Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Ba giờ ba mươi sáng, ba chiếc xe không phù hiệu đậu rải rác cách khu công nghiệp gần một cây số, đèn tắt hết, động cơ nguội dần trong không khí se lạnh trước bình minh. Diễm ngồi trong xe của Hải, tay siết chặt bộ đàm, tai nghe tiếng thở đều của các thành viên đội trinh sát đang báo cáo vị trí qua kênh liên lạc mã hóa.

"Mũi một đã vào vị trí, cách cổng chính năm mươi mét," giọng khàn khàn vang lên qua bộ đàm.

"Mũi hai đã vào vị trí, cách cổng phụ ba mươi mét, quan sát thấy xe tải trắng vẫn đậu nguyên chỗ cũ," một giọng khác báo cáo.

Hải liếc đồng hồ, ánh sáng màn hình mờ nhạt trong bóng tối xe. "Còn hai mươi phút nữa. Chị ổn chứ?"

"Tôi ổn," Diễm đáp, dù tim cô đập nhanh tới mức cô có thể cảm nhận từng nhịp đập dội lên tận thái dương. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, bầu trời đêm đen đặc, chỉ có ánh đèn cao áp xa xa nơi khu công nghiệp hắt lên một quầng sáng vàng vọt yếu ớt.

Mười lăm phút trôi qua trong im lặng căng thẳng. Diễm dùng khoảng thời gian đó để rà lại lần cuối trong đầu toàn bộ trình tự thao tác cô cần thực hiện khi tiếp cận hiện vật, nếu quả thực chiếc trống đồng đang nằm trong kho lạnh: kiểm tra tổng quát tình trạng bên ngoài trước khi di chuyển, chụp ảnh hiện trạng từ nhiều góc độ, xác nhận đối chiếu hoa văn với hồ sơ khai quật gốc, rồi mới tới bước đóng gói vận chuyển theo tiêu chuẩn bảo quản.

Cô rút cuốn sổ da sờn ra khỏi túi áo trong, không mở ra, chỉ nắm chặt trong lòng bàn tay một lúc, như một lá bùa hộ mệnh vô hình. Mười hai năm trước, thầy Trác cũng từng ngồi trong bóng tối như thế này, chờ đợi một khoảnh khắc tương tự, không biết rằng đó sẽ là đêm cuối cùng của đời ông. Ý nghĩ ấy khiến Diễm rùng mình, nhưng cô gạt nó sang một bên, tập trung trở lại vào nhiệm vụ trước mắt.

Qua bộ đàm, tiếng thở của các thành viên đội trinh sát vẫn đều đặn, thỉnh thoảng xen lẫn những báo cáo ngắn gọn về tình hình xung quanh mục tiêu — không có động tĩnh bất thường, ánh đèn bên trong kho vẫn sáng yếu, không có dấu hiệu cho thấy bên trong đã phát hiện sự xuất hiện của lực lượng bên ngoài.

"Còn năm phút," Hải nói, giọng đã chuyển hẳn sang trạng thái chỉ huy lạnh lùng, khác hẳn giọng điệu thân tình thường ngày. Anh kiểm tra lại vũ khí cá nhân, áo giáp, thiết bị liên lạc, từng động tác dứt khoát, thuần thục.

Diễm cảm thấy một bàn tay đặt nhẹ lên vai mình. Cô quay sang, thấy Hải đang nhìn cô, ánh mắt nghiêm túc pha lẫn một sự quan tâm chân thành.

"Bám sát tôi suốt thời gian ở trong đó," anh nói. "Bất kể chuyện gì xảy ra, đừng tách khỏi tôi quá năm mét. Tôi cần biết chị luôn trong tầm bảo vệ."

"Tôi hiểu," cô đáp, giọng chắc chắn hơn cô tưởng.

"Còn một phút," giọng chỉ huy trưởng vang lên qua bộ đàm. "Tất cả các mũi chuẩn bị."

Diễm hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí lạnh tràn vào lồng ngực, cố gắng nén lại tất cả những cảm xúc đang cuộn trào — nỗi sợ hãi, sự hồi hộp, và cả một niềm hy vọng mong manh mà cô không dám gọi tên, sợ rằng gọi tên nó ra sẽ khiến nó vỡ tan trước khi kịp thành hiện thực.

"Ba, hai, một. Hành động."

Câu lệnh vang lên qua bộ đàm, và ngay lập tức, tiếng động cơ xe rú lên khắp ba hướng, phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm tối. Xe của Hải lao thẳng về phía cổng phụ, nơi mũi hai đã áp sát, hai chiến sĩ đặc nhiệm nhanh chóng khống chế người bảo vệ đang gà gật trong chòi canh nhỏ, không kịp phản ứng.

"Cổng phụ đã kiểm soát," giọng báo cáo qua bộ đàm.

Diễm và Hải xuống xe, chạy nhanh qua cổng đã mở, tiến vào khu vực sân trong của kho lạnh. Ánh đèn pha từ các xe đặc nhiệm quét ngang dọc, chiếu sáng một khoảng sân rộng, nơi vài công nhân đang làm ca đêm hoảng hốt đứng nép vào tường, giơ tay đầu hàng theo bản năng khi thấy lực lượng vũ trang ập tới.

"Không ai được di chuyển! Đứng yên tại chỗ!" một giọng hô lớn từ đội đặc nhiệm.

Một trong những công nhân, người đàn ông trung niên mặc đồng phục bảo hộ lao động, run rẩy giơ cao hai tay, miệng lắp bắp điều gì đó nghe như "chúng tôi chỉ làm công, chúng tôi không biết gì cả" — câu nói khiến Diễm chợt nhớ tới người tài xế xe nâng trẻ tuổi cô thẩm vấn chiều qua, một lần nữa nhắc nhở cô rằng đường dây này, dù tinh vi và tàn nhẫn ở tầng lớp cầm đầu, vẫn dựa vào bàn tay của những con người bình thường không hề hay biết mình đang tiếp tay cho điều gì.

Mũi một, phụ trách cổng chính, cũng đã hoàn thành khống chế khu vực bảo vệ, giọng báo cáo vang lên qua bộ đàm xác nhận không có phương tiện nào kịp rời khỏi cổng chính trước khi bị phong tỏa.

Diễm bám sát Hải, cả hai lao thẳng về phía cửa chính của khu nhà kho, nơi có ánh đèn hắt ra từ khe cửa hẹp. Một cánh cửa thép nặng chắn ngang lối vào, khóa chặt bằng ổ khóa số hiện đại.

"Phá cửa!" Hải hô lên qua bộ đàm.

Đội kỹ thuật lập tức tiến lên, dùng thiết bị cắt chuyên dụng tấn công vào bản lề cửa. Tiếng kim loại nghiến vào nhau chói tai vang lên trong không gian tĩnh lặng của khu công nghiệp, hòa lẫn với tiếng la hét chỉ huy, tiếng bước chân dồn dập của hàng chục người đang di chuyển theo đội hình chiến thuật.

Diễm đứng nép sát tường bên cạnh Hải, tim đập thình thịch trong lồng ngực, mắt không rời khỏi cánh cửa thép đang từ từ hé ra dưới lực cắt của thiết bị chuyên dụng. Cô cảm nhận rõ ràng từng giây trôi qua như kéo dài vô tận, khác hẳn cảm giác thời gian trôi nhanh mà cô vẫn quen thuộc trong công việc giám định tỉ mỉ hàng ngày.

"Sắp xong," một kỹ thuật viên hô lên, mồ hôi nhễ nhại dù không khí đêm khá lạnh. "Ba mươi giây nữa."

Bên trong, qua khe cửa đang mở rộng dần, Diễm thoáng thấy ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu xuống một không gian rộng, những kệ hàng kim loại cao ngất xếp thành hàng lối, và đâu đó phía cuối, một cánh cửa nhỏ hơn dẫn vào khu vực có vẻ là phòng lạnh chính mà đội trinh sát đã nhắc tới trong buổi họp kế hoạch.

Đúng lúc cánh cửa bắt đầu bung ra, một tiếng động khác vang lên từ phía sau khu nhà — tiếng động cơ xe máy rú ga, tiếng bánh xe miết trên nền đất, và một bóng người phóng vụt qua khoảng sân tối, hướng thẳng về phía một lối thoát nhỏ mà đội trinh sát chưa kịp phong tỏa hoàn toàn, len giữa hai dãy nhà kho phụ.

"Có người đang chạy trốn về hướng Đông Bắc!" một giọng hét lên qua bộ đàm, gấp gáp.

Diễm quay ngoắt đầu về hướng tiếng động, chỉ kịp thấy một bóng dáng quen thuộc, dáng đứng thẳng lưng đặc trưng cô từng nhìn qua ống nhòm cách đây không lâu, lao vút qua vùng ánh sáng yếu ớt rồi khuất dần vào bóng tối phía sau những dãy container xếp chồng.

"Vũ Bách Long," cô hét lên, chỉ tay về hướng bóng người vừa biến mất. "Ông ta đang chạy trốn!"

Hải xoay người, ra hiệu cho hai chiến sĩ đặc nhiệm gần đó đuổi theo hướng Đông Bắc, đồng thời báo cáo qua bộ đàm cho mũi hai đang trấn giữ cổng phụ chuẩn bị chặn đường tháo chạy. "Nghi phạm chính đang trốn về hướng cổng phụ, tất cả đơn vị chú ý!"

"Chị vào trong với đội kỹ thuật, kiểm tra hiện vật ngay khi cửa mở hoàn toàn," anh nói nhanh với Diễm, giọng dứt khoát không chút do dự. "Tôi sẽ dẫn đầu truy đuổi. Đừng rời khỏi khu vực đã được kiểm soát, dù chuyện gì xảy ra."

"Nhưng anh nói chúng ta không tách nhau quá năm mét—"

"Lúc này khác," Hải cắt ngang, đã bắt đầu chạy theo hướng Đông Bắc cùng hai chiến sĩ đặc nhiệm. "Nhiệm vụ của chị là hiện vật. Nhiệm vụ của tôi là con người. Cả hai đều quan trọng như nhau, nhưng không thể làm cùng lúc ở cùng một chỗ."

Diễm đứng sững lại vài giây, giằng xé giữa bản năng muốn chạy theo Hải và lý trí nhắc nhở cô về trách nhiệm chuyên môn của mình. Cuối cùng, cô quay người, chạy về phía cánh cửa thép vừa được mở toang hoàn toàn, nơi đội kỹ thuật đang tiến vào, đèn pin quét khắp không gian rộng lớn bên trong.

Tiếng động cơ xe máy rú lên xa dần về phía Đông Bắc, hòa lẫn với tiếng còi báo động và tiếng chân người chạy rầm rập, nhưng Diễm buộc mình không ngoái đầu lại nhìn, không để bất kỳ điều gì phân tán sự tập trung khỏi nhiệm vụ cô đã chờ đợi suốt mười hai năm để thực hiện.

Cô bước qua khung cửa thép biến dạng, ánh đèn pin trong tay quét một vòng nhanh qua không gian kho hàng rộng lớn, hơi lạnh còn sót lại từ hệ thống làm mát cũ khiến hơi thở cô hiện thành từng làn khói mỏng trong không khí. Phía cuối dãy kệ hàng, cánh cửa dẫn vào phòng lạnh chính hiện ra, khép hờ, một khe sáng mỏng hắt ra từ bên trong.

Diễm ra hiệu cho hai kỹ thuật viên đi cùng dừng lại, chính cô bước lên trước, tay đặt nhẹ lên cánh cửa kim loại lạnh buốt, tim đập dồn dập tới mức cô có thể nghe rõ từng nhịp vang lên trong lồng ngực giữa không gian tĩnh lặng đến rợn người của căn phòng lạnh giá này.

Đã sao chép liên kết chương