Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
8 phút đọc

Chương 11

Chương 11 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Chiếc xe màu bạc đậu bên kia đường, cách cổng khu tập thể của Diễm chừng năm chục mét, xuất hiện lần đầu vào tối thứ Ba, khi cô về nhà sau buổi làm việc muộn với Hải. Cô không để tâm ngay lúc đó — một chiếc xe đậu ở vỉa hè công cộng không phải điều gì bất thường.

Nó xuất hiện lần thứ hai vào tối thứ Tư, cùng vị trí, cùng góc đậu, dù biển số đã khác — một chi tiết mà chỉ người có thói quen quan sát tỉ mỉ như cô mới để ý: cùng một dòng xe, cùng một vết trầy nhỏ ở góc cản trước bên phải, nhưng biển số kiểm soát đã bị đổi. Cô đứng trên ban công tầng bốn nhìn xuống một lúc lâu, cố thuyết phục bản thân rằng trí nhớ hình ảnh của mình, thứ vốn rất đáng tin cậy khi phân tích hoa văn cổ vật, đang đánh lừa cô trong bối cảnh hoàn toàn khác — một con phố đông đúc, ánh đèn nhập nhoạng, hàng chục chiếc xe cùng màu cùng đời qua lại mỗi ngày. Nhưng vết trầy ấy, hình dạng méo lệch đặc trưng như một dấu vân tay, không thể là sự trùng hợp thứ hai trong cùng một tuần.

Diễm không nói gì với ai, kể cả Hải, trong hai ngày đầu. Cô muốn chắc chắn mình không đang tự dựng lên một nỗi sợ vô căn cứ từ những dữ kiện rời rạc. Nhưng tối thứ Năm, khi cô đi bộ từ bãi gửi xe về nhà, một tin nhắn lạ hiện lên trên điện thoại, gửi từ một số không lưu danh bạ.

"Có những cánh cửa, một khi mở ra, sẽ không đóng lại được nữa. Cô nên nghĩ kỹ trước khi mở thêm cánh cửa nào."

Diễm đứng sững giữa bãi gửi xe vắng, tay siết chặt điện thoại, mắt quét nhanh khắp xung quanh. Không có ai. Chỉ có ánh đèn cao áp hắt xuống những chiếc xe im lìm, và tiếng gió lùa qua hàng cây bên đường.

Cô chụp ảnh màn hình tin nhắn, rồi mới gọi cho Hải.

"Tôi vừa nhận một tin nhắn cảnh báo," cô nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim vẫn còn đập nhanh. "Và có một chiếc xe theo dõi tôi hai tối liên tiếp, đổi biển số giữa các lần xuất hiện."

Giọng Hải chuyển ngay sang trạng thái nghiêm trọng, không còn chút bỡn cợt thường ngày. "Chị đang ở đâu?"

"Bãi gửi xe gần nhà."

"Đừng di chuyển, tôi tới ngay. Vào trong khu vực có nhiều người, dưới ánh đèn sáng, đừng đứng một mình chỗ khuất."

Mười lăm phút sau, Hải có mặt, đi cùng một đồng nghiệp kỹ thuật mang theo thiết bị dò sóng. Họ kiểm tra quanh khu vực đậu xe của Diễm trước, và chỉ mất chưa đầy năm phút, thiết bị phát ra tiếng bíp đều đặn khi rà tới gầm xe cô.

"Có một thiết bị định vị GPS gắn ở đây," người kỹ thuật viên nói, chui ra từ gầm xe, tay cầm một khối nhỏ màu đen gắn nam châm. "Loại thương mại, dễ mua, không phải hàng chuyên dụng của cơ quan nhà nước nào, nhưng đủ chính xác để theo dõi lộ trình di chuyển hàng ngày."

Diễm nhìn thiết bị nhỏ bé trong lòng bàn tay người kỹ thuật viên, một cảm giác lạnh buốt lan khắp người, không phải vì sợ hãi đơn thuần, mà vì nhận ra mức độ nghiêm túc của những gì cô đang đối đầu. Đường dây này không chỉ biết cô đang điều tra. Họ biết đủ rõ về cô để tìm ra chiếc xe cô lái, biết đủ rõ về lịch trình để gắn thiết bị đúng lúc cô không để ý.

"Gắn từ khi nào?" cô hỏi, giọng khàn đi.

"Khó xác định chính xác, nhưng dựa vào lớp bụi bám quanh thiết bị so với phần thân xe xung quanh, tôi đoán khoảng năm, sáu ngày trước," người kỹ thuật viên đáp.

Hải làm phép tính nhanh trong đầu. "Năm sáu ngày trước, tức là ngay sau buổi chị tới thăm Hoài Cổ Đường."

Cả hai nhìn nhau, không cần nói ra thành lời điều cả hai cùng nghĩ tới.

"Tôi không nói chắc chắn là Tạ Bách Sơn," Diễm nói, dù giọng cô không mấy thuyết phục ngay cả với chính mình. "Có thể chỉ là trùng hợp thời gian. Có thể đường dây đã theo dõi tôi từ trước đó, chỉ là tôi không để ý."

"Có thể," Hải đồng ý, nhưng ánh mắt anh vẫn đầy hoài nghi. "Nhưng dù là ai, thông điệp rất rõ ràng: họ biết chị đang tới gần, và họ muốn chị dừng lại trước khi mọi việc đi quá xa."

Người kỹ thuật viên gói thiết bị định vị vào túi chứng cứ, chuẩn bị đưa về phân tích số serial, xem có thể lần ra được nơi mua bán hay không, dù cả ba đều hiểu khả năng thành công không cao với loại thiết bị phổ thông này.

"Tôi sẽ kiểm tra thêm lịch sử kết nối của thiết bị," anh nói thêm, xoay khối nhựa nhỏ trong tay dưới ánh đèn đường. "Loại này thường dùng sim ghép, gửi tọa độ về một số điện thoại hoặc một địa chỉ máy chủ qua mạng di động. Nếu may mắn, chúng ta có thể lần ra được số điện thoại nhận tín hiệu, dù kẻ mua sim chắc chắn đã dùng giấy tờ giả hoặc sim rác không đăng ký chính chủ."

"Cứ thử," Hải nói. "Dù xác suất thấp, mọi manh mối nhỏ đều đáng để theo đuổi vào lúc này."

Diễm đứng lặng nhìn chiếc xe của mình dưới ánh đèn cao áp, cảm giác an toàn quen thuộc mà chiếc xe từng mang lại giờ đã biến mất, thay vào đó là một sự cảnh giác mới, nặng nề hơn, bám riết lấy cô như một cái bóng không thể gỡ bỏ.

"Chị cần chuyển chỗ ở tạm thời không?" Hải hỏi, giọng đầy lo lắng thật sự. "Tôi có thể sắp xếp một căn hộ an toàn qua đơn vị."

Diễm lắc đầu, dù trong lòng vẫn còn dư âm sợ hãi. "Nếu tôi chuyển đi bây giờ, họ sẽ biết mình đã thành công trong việc làm tôi hoảng sợ. Tôi không muốn cho họ thấy điều đó." Cô hít một hơi sâu, cố lấy lại vẻ điềm tĩnh quen thuộc. "Nhưng tôi đồng ý cần thêm biện pháp đề phòng. Có thể đổi lịch trình di chuyển hàng ngày, tránh những tuyến đường cố định."

Hải gật đầu, nhưng vẫn nán lại thêm một lúc sau khi người kỹ thuật viên rời đi, đảm bảo Diễm đã vào tận trong nhà an toàn. Đứng ở cửa, anh ngập ngừng một chút trước khi nói thêm.

"Diễm này, tôi biết chị không muốn tỏ ra yếu đuối trước áp lực. Tôi cũng vậy. Nhưng nếu có bất cứ điều gì bất thường, dù nhỏ tới đâu, chị gọi tôi ngay lập tức, bất kể giờ giấc. Đừng tự mình xử lý một mình, kể cả khi chị nghĩ mình đủ khả năng."

Diễm nhìn anh, một cảm giác ấm áp lạ lùng len vào giữa nỗi bất an đang bao trùm, thứ cảm giác của việc biết rằng mình không hoàn toàn đơn độc trong cuộc điều tra này, khác hẳn cảm giác cô độc mười hai năm trước khi một mình mang theo nghi ngờ về cái chết của thầy Trác mà không ai thực sự tin tưởng lắng nghe.

"Cảm ơn anh," cô nói, giọng chân thành hiếm hoi. "Tôi sẽ gọi."

Trước khi Hải kịp quay xe rời đi, Diễm gọi anh lại, một nỗi lo khác vừa dâng lên trong đầu cô. "Còn một việc nữa. Nếu họ đã theo dõi tôi tới mức này, tôi lo cho những người khác liên quan tới vụ án — Chử Vĩnh Trù, Doanh ở Gò Lãng Uyên, và cả chú Khoát. Họ đâu có được huấn luyện để nhận biết mình đang bị theo dõi như tôi."

Hải gật đầu ngay, vẻ mặt cho thấy anh cũng vừa nghĩ tới điều tương tự. "Tôi sẽ cử người kín đáo để mắt tới khu vực Gò Lãng Uyên thêm vài ngày, không phô trương, chỉ đủ để phát hiện nếu có động thái bất thường. Còn ông Khoát, tôi sẽ gọi điện nhắc ông ấy cẩn trọng, dù tôi biết một người từng trong nghề như ông ấy chắc đã tự có biện pháp phòng bị riêng."

"Cảm ơn anh đã nghĩ tới điều đó trước cả khi tôi kịp nói hết câu," Diễm nói, giọng nhẹ nhõm hơn đôi chút.

"Đó là việc tối thiểu tôi có thể làm," Hải đáp, nổ máy xe. "Chúng ta đang kéo nhiều người vô tội vào vòng nguy hiểm chỉ vì họ tình cờ đứng gần sự thật. Bảo vệ họ là trách nhiệm của chúng ta, không phải một sự lựa chọn."

Sau khi Hải rời đi, Diễm khóa cửa cẩn thận, kiểm tra lại từng ô cửa sổ trước khi ngồi xuống bàn làm việc. Cô mở laptop, không phải để tiếp tục công việc, mà để xem lại tấm ảnh chụp màn hình tin nhắn cảnh báo một lần nữa.

"Có những cánh cửa, một khi mở ra, sẽ không đóng lại được nữa."

Cô gõ câu đó vào một tài liệu mới, lưu lại làm bằng chứng, rồi thêm một dòng ghi chú riêng cho mình, không phải để nộp báo cáo, mà như một lời tự nhắc nhở:

"Cửa đã mở từ mười hai năm trước rồi. Tôi không định đóng lại."

Cô tắt đèn bàn, nhưng không đi ngủ ngay. Cô ngồi trong bóng tối một lúc lâu, lắng nghe tiếng xe cộ thưa dần ngoài phố, cố hình dung gương mặt của kẻ đã gửi tin nhắn ấy — liệu đó là Vũ Bách Long, người đàn ông cô mới chỉ nhìn qua ống nhòm một lần, hay một mắt xích nào khác trong đường dây mà cô còn chưa biết tới sự tồn tại. Dù là ai, thông điệp đã đạt được một phần mục đích: nó khiến cô sợ hãi, thật sự sợ hãi, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu vụ án này.

Nhưng nỗi sợ ấy, cô nhận ra khi ngồi một mình trong bóng tối, không hề làm cô muốn lùi bước. Nó chỉ khiến cô chắc chắn hơn rằng mình đang đi đúng hướng — bởi lẽ, không ai phí công đe dọa một người đang lạc lối.

Đã sao chép liên kết chương