Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
8 phút đọc

Chương 16

Chương 16 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Sáng hôm sau, Diễm và Hải có mặt tại cảng Vịnh Sa trước bảy giờ, mang theo bản sao ghi âm của Tạ Bách Sơn đã được lập biên bản thu giữ đúng quy trình, cùng lệnh phối hợp kiểm tra khẩn cấp mà Hải xin được từ cấp trên ngay trong đêm, dựa trên chứng cứ mới vừa thu thập.

Ông Đặng đón họ tại trạm kiểm hóa, gương mặt căng thẳng không kém. "Tôi đã cho đội cân đối chiếu làm việc từ năm giờ sáng, tránh giờ cao điểm để không gây chú ý. Container TXHU bảy bảy ba không không hai vẫn còn nằm trong bãi chờ, chưa được xếp lên tàu."

"Kết quả cân thế nào?" Diễm hỏi, không kìm được sự hồi hộp.

Ông Đặng đưa cho họ một tờ phiếu in. "Trọng lượng khai báo trên vận đơn: bốn ngàn hai trăm ki-lô-gam, gồm hàng hóa và bao bì. Trọng lượng cân thực tế sáng nay: bốn ngàn hai trăm ba mươi bảy ki-lô-gam." Ông chỉ vào con số chênh lệch. "Ba mươi bảy ki-lô-gam thừa so với khai báo."

Diễm và Hải nhìn nhau. Ba mươi bảy ki-lô-gam — đúng bằng trọng lượng chiếc trống đồng LU-07 theo hồ sơ khai quật.

"Đó không phải trùng hợp," Diễm nói, giọng run lên vì phấn khích lẫn căng thẳng. "Đó là bằng chứng vật lý đầu tiên xác nhận trực tiếp giả thuyết của chúng ta."

Cô nhớ lại buổi sáng đầu tiên tại Gò Lãng Uyên, khi cô quỳ bên vệt bụi tròn trên bệ nhung, ước tính trọng lượng hiện vật dựa trên đường kính vết tích còn sót lại. Con số ba mươi bảy cân, khi ấy chỉ là một chi tiết kỹ thuật trong báo cáo hiện trường, giờ đây trở thành sợi chỉ nối liền từ khoảnh khắc phát hiện mất trống cho tới tận đây, một bãi container ở cách xa hiện trường hàng trăm cây số.

"Chị nghĩ nó nằm trong container theo cách nào?" Hải hỏi, nhìn ra dãy container xếp chồng cao ngất phía xa. "Giấu lẫn trong hàng gốm sứ như một lớp độn?"

"Có thể," Diễm đáp, hình dung lại kỹ thuật đóng gói mà cô từng đọc trong các báo cáo về buôn lậu cổ vật quốc tế. "Kỹ thuật phổ biến là bọc hiện vật kim loại trong nhiều lớp vải chống ẩm, sau đó đặt giữa các lớp bao bì gốm sứ để tán xạ hình ảnh trên máy X-quang, đồng thời dùng chính khối lượng gốm sứ để 'ngụy trang' cho sự chênh lệch trọng lượng, sao cho vẫn nằm trong ngưỡng chấp nhận được của biên độ sai số cân đo tiêu chuẩn."

"Chênh lệch ba mươi bảy ki-lô-gam trên một container hàng gốm sứ nặng hơn bốn tấn," ông Đặng nói, giọng thận trọng của người quen làm việc với xác suất và sai số, "có thể vẫn nằm trong biên độ sai số cân đo cho phép nếu xét theo quy định thông thường, dù ở mức cao của biên độ đó. Nó đủ để chúng tôi có căn cứ mở container kiểm tra thực tế, nhưng chưa đủ để một mình nó trở thành bằng chứng buộc tội tuyệt đối nếu thiếu các yếu tố khác đi kèm."

"Chúng tôi có các yếu tố khác," Hải nói, đưa ra bản ghi âm đã chuyển thành văn bản, cùng toàn bộ chuỗi chứng cứ họ đã xây dựng suốt hai tuần qua. "Đủ để tôi xin lệnh khám xét chính thức ngay trong sáng nay."

Ông Đặng gật đầu, nhưng vẫn còn một nỗi lo hiện rõ trên mặt. "Nếu các anh mở container này ngay bây giờ, và nó thực sự chứa hiện vật, Vũ Bách Long sẽ biết ngay ai đã để lộ thông tin — không nhiều người biết về lô hàng cụ thể này ngoài nội bộ công ty ông ta. Các anh cần tính tới phương án bảo vệ nguồn tin của mình trước khi hành động."

Diễm gật đầu, hiểu rõ điều đó hơn ai hết sau đêm qua. "Chúng tôi đã có kế hoạch di dời ông ấy tới nơi an toàn. Nhưng anh nói đúng, chúng tôi cần thận trọng về thời điểm và cách thức công bố việc mở container, để không tạo ra một đường thẳng quá rõ ràng dẫn ngược về nguồn tin."

Trong lúc chờ lệnh khám xét chính thức được xử lý, Diễm và Hải quyết định không tiếp cận trực tiếp khu vực container, để tránh gây chú ý sớm. Thay vào đó, họ dành thời gian rà soát lại toàn bộ hồ sơ vận chuyển của Toàn Hải Phát trong sáu tháng gần nhất mà ông Đặng cung cấp, tìm kiếm những mã hiệu container tương tự từng được sử dụng, cố dựng lại một bức tranh đầy đủ hơn về quy mô hoạt động của đường dây.

"Tôi tìm thấy một điều đáng chú ý," Hải nói, sau gần một giờ rà soát. "Trong mười tám tháng qua, có tổng cộng chín container mang cùng đặc điểm khai báo bất thường như thế này — giá trị khai cao hơn mặt bằng chung, trọng lượng luôn xê dịch nhẹ so với khai báo, tất cả đều đi qua tuyến Vịnh Sa - Cao Hùng - Singapore. Nếu mỗi container tương ứng với một hoặc vài hiện vật cỡ lớn được tuồn ra nước ngoài, con số thiệt hại thực tế lớn hơn rất nhiều so với những gì chúng ta từng hình dung ban đầu khi chỉ tập trung vào vụ Gò Lãng Uyên."

Diễm cảm thấy một cơn giận âm ỉ dâng lên trong lòng, không phải cơn giận bộc phát, mà loại giận dữ lạnh lùng, có kiểm soát, thứ cảm xúc đã tôi luyện qua nhiều năm làm nghề. "Chín container, trong mười tám tháng. Đó không phải là một đường dây nhỏ lẻ tận dụng cơ hội. Đó là một hoạt động kinh doanh có hệ thống, vận hành trơn tru như bất kỳ chuỗi cung ứng hợp pháp nào khác."

"Chính là điều Elena Marchetti từng nói," Hải nhắc lại. "Những đường dây tồn tại đủ lâu học được cách vận hành như một doanh nghiệp thực sự, không phải như một băng nhóm tội phạm bốc đồng."

Diễm mở laptop, gửi ngay thông tin sơ bộ về chín container nghi vấn cho Elena qua kênh liên lạc bảo mật đã thiết lập, kèm theo yêu cầu bà kiểm tra chéo với dữ liệu hải quan Singapore và Cao Hùng xem có bất kỳ hồ sơ nhập cảng nào trùng khớp thời gian, giúp xác định đích đến cuối cùng của từng lô hàng trước đó. Chỉ vài phút sau, một tin nhắn ngắn gọn trả lời hiện lên: "Đang kiểm tra. Sẽ liên hệ ngay khi có kết quả. Cẩn thận."

Cô gấp laptop lại, quay sang ông Đặng đang đứng chờ ở ngưỡng cửa phòng làm việc. "Chúng tôi cần một bản sao đầy đủ hồ sơ chín container này, có xác nhận đóng dấu hợp lệ, để làm căn cứ mở rộng chuyên án nếu cần thiết sau này."

"Tôi sẽ chuẩn bị ngay," ông Đặng nói, rồi ngập ngừng thêm một câu. "Cô Diễm, tôi làm việc ở cảng này hai mươi năm rồi. Tôi từng nghĩ mình hiểu khá rõ mọi ngóc ngách hoạt động ở đây. Hóa ra tôi đã lầm to."

"Không ai trách anh cả," Diễm nói, giọng chân thành. "Cách đường dây này vận hành được thiết kế đặc biệt để qua mặt chính những người có trách nhiệm giám sát tận tâm nhất. Đó không phải lỗi của anh, mà là minh chứng cho mức độ tinh vi của những kẻ đứng sau nó."

Gần trưa, lệnh khám xét chính thức được phê duyệt, chuyển tới tay Hải qua email bảo mật. Anh gật đầu với Diễm, ánh mắt nghiêm trọng.

"Đã tới lúc," anh nói. "Nhưng trước khi mở container, tôi nghĩ chúng ta cần làm một việc khác trước — đối mặt trực tiếp với Vũ Bách Long, thông báo cho ông ta biết về lệnh khám xét ngay tại chỗ, đúng quy trình pháp lý. Nếu ông ta thực sự vô can như những gì thể hiện trên giấy tờ suốt tám năm qua, ông ta sẽ hợp tác. Nếu không..."

"Nếu không, chúng ta sẽ thấy phản ứng thật của một người biết rõ mình sắp bị lật tẩy," Diễm nói nốt câu, đứng dậy, tay siết chặt tập hồ sơ. "Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này mười hai năm rồi, Hải à. Tôi sẵn sàng."

Trước khi rời trạm kiểm hóa, Hải gọi thêm hai đồng nghiệp từ đội cảnh sát kinh tế tới hỗ trợ, phòng trường hợp tình huống diễn biến phức tạp. Anh cũng liên lạc với đơn vị đã bố trí nơi ở an toàn cho Tạ Bách Sơn, xác nhận ông đã được di chuyển thành công tới một địa điểm kín đáo ngoại thành từ sáng sớm, có người theo dõi bảo vệ kín đáo suốt hai mươi bốn giờ.

"Mọi thứ đã sẵn sàng," anh nói, gấp điện thoại lại, quay sang Diễm. "Chị chắc chắn muốn đi cùng tôi vào gặp Long không? Với tư cách chuyên viên giám định, chị hoàn toàn có thể đứng ngoài, để đội nghiệp vụ xử lý phần đối đầu trực tiếp."

Diễm nhìn anh, ánh mắt không hề dao động. "Tôi đã đứng ngoài mười hai năm rồi, Hải. Chờ đợi một lời giải thích không bao giờ tới, một sự thật không ai chịu nói ra. Lần này, tôi muốn nhìn thẳng vào mắt ông ta khi ông ta biết rằng cuối cùng, cũng có người tìm ra."

Hải gật đầu, không tranh cãi thêm, chỉ đặt một tay lên vai cô trong giây lát, một cử chỉ động viên ngắn gọn nhưng đủ sức nặng. "Vậy chúng ta đi."

Họ bước ra khỏi trạm kiểm hóa, băng qua bãi đất trống nắng gắt, hướng về phía dãy nhà kho sơn trắng mang biển hiệu xanh dương của Toàn Hải Phát, nơi đằng sau cánh cửa kính phản chiếu ánh mặt trời chói lóa, một người đàn ông vẫn chưa hề hay biết rằng buổi sáng hôm nay sẽ là buổi sáng cuối cùng ông ta còn có thể tự tin bước đi trên chính lãnh địa mình đã dày công xây dựng suốt mười hai năm qua.

Gió biển thổi mạnh hơn khi họ tới gần, mang theo mùi muối mặn quen thuộc, cùng tiếng cần cẩu container rít lên đều đặn phía xa, như một bản nhạc nền không hồi kết cho cảng biển chưa bao giờ ngừng vận động, bất kể bên dưới lớp vỏ hối hả thường nhật ấy, những gì đang thực sự diễn ra.

Đã sao chép liên kết chương