Đài Phát Thanh Đêm Muộn
10 phút đọc

Chương 8

Chương 8 — Đài Phát Thanh Đêm Muộn

Cập nhật 17/08/2026 10 phút đọc

Có những đêm không có gì xảy ra cả, và chính sự không-có-gì ấy lại trở thành điều nặng nề nhất. Đêm thứ Tư của tuần thứ tư kể từ khi lá thư xuất hiện, Vy ngồi vào ghế quen thuộc trong phòng thu B với một cảm giác bất an mơ hồ mà cô không thể gọi tên ngay lập tức, chỉ đến khi chương trình đã trôi qua được nửa chặng, cô mới nhận ra: đã năm ngày liên tiếp Đêm Trắng không gọi, không nhắn tin, không một dấu hiệu nào cho thấy anh còn ở đó, phía bên kia làn sóng.

Năm ngày không phải là điều gì bất thường — có những lần trước đây anh cũng im lặng lâu hơn thế. Nhưng lần này khác. Lần này, sau lá thư, sau cái đêm cô đã đọc một phần những dòng chữ riêng tư nhất của anh lên sóng trước hàng ngàn người, sự im lặng ấy mang một sức nặng khác hẳn — nó khiến Vy tự hỏi liệu cô có đã đi quá giới hạn, liệu việc chia sẻ một đoạn thư, dù đã cẩn trọng chọn lọc, dù đã cố gắng tôn trọng ranh giới anh đặt ra, có khiến anh cảm thấy bị phản bội, bị lộ ra một phần bản thân mà anh chưa sẵn sàng cho cả thế giới nghe thấy.

Cô đọc thư, phát nhạc, trả lời vài cuộc gọi khác trong đêm với một sự chuyên nghiệp bên ngoài không ai nhận ra có gì bất ổn, nhưng bên trong, ánh mắt cô cứ liên tục lướt về phía chiếc điện thoại bàn im lìm, chiếc đèn báo cuộc gọi tối om suốt ba tiếng đồng hồ. Có lúc cô bắt gặp mình đang nín thở mỗi khi có tiếng chuông nào đó vang lên từ phòng điều khiển bên cạnh, rồi thất vọng nhận ra đó chỉ là điện thoại di động của Hải Đường, hoặc một cuộc gọi từ số quen thuộc của một thính giả khác.

"Em ổn không?" Hải Đường hỏi qua micro nội bộ, giọng anh nhỏ nhẹ nhưng đủ để Vy nghe rõ sự quan tâm không giấu giếm. "Từ nãy tới giờ anh thấy em cứ nhìn cái điện thoại hoài."

Vy gượng cười, dù biết Hải Đường không nhìn thấy được biểu cảm ấy qua lớp kính cách âm mờ hơi. "Em ổn mà anh. Chỉ là... không có gì thôi." Cô ngừng lại, rồi nói thêm, giọng nhỏ hơn, như thú nhận một điều cô không muốn tự thừa nhận với chính mình. "Mấy hôm nay ảnh không gọi. Em cứ tự hỏi có phải vì cái đêm em đọc thư trên sóng không."

Hải Đường im lặng một lúc, rồi đáp, giọng điềm tĩnh như mọi khi anh cho Vy một lời khuyên quan trọng. "Có thể có, có thể không. Nhưng em nhớ điều anh nói với em không, cái ngày em nghe lại băng của ba em ấy? Mình mở lòng ra với những giọng nói xa lạ, có khi họ ở lại rất lâu, có khi họ biến mất không lời từ biệt. Đừng vội kết luận là do lỗi của em. Có khi chỉ đơn giản là công việc của anh ấy bận quá thôi."

Lời an ủi ấy giúp Vy bình tĩnh lại phần nào, nhưng không xóa hết được cảm giác trống trải cứ lớn dần trong lồng ngực cô suốt phần còn lại của chương trình. Cô nhận ra, với một chút hoảng sợ, rằng mình đã để một người đàn ông cô chưa từng gặp mặt, chưa từng biết tên thật, trở thành một phần quan trọng đến mức sự vắng mặt của anh trong vài ngày đã đủ khiến cả buổi phát sóng của cô trở nên lệch nhịp, như một bài hát thiếu mất một nốt nhạc quan trọng mà chỉ người chơi mới nhận ra.

Sáng hôm sau, Vy đến đài sớm hơn thường lệ để họp giao ban với phòng nội dung — một cuộc họp định kỳ mỗi hai tuần, nơi các chương trình báo cáo lại tình hình rating, phản hồi thính giả, và những kế hoạch sắp tới. Phòng họp nhỏ trên tầng ba có mùi cà phê pha sẵn từ chiếc bình giữ nhiệt cũ, ánh sáng ban ngày chiếu qua khung cửa sổ lớn tạo cảm giác khác hẳn với không gian tối và ấm của phòng thu ban đêm cô đã quen thuộc.

Ông Cao Việt Bình ngồi ở đầu bàn, tay lật qua vài trang báo cáo in sẵn, gương mặt ông hôm nay có vẻ mệt mỏi hơn thường lệ, những nếp nhăn quanh khóe mắt hằn sâu hơn dưới ánh đèn huỳnh quang. Ông là người đã đứng ra bảo vệ Vy trước ban giám đốc ngày cô xin tiếp quản chương trình, người bạn nghề cũ của cha cô, và trong suốt mười tám tháng qua, ông vẫn luôn là chỗ dựa âm thầm, ít nói nhưng chắc chắn.

"Chương trình Sóng Không Ngủ tuần này ổn định," ông Bình nói, giọng đều đều theo thói quen báo cáo, nhưng Vy nhận ra có một sự chần chừ nhỏ trong cách ông ngập ngừng trước khi chuyển sang phần tiếp theo. "Lượng nghe trực tiếp không tăng nhưng cũng không giảm, tương tác trên fanpage có nhích lên nhờ mấy bài đăng của Thảo Nhi. Tốt."

Ông gấp tập báo cáo lại, nhìn quanh phòng họp, nơi chỉ có vài biên tập viên phụ trách các khung giờ khác cùng ngồi, rồi ánh mắt ông dừng lại ở Vy một chút lâu hơn cần thiết. "Có một chuyện, tôi nghĩ nên nói trước để các em khỏi bất ngờ, dù bản thân tôi cũng chưa nắm được gì cụ thể." Ông hạ giọng, dù trong phòng không có ai ngoài nhóm nội bộ. "Mấy tuần nay, trên tầng năm có nhiều cuộc họp kín hơn bình thường, giữa ban giám đốc và đại diện tập đoàn mẹ. Tôi nghe loáng thoáng, chưa chắc chắn, là họ đang rà soát lại chi phí vận hành của từng khung giờ, so sánh với doanh thu quảng cáo mang lại. Chưa có quyết định gì cả, cũng chưa ai nói thẳng ra tên chương trình nào sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng tôi nghĩ, với vai trò trưởng phòng, tôi nên nói cho các em biết sớm, thay vì để các em nghe từ những nguồn không chính thức rồi hoang mang."

Căn phòng im lặng một lúc. Một biên tập viên phụ trách chương trình buổi sáng lên tiếng hỏi, giọng có chút lo lắng. "Vậy là có khả năng cắt giảm nhân sự hả anh Bình?"

"Tôi không biết," ông Bình đáp thành thật, lắc đầu nhẹ. "Chưa có gì cụ thể cả. Có thể chỉ là rà soát định kỳ như mọi năm, sau đó không có gì thay đổi. Nhưng tôi cũng không muốn giấu các em, vì tôi nghĩ mọi người có quyền được biết những gì đang xảy ra ở tầng trên, dù chỉ là tin đồn."

Vy ngồi im, cảm giác một luồng khí lạnh len vào lồng ngực, không giống hẳn nỗi sợ hãi rõ ràng, mà giống một đám mây xám xa xa đang chầm chậm kéo tới, chưa đủ gần để che khuất mặt trời, nhưng đủ để người ta bắt đầu để ý, bắt đầu liếc mắt lên bầu trời thường xuyên hơn. Cô nhớ đến cái tên Đỗ Bảo Toàn đã được thông báo trên sóng vài tuần trước, nhớ đến những lời đồn đại cô nghe loáng thoáng từ đồng nghiệp về phong cách quản lý mạnh tay, về niềm tin vào số liệu hơn cảm xúc. Cô tự hỏi liệu "Sóng Không Ngủ" — một chương trình dựa hoàn toàn vào một giọng nói sống, vào những lá thư đọc tay, vào những cuộc gọi không thể lên lịch trước — có nằm trong số những thứ đầu tiên bị đưa lên bàn cân so sánh với một playlist nhạc tự động chạy suốt đêm không cần một con người nào thức cùng.

"Cảm ơn anh đã nói trước," Vy lên tiếng, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đã bắt đầu ngổn ngang. "Nếu có gì cụ thể hơn, mong anh cho tụi em biết sớm."

Ông Bình gật đầu, ánh mắt ông khi nhìn Vy có một điều gì đó vừa ân cần vừa áy náy, như một người cha không muốn con mình phải lo lắng nhưng cũng không thể mãi giấu diếm sự thật. "Anh sẽ báo ngay khi có tin. Với lại, Vy à—" ông ngập ngừng một chút, giọng nhỏ hơn, chỉ đủ cho cô nghe trong lúc mọi người đang thu dọn ra về, "—chương trình của em vẫn là chương trình có lượng thính giả trung thành cao nhất đài, dù con số nghe trực tiếp không đọ được với mấy kênh giải trí ban ngày. Anh biết giá trị thật của nó không nằm hết trong bảng rating. Anh sẽ cố hết sức để bảo vệ nó, như anh đã từng hứa với ba em."

Vy gật đầu, cổ họng nghẹn lại, không nói thêm được gì, chỉ khẽ mỉm cười cảm ơn rồi rời phòng họp, bước ra hành lang nơi ánh nắng ban ngày chiếu xiên qua khung cửa kính lớn, một thứ ánh sáng xa lạ với cô, vì phần lớn cuộc đời làm nghề của cô diễn ra dưới ánh đèn vàng dịu của phòng thu ban đêm.

Buổi chiều hôm ấy, thay vì về nhà nghỉ ngơi như thường lệ trước ca tối, Vy lại xuống phòng lưu trữ dưới tầng hầm, nơi cô đã tìm thấy hộp đĩa CD của cha vài tuần trước. Cô lục lại, lần này chọn một đĩa khác, ghi ngày tháng cách đây mười hai năm, một trong những năm đài còn khó khăn về tài chính, trước cả khi Vy đủ lớn để hiểu công việc của cha mình là gì.

Cô mang đĩa lên phòng làm việc nhỏ, đặt vào máy, nhấn phát. Giọng cha cô vang lên, trẻ hơn giọng cô vẫn nhớ trong ký ức gần đây, nhưng vẫn mang trọn vẹn cái sự điềm tĩnh, chậm rãi đặc trưng ấy. "Đêm nay tôi nhận được tin, có lẽ nhiều bạn nghe đài cũng nghe được, rằng đài mình đang gặp khó khăn về tài chính, một số chương trình có thể phải thu hẹp thời lượng. Tôi không muốn giấu các bạn điều này, vì tôi nghĩ, các bạn xứng đáng được biết sự thật, giống như tôi luôn cố gắng nói sự thật với các bạn mỗi đêm qua làn sóng này. Nhưng tôi cũng muốn nói, dù có chuyện gì xảy ra, tôi tin rằng giá trị của một giọng nói thật, một sự lắng nghe thật, sẽ không bao giờ bị đo đếm hết bằng những con số trên bảng báo cáo. Chúng ta cứ tiếp tục, ngày nào còn được tiếp tục, hết lòng như ngày nào."

Vy ngồi lặng, nước mắt lăn dài không kìm được, không phải vì đau buồn, mà vì một cảm giác kỳ lạ của sự trùng lặp xuyên suốt thời gian — cha cô, mười hai năm trước, cũng đã từng đối mặt với một đám mây xám tương tự, cũng đã từng phải trấn an thính giả bằng chính niềm tin của mình vào giá trị của công việc, và giờ đây, con gái ông đang ngồi nghe lại chính giọng nói ấy, chuẩn bị đối mặt với một phiên bản khác của cùng một nỗi lo.

Cô tắt máy, lau nước mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ nơi ánh chiều đang nhạt dần, nhường chỗ cho bóng tối quen thuộc của một đêm phát sóng sắp bắt đầu. Cô nghĩ đến lời cha nói trong đoạn băng — "chúng ta cứ tiếp tục, ngày nào còn được tiếp tục, hết lòng như ngày nào" — và tự nhủ, dù đêm nay đường dây ẩn danh có sáng đèn hay không, dù đám mây xám trên tầng năm có kéo tới gần hơn bao nhiêu, cô vẫn sẽ ngồi vào chiếc ghế ấy, đeo tai nghe, và cất tiếng, đúng mười một giờ đêm, như một lời hứa cô chưa từng nói ra nhưng đã âm thầm giữ trọn suốt mười tám tháng qua.

Đêm ấy, đường dây ẩn danh vẫn im lặng. Vy kết thúc chương trình với một nỗi trống trải quen thuộc nhưng lần này nặng nề hơn thường lệ, mang theo cả nỗi lo về đám mây xám nơi tầng năm lẫn sự vắng mặt kéo dài của một giọng nói cô đã lỡ để nó trở thành một phần không thể thiếu trong những đêm của mình. Cô tắt đèn phòng thu, nhìn lại chiếc micro của cha một lần cuối trước khi rời đi, và tự hỏi, trong bóng tối yên tĩnh ấy, liệu ngày mai, đường dây ấy có sáng đèn trở lại hay không.

Đã sao chép liên kết chương