Đài Phát Thanh Đêm Muộn
11 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Đài Phát Thanh Đêm Muộn

Cập nhật 17/08/2026 11 phút đọc

Ý tưởng của Thảo Nhi, ngay trong buổi họp sáng thứ Hai ấy, đã nhanh chóng chuyển từ một câu nói bột phát thành một kế hoạch có tên gọi cụ thể: "Đêm Sóng Không Ngủ — Giữa Lòng Thành Phố." Ông Bình, sau khi nghe hết những gì Thảo Nhi phác thảo, đã đứng dậy, bước đến tấm bảng trắng vẫn treo trong phòng họp nhỏ từ những cuộc họp trước, cầm bút vẽ ra một sơ đồ đơn giản — một hình chữ nhật lớn tượng trưng cho quảng trường, một chấm tròn ở giữa là sân khấu, và những đường kẻ tỏa ra bốn phía tượng trưng cho dòng người có thể đổ về. "Nếu mình làm được," ông nói, giọng trầm nhưng chắc, "đây không chỉ là một sự kiện quảng bá. Đây là bằng chứng sống, đặt ngay trước mắt ông Toàn, trước cả những người ở tập đoàn mẹ nếu họ chịu khó xuống xem. Không ai có thể ngồi trong phòng họp lạnh lẽo, nhìn một bảng số liệu, mà phủ nhận được một quảng trường đầy người đang lắng nghe cùng một giọng nói."

Nhưng ông cũng không giấu vẻ thận trọng. "Việc này không hề nhỏ, các em à. Mình cần giấy phép sử dụng không gian công cộng, cần phối hợp với chính quyền phường, với công an để đảm bảo an ninh trật tự, cần lo phần âm thanh, ánh sáng, sân khấu — những thứ một chương trình phát thanh trong bốn bức tường phòng thu chưa từng phải nghĩ tới. Và quan trọng nhất, mình chỉ có gần ba tuần để chuẩn bị, nếu muốn sự kiện diễn ra trước ngày hai mươi tháng chín, để nó còn kịp là một phần của phương án trình lên ban tổng giám đốc."

Vy gật đầu, cảm nhận rõ sức nặng của những gì vừa được đặt ra, nhưng đồng thời cũng cảm thấy một luồng sinh khí mới đang len vào lồng ngực mình, khác hẳn cảm giác bị dồn vào chân tường suốt mấy tuần qua. "Vậy mình chia việc ra ngay hôm nay," cô nói. "Anh Bình lo phần làm việc với ông Toàn và xin giấy phép chính quyền, vì anh có quan hệ lâu năm, nói chuyện sẽ thuận hơn. Thảo Nhi lo truyền thông, mạng xã hội, thiết kế poster mời gọi. Em và anh Đường lo phần kỹ thuật, âm thanh, và..." cô ngừng lại một chút, "em muốn tự mình đi mời từng thính giả quen thuộc, ít nhất là những người đã gắn bó với chương trình lâu năm. Em nghĩ, nếu mình chỉ đăng một cái poster lên mạng, chờ người ta tự tìm đến, thì cái quảng trường đó vẫn có thể trở thành một nơi đông đúc mà trống rỗng. Em muốn những gương mặt xuất hiện ở đó, là những gương mặt thật sự có ý nghĩa với chương trình."

Buổi chiều hôm đó, ông Bình xin gặp riêng Đỗ Bảo Toàn, mang theo một bản đề xuất ngắn gọn, súc tích, được Thảo Nhi thức đêm hoàn thiện với những con số cụ thể — chi phí dự trù, kế hoạch truyền thông, dự kiến lượng người tham dự dựa trên độ tương tác của hai tuần livestream thử nghiệm. Vy không có mặt trong cuộc gặp ấy, chỉ ngồi chờ ở phòng biên tập, tim đập không yên, cho đến khi ông Bình quay lại, vẻ mặt vừa nhẹ nhõm vừa còn vương chút căng thẳng.

"Ông ấy đồng ý," ông Bình nói, ngồi phịch xuống ghế, thở ra một hơi dài. "Nhưng không dễ dàng đâu. Ông ấy hỏi anh rất kỹ — vì sao phải làm quy mô lớn như vậy, tại sao không chỉ cần tăng cường quảng bá trên mạng, chi phí thuê sân khấu, âm thanh, ai chịu trách nhiệm nếu trời mưa, nếu xảy ra sự cố an ninh giữa đám đông. Anh nói thật với các em, có lúc anh tưởng ông ấy sẽ từ chối thẳng."

"Vậy sao ông ấy lại đồng ý?" Vy hỏi, ngả người về phía trước, chăm chú.

Ông Bình khẽ mỉm cười, một nụ cười mỏng nhưng có phần nhẹ nhõm. "Anh nói với ông ấy một câu, có lẽ đó là câu quyết định. Anh nói, 'Anh Toàn, tôi biết anh làm việc bằng số liệu, và tôi tôn trọng điều đó. Nhưng số liệu chỉ đo được thứ đã xảy ra, chứ không đo được thứ sắp xảy ra nếu mình dám thử. Nếu chương trình này thật sự có giá trị như tôi tin, nó sẽ tự chứng minh trước mắt anh, không cần qua lời tôi nói. Còn nếu tôi sai, anh vẫn còn nguyên quyền quyết định của mình sau ngày hôm đó, tôi không xin anh nương tay, tôi chỉ xin anh một cơ hội được nhìn tận mắt.' Ông ấy im lặng một lúc lâu, rồi nói, được, ông ấy sẽ duyệt ngân sách ở mức tối thiểu, nhưng có một điều kiện — chính ông ấy sẽ có mặt tối hôm đó, không phải với tư cách khách mời, mà để tự mình quan sát, và quyết định cuối cùng về Điều 3 trong quyết định 47 sẽ dựa một phần không nhỏ vào những gì ông ấy chứng kiến đêm đó, bên cạnh các con số."

Câu nói ấy khiến cả ba người trong phòng, khi nghe lại, vừa mừng vừa run. Đây không còn là một sự kiện để trình bày số liệu suông nữa — nó đã trở thành một phiên tòa không chính thức, nơi bản án cuối cùng sẽ được tuyên ngay tại quảng trường, trước hàng trăm đôi mắt, chứ không phải trong một phòng họp kín với những trang giấy vô cảm.

Những ngày tiếp theo trôi qua trong một nhịp độ dồn dập chưa từng có kể từ khi Vy tiếp quản chương trình. Thảo Nhi lao vào làm việc với chính quyền phường, những buổi sáng ngồi chờ hàng giờ ở phòng Văn hóa - Thông tin thành phố để hoàn thiện thủ tục xin cấp phép tổ chức sự kiện tại khu vực quảng trường Biển Cẩm Dương — nơi có bờ kè đá nhìn ra biển, quen thuộc với người dân thành phố vì mỗi tối đều có người ra hóng gió, có cả một khoảng sân rộng đủ chứa vài trăm người đứng, lại gần trụ sở công an phường nên việc phối hợp giữ trật tự cũng thuận tiện hơn. Cán bộ phụ trách, sau khi nghe Thảo Nhi trình bày về mục đích sự kiện — tôn vinh một chương trình phát thanh gắn bó với thành phố hơn hai mươi năm, không thu phí, không có yếu tố thương mại — đã tỏ ra thiện cảm, hứa sẽ đẩy nhanh thủ tục, chỉ yêu cầu bổ sung phương án đảm bảo an toàn cháy nổ cho hệ thống điện, ánh sáng dựng tạm.

Hải Đường, trong khi đó, dành trọn những buổi tối sau chương trình để lên danh sách thiết bị cần thiết — loa công suất lớn đủ phủ âm cho cả quảng trường, hệ thống mixer di động, micro không dây dự phòng, và quan trọng nhất, một đường truyền ổn định để vừa phát trực tiếp qua sóng FM như thường lệ, vừa livestream qua mạng xã hội, vừa đảm bảo đường dây điện thoại ẩn danh quen thuộc của chương trình vẫn hoạt động bình thường ngay tại hiện trường, không bị gián đoạn. "Đây là phần anh lo nhất," anh nói với Vy trong một buổi tối kiểm tra thiết bị, giọng có chút trầm ngâm. "Cái đường dây đó, suốt bao năm nay, là nơi giữ sự riêng tư cho người gọi vào. Anh phải tính sao để dù đứng giữa quảng trường đông người, khi có ai gọi vào, giọng họ vẫn chỉ vang lên qua loa, không ai nhìn thấy số điện thoại, không ai biết họ là ai, y hệt như đang ngồi trong phòng thu vậy."

Vy nghe câu ấy, lòng chợt nhói lên một cảm giác vừa ấm áp vừa lo lắng. Cô nghĩ ngay đến Đêm Trắng, đến việc không biết đêm hôm đó, giữa một không gian ồn ào, đông đúc khác hẳn sự tĩnh lặng quen thuộc của mười một giờ đêm, liệu anh có còn dám gọi vào hay không, hay sự thay đổi ấy sẽ khiến anh càng thêm co mình lại, càng thêm xa cách. Nhưng cô không nói ra điều đó với Hải Đường, chỉ gật đầu, tự nhủ mình sẽ giữ nguyên tinh thần của chương trình dù bối cảnh có thay đổi thế nào — vẫn là một giọng nói lắng nghe, không phải một sân khấu phô diễn.

Thảo Nhi, song song với việc lo thủ tục, cũng bắt đầu chiến dịch truyền thông, thiết kế một tấm poster giản dị với hình ảnh chiếc micro quen thuộc của phòng thu B trên nền trời đêm có ánh đèn hải đăng tưởng tượng, dòng chữ lớn: "Sóng Không Ngủ — Một Đêm, Cả Thành Phố Cùng Lắng Nghe." Cô đăng tải trên fanpage, kèm theo một đoạn video ngắn ghép lại những khoảnh khắc cảm động nhất từ các cuộc gọi đã được đăng trong hai tuần thử nghiệm — giọng một tài xế đường dài, giọng một cô công nhân ca đêm, giọng cụ Phan Đắc Ngộ kể chuyện biển — và lời mời gọi mọi thính giả, dù chưa từng gọi vào chương trình, dù chỉ từng nghe một lần tình cờ lúc mất ngủ, hãy đến quảng trường Biển Cẩm Dương vào tối thứ Bảy, ngày mười ba tháng Chín, để cùng lắng nghe và được lắng nghe.

Riêng phần mời gọi trực tiếp, Vy giữ lại cho chính mình. Cô dành hẳn một buổi chiều để đến từng nơi cô biết chắc có những thính giả trung thành nhất — quán cháo cô Xuân, nơi nhiều bác tài xế vẫn ghé ăn mỗi tối, và căn nhà nhỏ của cụ Phan Đắc Ngộ nằm sâu trong một con hẻm gần bờ biển, nơi cô chưa từng đến dù đã nghe giọng cụ vang lên qua điện thoại không biết bao nhiêu lần suốt hơn một năm qua.

Cụ Ngộ ra mở cửa, ngỡ ngàng đến mức đứng sững một lúc khi nhận ra người phụ nữ trẻ trước mặt chính là "cô Vy" mà cụ vẫn gọi vào mỗi tuần. "Trời đất, cô Vy thiệt hả," cụ nói, giọng run run vì xúc động, đôi mắt đã mờ đục vì tuổi tác bỗng ánh lên một niềm vui trẻ con. "Bao nhiêu năm nghe giọng qua cái đài nhỏ, giờ mới thấy được mặt, thấy còn trẻ hơn cụ tưởng nhiều."

Vy ngồi xuống chiếc ghế tre cũ trong căn nhà đơn sơ của cụ, kể cho cụ nghe về đêm phát sóng đặc biệt, về mong muốn được thấy cụ có mặt, không phải qua điện thoại mà bằng xương bằng thịt, giữa quảng trường, để kể lại một câu chuyện về biển cho tất cả mọi người cùng nghe, không chỉ riêng cô. Cụ Ngộ nghe xong, im lặng một lúc lâu, bàn tay gân guốc vốn từng kéo lưới suốt mấy chục năm trên biển khẽ run lên, rồi cụ gật đầu, giọng nghẹn lại. "Cụ sẽ tới. Nhất định cụ sẽ tới, dù có phải chống gậy đi bộ từ đây ra tới quảng trường. Cái đài này, cô biết không, từ ngày ba cô còn sống, nó là thứ duy nhất giữ cho cụ không thấy mình bị thành phố bỏ quên. Giờ cô mời cụ ra đứng giữa quảng trường, giữa bao nhiêu người, cụ già rồi, nhưng cụ không sợ, cụ chỉ thấy vui, vui muốn khóc luôn đó con."

Vy nắm lấy bàn tay cụ, cảm thấy khóe mắt mình cay xè, một cảm xúc biết ơn sâu sắc dâng lên khó gọi thành tên. Cô rời khỏi căn nhà nhỏ ấy khi trời đã chạng vạng, bước đi trên con hẻm hẹp dẫn ra đường lớn, lòng vừa tràn đầy hy vọng, vừa canh cánh một nỗi lo mơ hồ không rõ hình dạng — về thời tiết, về sự cố kỹ thuật có thể xảy ra, và trên hết, về việc liệu người đàn ông vẫn gọi vào mỗi đêm dưới cái tên Đêm Trắng, giữa một đêm quảng trường đông đúc lạ thường như vậy, có còn tìm được can đảm để cất lên tiếng nói quen thuộc của mình hay không, hay anh sẽ chọn lùi lại, đứng ở đâu đó trong bóng tối, chỉ lặng lẽ nghe mà không dám lên tiếng, như đã từng làm suốt bảy tháng trước khi mọi chuyện bắt đầu.

Tối hôm đó, khi chương trình lên sóng như thường lệ, Vy thông báo ngắn gọn với thính giả về đêm phát sóng đặc biệt sắp tới, giọng cô cố giữ vẻ vui tươi, hào hứng, mời gọi mọi người cùng đến. Đường dây ẩn danh sáng đèn muộn, gần nửa đêm, và giọng Đêm Trắng vang lên, có phần trầm hơn thường lệ.

"Tôi nghe tin về đêm thứ Bảy rồi," anh nói, sau một khoảng lặng ngắn. "Nghe hào hứng lắm. Cả thành phố cùng đến nghe chị, chắc sẽ đẹp lắm."

"Bạn sẽ đến chứ?" Vy hỏi, không giấu được sự khẩn thiết trong giọng mình, dù biết ngay khi câu hỏi vừa thốt ra, cô đã hối hận vì đã hỏi quá thẳng.

Một khoảng lặng dài hơn lần trước kéo đến, và khi anh lên tiếng, giọng anh mang một sự tiếc nuối rõ rệt. "Tôi không dám hứa, chị Vy à. Tôi sợ giữa đám đông như vậy, tôi... tôi không đủ can đảm. Nhưng tôi hứa, dù tôi đứng ở đâu, làm gì tối hôm đó, tôi cũng sẽ nghe. Nhất định tôi sẽ nghe."

Vy gật đầu một mình trong phòng thu, dù biết anh không nhìn thấy, cảm nhận trong lòng một sự dịu dàng pha lẫn tiếc nuối quen thuộc đã trở thành một phần không thể thiếu trong mối quan hệ kỳ lạ giữa họ. "Vậy là đủ rồi," cô nói khẽ. "Chỉ cần bạn nghe, ở đâu đó, tôi cũng thấy như bạn đang ở bên cạnh tôi rồi."

Cuộc gọi kết thúc, Vy ngồi lặng một lúc trước khi tiếp tục chương trình, lòng cô vừa ấm áp vừa nặng trĩu, không biết rằng lời hứa "nhất định tôi sẽ nghe" ấy, chỉ vài ngày nữa, sẽ được giữ trọn theo một cách không ai trong hai người có thể lường trước, giữa một đêm mà cả thành phố Cẩm Dương sẽ phải nín thở dõi theo cùng một tần số sóng.

Đã sao chép liên kết chương