Chương 30
Chương 30 — Đài Phát Thanh Đêm Muộn
Mười giờ rưỡi tối, thành phố Cẩm Dương đã bắt đầu thu mình lại như một con sóng rút xa bờ, đúng như nó vẫn luôn làm mỗi đêm suốt bao năm qua. Dọc theo đại lộ ven biển, những hàng quán hải sản đang kéo bạt, ánh đèn neon hắt xuống mặt đường ướt hơi sương một màu cam nhạt nhòa, và tòa nhà năm tầng mang bảng hiệu "Đài Phát Thanh - Truyền Hình Cẩm Dương" vẫn đứng lặng lẽ ở góc đường Trần Phú giao Nguyễn Tất Thành, không khác gì đêm đầu tiên Vy bước vào đây sau ngày cha mất. Chỉ có một điều khác, nhỏ thôi, nhưng với Vy, nó mang một sức nặng lớn hơn bất cứ thay đổi nào khác trong sáu tuần vừa qua — tấm biển mới, bằng đồng, sáng bóng, vừa được lắp lên cánh cửa phòng thu B sáng nay, khắc dòng chữ: "Phòng thu Lâm Trung Hiếu."
Vy đứng trước cánh cửa ấy một lúc lâu, như cô vẫn thường làm mỗi tối trước khi bước vào, chỉ khác là lần này, ngón tay cô khẽ chạm vào từng chữ khắc nổi, cảm nhận đường nét lành lạnh của kim loại dưới da, rồi mới đặt tay lên ổ khóa vân tay, chờ tiếng "tách" quen thuộc. Bên trong, ánh đèn vàng dịu đã được bật sẵn, những tấm bọt biển cách âm phủ kín bốn bức tường vẫn nuốt chửng mọi âm thanh thừa của thế giới bên ngoài, và chiếc micro của cha cô, dây treo đen bóng, lưới chắn pop-filter cũ kỹ, vẫn đứng đó chờ đợi, y hệt như mọi đêm suốt hai mươi hai năm qua, rồi mười tám tháng sau đó, rồi giờ đây, bước sang một chương hoàn toàn mới.
Cô ngồi xuống chiếc ghế xoay đã lõm theo dáng người cha để lại, nhưng lần này, cảm giác mặc lại một bộ áo quá rộng đã không còn nữa. Chiếc áo ấy, qua từng đêm, qua sáu tuần chiến đấu, qua một buổi sáng đứng dưới ngọn hải đăng chờ đợi một người đàn ông có thật bước tới, đã dần vừa vặn với cô, không phải vì cô đã trở thành cha mình, mà vì cô đã tìm ra cách để là chính mình trong chính không gian ấy, mang theo di sản của ông như một phần của mình, chứ không phải như một cái bóng đè lên vai.
Có tiếng gõ nhẹ vào khung kính cách âm. Hải Đường đứng bên phòng điều khiển, giơ hai ngón tay cái lên, mái tóc muối tiêu của anh vẫn xõa xuống trán như mọi lần, nhưng trên ngực áo anh giờ có thêm một tấm thẻ nhân viên mới, ghi chức danh "Trưởng bộ phận kỹ thuật âm thanh" — một danh xưng chính thức cho công việc anh đã âm thầm làm suốt bao năm mà chẳng ai gọi tên. Cạnh anh, qua lớp kính, Thảo Nhi đang ngồi trước một dàn máy tính mới được lắp thêm, ba màn hình sáng rực hiển thị số liệu livestream, bình luận trực tiếp, và một ứng dụng ghi âm tự động lưu lại từng số phát sóng cho kho podcast của chương trình — một góc nhỏ vừa được cải tạo lại từ phòng lưu trữ cũ, giờ mang tên "Trạm Trực Tuyến."
Vy giơ tay ra hiệu lại, kéo ghế ngồi xuống, đeo tai nghe, thử giọng khe khẽ. "Một hai, một hai, đây là Sóng Không Ngủ..." Câu thử mic quen thuộc, nhưng đêm nay, cô nhận ra, mình không còn nói nó như một nghi thức để trấn tĩnh bản thân trước khi khoác lên giọng nói của cha nữa, mà chỉ đơn giản là một câu chào buổi tối cô gửi đến chính căn phòng này, đến chiếc micro đã chứng kiến cả một đời người, và giờ đang chuẩn bị chứng kiến một chương khác.
Cao Việt Bình ló đầu qua cửa kính từ hành lang như mọi khi, gõ nhẹ hai tiếng, giơ đồng hồ tay ra hiệu còn năm phút nữa lên sóng, nhưng lần này, trước khi rời đi, ông đứng lại thêm một chút, nhìn vào trong qua lớp kính, ánh mắt ông mang một sự bình yên Vy chưa từng thấy rõ đến vậy kể từ ngày cha cô mất. Ông không nói gì, chỉ đưa tay chạm nhẹ lên khung cửa, đúng chỗ tấm biển đồng mới, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để Vy hiểu, ông cũng đang chào một người bạn cũ theo cách riêng của mình.
Ở góc phòng thu, trên chiếc ghế nhỏ kê sát tường, thường dùng cho khách mời hoặc kỹ thuật viên thực tập, Phạm Nhật Minh ngồi lặng lẽ, mặc chiếc áo khoác mỏng, hai tay đặt trên đùi, ánh mắt anh dõi theo từng cử chỉ của Vy với một sự chăm chú dịu dàng. Đêm nay anh được nghỉ ca, và như đã trở thành thói quen suốt mấy tuần gần đây, anh ghé qua đài trước giờ lên sóng, không phải để can thiệp vào công việc của cô, cũng không phải để nói gì nhiều, chỉ để ngồi đó, ở một góc yên tĩnh, chứng kiến tận mắt điều anh từng chỉ có thể tưởng tượng qua giọng nói suốt bảy tháng ròng.
"Anh không thấy chán khi ngồi đây mỗi đêm sao?" Vy từng hỏi anh như vậy, cách đây vài tuần, trong một khoảng nghỉ giữa chương trình.
"Không bao giờ," anh đã đáp, "cũng giống như chị không thấy chán khi lắng nghe hàng trăm câu chuyện giống nhau mỗi đêm vậy. Có những điều, càng quen thuộc, càng đáng trân trọng hơn, chứ không nhàm chán đi."
Đêm nay, phần lớn thời gian đầu chương trình trôi qua êm đềm, quen thuộc — Vy đọc vài lá thư thính giả gửi về, phát những bài hát theo yêu cầu, trò chuyện ngắn với một tài xế xe tải đường dài gọi vào kể chuyện con đường đêm nay vắng vẻ lạ thường, với một cô sinh viên thức khuya ôn thi than thở về áp lực học hành. Đường dây ẩn danh, giờ không còn giữ riêng cho một cái tên bí ẩn nào nữa, đôi khi vẫn sáng đèn với những giọng nói mới, những câu chuyện mới, chương trình vẫn tiếp tục là nơi thành phố này gửi gắm những điều khó nói giữa ban ngày.
Gần nửa đêm, một cuộc gọi đến từ một số máy quen thuộc, giọng nói run run, chậm rãi của một cụ già vang lên qua loa. "Đài Sóng Không Ngủ ơi, già đây, già Ngộ đây."
"Cụ Ngộ," Vy nói, giọng cô ấm lên ngay lập tức, một nụ cười tự nhiên nở trên môi. "Cụ khỏe không ạ? Dạo này cụ ít gọi vào hẳn, cháu cứ lo."
"Già khỏe," cụ đáp, tiếng cười móm mém vang lên qua điện thoại. "Già gọi vào báo cho con biết, cái ảnh chụp hôm lễ đặt tên phòng thu, thằng cháu già rửa ra cho già một tấm, già dán ngay lên tường, cạnh cái ảnh thờ vợ già luôn. Già muốn nhìn thấy nó mỗi ngày, để nhớ, cái đêm già đứng trên cái sân khấu đó, kể chuyện đời mình cho cả thành phố nghe. Cảm ơn con, Vy à, cảm ơn cả cái đài này, đã cho một ông già như già một chỗ để còn được lắng nghe."
Vy cảm thấy sống mũi cay lên, nhưng cô đã học được cách để cảm xúc ấy chảy qua mình một cách tự nhiên, không còn phải kìm nén như những ngày đầu. "Cảm ơn cụ đã luôn ở đó, mỗi đêm, suốt bao năm qua. Chính những người như cụ mới là lý do chương trình này còn tồn tại đến hôm nay."
Cuộc gọi kết thúc, Vy nhìn sang ô cửa sổ nhỏ phía trên giá thiết bị, nơi ánh đèn thành phố vẫn trải dài lấp lánh về phía cảng, và xa hơn nữa, dù không thể nhìn thấy bằng mắt thường từ đây, cô biết, ở phía bắc thành phố, ngọn hải đăng nơi Mũi Cẩm Dương vẫn đang chớp sáng đều đặn trong đêm, như nó vẫn luôn làm, dẫn đường cho những con tàu đánh cá tìm đường trở về, không cần ai phải nhắc nhở, không cần ai phải chứng minh giá trị của nó bằng bất cứ con số nào.
Có một khoảnh khắc, giữa hai bài hát, một thính giả trẻ nhắn tin vào fanpage, được Thảo Nhi chuyển tiếp lên màn hình cho Vy đọc: "Chị Vy ơi, em nghe nói ngày xưa có một người tên Đêm Trắng hay gọi vào chương trình, giờ người đó đâu rồi ạ, sao không thấy gọi vào nữa?"
Vy đọc dòng tin nhắn, khẽ liếc nhìn về góc phòng thu, nơi Nhật Minh đang ngồi, bắt gặp ánh mắt anh cũng đang nhìn về phía cô, một nụ cười nhẹ thoáng qua giữa hai người, một sự đồng thuận không lời. Cô cầm micro lên, giọng cô dịu dàng, cẩn trọng chọn từng chữ.
"Đêm Trắng vẫn ở đây," cô nói, "chỉ là bây giờ, anh ấy không cần phải giấu tên nữa. Có những cuộc hành trình, ban đầu cần bóng tối để bắt đầu, cần một cái tên ẩn danh để đủ can đảm mở lòng, nhưng rồi, nếu đủ may mắn, đủ kiên nhẫn, chúng ta sẽ tìm được một người, một nơi, để bước ra ánh sáng cùng nhau. Tôi nghĩ, đó cũng là điều mà 'Sóng Không Ngủ' vẫn luôn muốn nói với tất cả các bạn, suốt bao năm qua — dù đêm có dài đến đâu, dù bóng tối có sâu đến đâu, luôn có một ngọn đèn nào đó, đang chờ mình tìm đến."
Chương trình tiếp tục trôi qua, êm đềm như một dòng sông quen thuộc chảy qua chính lòng nó, cho đến khi kim đồng hồ kỹ thuật số trên tường nhích dần về một giờ sáng. Vy đọc lá thư cuối cùng trong đêm, một lá thư ngắn từ một người mẹ trẻ vừa sinh con đầu lòng, kể về những đêm mất ngủ vì con quấy khóc, về cách giọng nói của Vy đã trở thành người bạn đồng hành âm thầm giúp chị vượt qua những giờ khắc mệt mỏi nhất. Đọc xong, Vy ngước lên, nhìn qua lớp kính, thấy Hải Đường đang mỉm cười, thấy Thảo Nhi đang giơ ngón tay cái, thấy Nhật Minh vẫn ngồi yên ở góc phòng, ánh mắt anh dịu dàng không rời khỏi cô.
"Vậy là đã một giờ sáng," cô nói, giọng cô chậm lại, ấm áp, đúng nhịp điệu cha cô đã dạy cô từ những ngày đầu tiên còn run rẩy trước micro. "Cảm ơn tất cả các bạn đã thức cùng tôi đêm nay, trên sóng FM quen thuộc, hay qua màn hình điện thoại nơi các bạn đang nghe livestream. Ngày mai, tôi sẽ lại ở đây, đúng mười một giờ đêm, như tôi vẫn luôn ở đây, như cha tôi đã từng ở đây suốt hai mươi hai năm trước tôi. Đây là Sóng Không Ngủ, tôi là Tuyết Vy, và bây giờ, xin chúc cả thành phố Cẩm Dương một giấc ngủ ngon, hoặc nếu bạn vẫn còn thức, xin hẹn gặp lại vào đêm mai."
Đèn "ON AIR" phía trên cửa tắt dần, chuyển từ đỏ rực sang tối om, và Vy tháo tai nghe ra, ngồi lặng một lúc trong ánh đèn vàng dịu của phòng thu, để cho khoảnh khắc yên tĩnh sau mỗi đêm phát sóng lắng đọng lại như mọi khi. Hải Đường đẩy cửa bước vào, theo sau là Thảo Nhi đang ngáp dài nhưng vẫn cười tươi, và Nhật Minh đứng dậy khỏi chiếc ghế góc phòng, bước đến gần, đưa cho cô một chai nước đã vặn sẵn nắp, một cử chỉ nhỏ nhặt nhưng quen thuộc đến mức đã trở thành một phần không thể thiếu trong nhịp điệu cuối mỗi đêm của cô.
"Hôm nay ổn không?" anh hỏi, giọng anh trầm, chậm rãi, quen thuộc như bảy tháng năm nào, nhưng giờ đây đi kèm với một ánh mắt thật, một nụ cười thật, một bàn tay thật đang đặt nhẹ lên vai cô.
"Ổn," Vy đáp, ngả đầu nhẹ về phía anh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cảm nhận trọn vẹn sự ấm áp của một điều gì đó không còn mong manh, không còn chỉ tồn tại trong tưởng tượng nữa. "Hôm nay ổn hơn cả ổn."
Cô đứng dậy, tắt đèn bàn nhỏ, nhìn lại một lượt căn phòng thu trước khi ra về — chiếc micro của cha vẫn đứng lặng lẽ chờ đợi đêm mai, tấm biển đồng khắc tên ông sáng lên mờ ảo dưới ánh đèn hành lang hắt vào qua khung cửa kính, và ngoài cửa sổ nhỏ phía trên giá thiết bị, thành phố Cẩm Dương vẫn chìm trong giấc ngủ muộn màng của nó, những con sóng vẫn đang vỗ đều đặn vào bờ đá dưới ánh trăng, và đâu đó, phía bắc thành phố, ngọn đèn nơi mũi biển vẫn đang cháy sáng, không cần ai chứng kiến, không cần ai chứng minh, chỉ lặng lẽ làm công việc nó vẫn luôn làm — chờ đợi, dẫn đường, và tin rằng, dù đêm có dài đến đâu, vẫn luôn có những con tàu tìm được đường trở về.
Và đâu đó giữa hàng ngàn mái nhà của Cẩm Dương đêm nay, trong những căn phòng trọ chật hẹp, trong buồng lái của những chuyến xe xuyên đêm, trong phòng trực của những nhà máy không bao giờ ngủ, làn sóng FM mảnh mai ấy vẫn tiếp tục vang lên đều đặn mỗi đêm, mang theo một giọng nói không còn là cái bóng của ai nữa, mà là chính nó — trầm ấm, chậm rãi, thật lòng — tiếp nối một di sản hai mươi hai năm bằng một câu chuyện của riêng mình, cho đến khi trời sáng, và còn mãi những đêm sau đó.