèm theo một địa điểm cụ thể, một giờ cụ thể. Nếu anh ấy vẫn nghe đài mỗi đêm như anh ấy vẫn hứa, anh ấy sẽ hiểu ngay đó là dành cho anh ấy. Còn với tất cả những thính giả khác, nó chỉ giống như một lời dẫn chuyện bình thường, một chi tiết đẹp trong chương trình, không ai nghi ngờ gì cả."
Hải Đường nhìn cô, một nụ cười chậm rãi nở trên môi, ánh mắt anh ánh lên sự tự hào của một người anh trai chứng kiến em gái mình trưởng thành qua từng thử thách. "Vy à, đó chính xác là cách 'Sóng Không Ngủ' vẫn luôn làm mọi thứ — không phô trương, không ồn ào, chỉ là một giọng nói chân thành gửi vào bóng tối, tin rằng người cần nghe sẽ nghe thấy. Anh nghĩ, đó là cách đúng đắn nhất, đúng với tinh thần của chương trình này, đúng với cả hai người."
Cô Xuân, khi Vy ghé quán vào sáng hôm sau, cũng đưa ra câu trả lời tương tự, dù bằng một ngôn ngữ giản dị hơn nhiều. Bà đang múc cháo cho một vị khách quen, tay không ngừng nhưng tai vẫn lắng nghe trọn vẹn câu chuyện Vy kể, và khi Vy kể xong, bà đặt muôi cháo xuống, nhìn thẳng vào cháu gái mình.
"Con biết không, Vy," bà nói, giọng bà mang một sự chắc chắn hiếm khi thấy, "hồi ba con còn sống, có lần ông kể cho cô nghe, ông bảo cái nghề phát thanh đêm khuya này, cái hay nhất của nó, là mình không bao giờ ép ai phải nghe, phải trả lời ngay. Mình chỉ cất tiếng, thật lòng, đúng lúc, rồi để người ta tự quyết định có bước tới hay không. Con làm y như vậy với cậu Minh đó, là con đang làm đúng cái điều ba con vẫn dạy con suốt bao năm qua, dù ông không còn ở đây để nói ra thành lời."
Vy nghe những lời ấy, lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng, như thể cha cô, dù đã khuất, vẫn đang chỉ đường cho cô qua giọng nói của cô mình. Cô ngồi lại quán thêm một lúc, phác thảo trong đầu từng câu chữ cho lời nhắn tối nay, cân nhắc kỹ địa điểm nào sẽ vừa mang ý nghĩa với riêng hai người, vừa là một nơi có thật, dễ tìm, không quá xa để bất cứ ai trong hai người cũng có thể đến được. Cô nghĩ đến ngọn hải đăng nhỏ nằm trên mỏm đá nhô ra biển ở phía bắc thành phố, nơi người dân địa phương vẫn quen gọi là Mũi Cẩm Dương, cách quảng trường không xa, nơi những đêm trời quang có thể nhìn thấy ánh đèn của nó chớp đều đặn từ xa, dẫn đường cho những con tàu đánh cá trở về sau một đêm dài lênh đênh ngoài khơi.
Đó chính là hình ảnh cô vẫn tưởng tượng mỗi khi Đêm Trắng nhắc đến "ngọn đèn nơi mũi biển" — không phải một ẩn dụ suông, mà một nơi có thật, một ánh sáng có thật, đứng lặng lẽ chờ đợi giữa biển đêm. Nếu phải chọn một nơi để lần đầu tiên đứng đối diện nhau, giữa ban ngày, không còn micro, không còn làn sóng vô hình ngăn cách, cô không thể nghĩ ra nơi nào phù hợp hơn.
Tối hôm đó, trước giờ lên sóng, Vy ngồi lâu hơn thường lệ trong phòng thu, viết đi viết lại lời dẫn trên một mảnh giấy nhỏ, xóa đi, viết lại, cho đến khi tìm được những câu chữ vừa đủ mơ hồ để không ai khác nhận ra, vừa đủ rõ ràng để chỉ một người, đang lắng nghe ở đâu đó trong thành phố này, hiểu rằng đó là dành cho riêng anh. Cô gấp mảnh giấy lại, đặt cạnh micro, tay hơi run khi nhìn đồng hồ kỹ thuật số chuyển dần về mười một giờ đêm, biết rằng, sau đêm nay, sau bao tháng chờ đợi trong bóng tối của làn sóng, cô sắp sửa gửi đi lời mời đầu tiên, thật sự đầu tiên, hướng thẳng về phía ánh sáng.