Chương 8
Chương 8 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
Cảng Vịnh Sa hiện ra sau khúc cua cuối cùng của quốc lộ ven biển, một rừng cần cẩu container sơn màu cam đỏ vươn lên nền trời xám, tiếng còi tàu vọng lại từ xa trộn lẫn với tiếng máy xe nâng gầm rú liên hồi. Diễm hạ kính xe xuống, để luồng gió mặn ùa vào, mang theo mùi dầu máy và mùi rong biển phơi trên bờ kè.
Đây là lần đầu tiên cô tới cảng này kể từ ngày dự đám tang thầy Trác, khi ấy chỉ đứng ở cổng chính, không dám bước sâu vào khu vực bến bãi nơi ông được tìm thấy. Mười hai năm sau, cô quay lại với một danh nghĩa khác hẳn: điều tra viên có công văn phối hợp chính thức từ Cục Hải quan.
Hải lái xe chậm lại, chỉ tay về phía một dãy nhà kho sơn trắng, biển hiệu xanh dương nổi bật: "Công ty TNHH Logistics Toàn Hải Phát."
"Đó," anh nói, giọng cố giữ bình thản. "Trụ sở và kho bãi chính của Vũ Bách Long."
Họ không vào thẳng khu vực đó. Theo kế hoạch đã bàn kỹ, điểm dừng đầu tiên là trạm kiểm hóa hải quan cảng, nơi một cán bộ tên Đặng đã hẹn gặp trước — người phụ trách khâu kiểm tra thực tế hàng hóa xuất khẩu, đối tác quen thuộc của đội Hải trong nhiều vụ việc trước đây.
"Tôi xem qua danh sách các anh gửi rồi," ông Đặng nói, dẫn họ vào phòng làm việc nhỏ chật ních hồ sơ. "Toàn Hải Phát là khách hàng lâu năm, khối lượng xuất khẩu ổn định, hồ sơ khai báo luôn đầy đủ, chưa từng bị lập biên bản vi phạm chính thức lần nào trong tám năm qua."
"Tám năm hoạt động sạch sẽ hoàn toàn?" Hải hỏi, không giấu vẻ hoài nghi.
"Về mặt hồ sơ, đúng vậy. Nhưng anh biết đấy, hồ sơ chỉ phản ánh những gì được khai đúng mã HS, đúng chủng loại hàng hóa." Ông Đặng lật một tập tài liệu, chỉ vào một dòng mã số. "Phần lớn lô hàng của họ khai là 'đồ thủ công mỹ nghệ bằng gỗ, mã HS chín bốn ba ba', hoặc 'đồ trang trí nội thất bằng hợp kim, mã HS tám ba zero sáu'. Cả hai mã này đều thuộc diện kiểm tra xác suất, không phải kiểm tra một trăm phần trăm, nghĩa là phần lớn lô hàng chỉ bị soi chiếu qua máy X-quang, không mở container thực tế trừ khi có nghi vấn cụ thể từ trước."
Diễm ghi chú nhanh. "Máy X-quang có thể phát hiện một khối kim loại đặc như trống đồng giấu trong hàng gỗ không?"
"Có thể, nếu người vận hành máy chú ý kỹ và biết mình đang tìm gì. Nhưng nếu khối kim loại được bọc trong lớp chì mỏng, hoặc xếp lẫn với nhiều lớp gỗ đặc dày, hình ảnh trên màn hình sẽ mờ nhòe, dễ bị bỏ qua trong khối lượng hàng ngàn container thông quan mỗi ngày." Ông Đặng thở dài. "Tôi không nói cảng chúng tôi lỏng lẻo. Tôi nói rằng không có hệ thống nào ở bất kỳ cảng biển lớn nào trên thế giới có thể kiểm tra một trăm phần trăm mà không làm tê liệt toàn bộ hoạt động thương mại."
Hải hỏi tiếp, giọng thận trọng. "Có container nào của Toàn Hải Phát chuẩn bị xuất trong tuần này không?"
Ông Đặng gõ bàn phím, màn hình hiện ra một danh sách. "Có một container, số hiệu TXHU bảy bảy ba không không hai, khai báo 'đồ gốm mỹ nghệ xuất khẩu', lịch dự kiến lên tàu chiều mai, đi tuyến Vịnh Sa - Cao Hùng - Singapore." Ông nhìn lên. "Các anh muốn tôi giữ nó lại để kiểm tra không?"
Diễm và Hải nhìn nhau. Đây chính là quyết định họ đã lo lắng suốt chặng đường tới đây: giữ container ngay bây giờ, với nguy cơ đánh động toàn bộ đường dây nếu container đó thực sự trống trơn, chỉ là một lô hàng nghi binh; hay tiếp tục theo dõi âm thầm, chờ tới khi có đủ chứng cứ để bắt được đúng lô hàng mang trống đồng thật.
"Chưa," Hải nói cuối cùng, dù rõ ràng phải cân nhắc rất khó khăn. "Nếu chúng tôi giữ sai container, họ sẽ biết ngay có người đang theo dõi sát, và lô hàng thật sẽ được giấu kỹ hơn, đường đi sẽ đổi khác hoàn toàn. Chúng tôi cần thêm thời gian để xác định chính xác container nào thực sự chứa hiện vật."
Ông Đặng gật đầu, hiểu ý, nhưng không giấu vẻ lo lắng. "Vậy các anh cần nhanh lên. Tàu tuyến đó chỉ ghé cảng này mỗi tuần một chuyến, nếu để lỡ chuyến này, họ có thể đổi sang tuyến khác mà chúng tôi không kiểm soát được."
"Ông có thể cho chúng tôi xem lịch sử vận đơn của Toàn Hải Phát trong ba năm gần nhất không?" Diễm hỏi. "Không cần chi tiết từng lô, chỉ cần tần suất và các tuyến đường thường xuyên."
Ông Đặng lục tìm trong hệ thống, in ra một bảng thống kê dài. Diễm rà mắt qua các cột số liệu, nhận thấy một quy luật: cứ trung bình sáu tới tám tuần, lại có một lô hàng khai giá trị cao bất thường so với mặt hàng khai báo — một container "đồ gốm mỹ nghệ" khai giá gấp năm, sáu lần so với các lô cùng loại khác, nhưng vẫn nằm trong ngưỡng không bắt buộc kiểm tra chuyên sâu theo quy định hiện hành.
"Đây," cô nói, khoanh tròn vài dòng bằng bút chì. "Những lô này đều có giá khai báo cao hơn hẳn mặt bằng chung, nhưng vẫn khéo léo giữ dưới ngưỡng buộc phải kiểm tra một trăm phần trăm. Nếu tôi đoán không nhầm, mỗi lô như thế này tương ứng với một chuyến 'hàng đặc biệt' được gửi kèm, giấu giữa khối lượng hàng thật để cân bằng trọng lượng khai báo."
"Có thể lắm," ông Đặng nói, giọng trầm xuống. "Nhưng để chứng minh, các anh cần mở container thực tế, so trọng lượng ghi trên vận đơn với trọng lượng cân thực tế lúc thông quan. Chênh lệch dù chỉ vài ki-lô-gam cũng đáng để nghi ngờ, nhưng tôi không có thẩm quyền yêu cầu cân đối chiếu hồi tố cho những lô đã xuất từ lâu — dữ liệu cân bãi chỉ lưu tối đa mười hai tháng theo quy định nội bộ của cảng."
Hải ghi chép nhanh, rồi ngẩng lên. "Container sắp xuất ngày mai, ông có thể sắp xếp để đội cân đối chiếu trọng lượng một cách kín đáo, không cần mở niêm phong, chỉ cần con số thực tế so với khai báo không?"
"Được, tôi có thể làm việc đó mà không cần lập biên bản chính thức ngay, chỉ ghi nhận nội bộ trước." Ông Đặng gật đầu. "Nhưng nếu con số chênh lệch đáng kể, các anh phải quyết định nhanh, vì sau khi cân xong, container sẽ được xếp lên bãi chờ lên tàu, và tôi không thể giữ nó lại lâu mà không có lý do chính đáng trên giấy tờ."
*
Rời trạm kiểm hóa, Diễm và Hải lái xe vòng quanh khu vực bến bãi, giữ khoảng cách đủ xa để không gây chú ý, quan sát nhịp hoạt động của kho bãi Toàn Hải Phát từ xa qua ống nhòm. Công nhân bốc xếp làm việc nhịp nhàng, xe nâng ra vào liên tục, mọi thứ trông hoàn toàn bình thường, không có gì khả nghi lộ liễu.
Diễm hướng ống nhòm về phía bãi container phía Đông, nơi theo ghi chép của thầy Trác mười hai năm trước từng là "khu vực kiểm tra kỹ, khu vực không cần mở" — cách phân chia ngầm mà chỉ người trong đường dây mới hiểu rõ ý nghĩa thực sự.
"Bãi số 4 vẫn còn đó," cô nói, giọng khẽ. "Cùng vị trí, dù tên gọi có thể đã đổi khác trên giấy tờ quản lý mới."
Cô hạ ống nhòm xuống, nhìn ra mặt nước cảng lấp lánh dưới nắng chiều, nơi đâu đó dưới lớp sóng gợn nhẹ kia, mười hai năm trước, một người đàn ông đã ngã xuống và không bao giờ đứng dậy được nữa.
"Chú Khoát từng nói với tôi," cô nói tiếp, "rằng khu vực thầy Trác kiểm tra đêm đó không có camera an ninh phủ tới, một sự trùng hợp mà khi ấy không ai đặt câu hỏi. Giờ đứng ở đây, nhìn toàn cảnh bến bãi này, tôi mới nhận ra: khu vực đó không phải ngẫu nhiên thiếu camera. Nó nằm đúng góc khuất giữa hai vùng phủ sóng của hai hệ thống camera khác nhau, thuộc hai đơn vị quản lý khác nhau — kiểu góc khuất chỉ người từng khảo sát kỹ lưỡng bố trí an ninh của cả cảng mới biết để lợi dụng."
Hải hạ ống nhòm, quay sang nhìn cô. "Chị đang nói rằng đó không phải nơi ông ấy tình cờ trượt chân, mà là nơi ai đó đã dẫn ông ấy tới, hoặc biết trước ông ấy sẽ tới, vì đó là nơi an toàn nhất để không bị ghi hình?"
Diễm không trả lời ngay. Cô đưa ống nhòm lên lần nữa, hướng về phía một dáng người vừa bước ra từ văn phòng kho bãi, đứng nhìn ra biển trong vài giây trước khi quay vào — một người đàn ông trung niên, dáng cao, đi lại tự tin trên chính lãnh địa của mình.
"Tôi đang nói," cô đáp, giọng lạnh hẳn đi, "rằng tôi vừa nhìn thấy Vũ Bách Long lần đầu tiên trong đời, và ông ta trông không hề giống một quản kho thời vụ đã nghỉ hưu an nhàn với chút vốn liếng dành dụm được."
Người đàn ông trong tầm ống nhòm đứng lại thêm một lúc, tay đút túi quần, nhìn ra phía đường chân trời nơi một con tàu container khổng lồ đang chậm rãi tiến vào luồng lạch. Có điều gì đó trong dáng đứng ấy — thẳng lưng, bất động, như đang quan sát toàn bộ vương quốc nhỏ của mình mà không cần vội vã kiểm tra chi tiết nào — khiến Diễm cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, dù khoảng cách giữa họ còn hơn hai trăm mét và ông ta không thể biết mình đang bị theo dõi.
"Ta rút thôi," Hải nói khẽ, hạ ống nhòm xuống, nổ máy xe cho lăn bánh chậm rãi rời khỏi khu vực, tránh mọi cử động có thể gây chú ý. "Chúng ta đã có đủ hình ảnh để bắt đầu, không cần liều lĩnh thêm hôm nay."
Diễm gật đầu, nhưng mắt vẫn dán vào tấm gương chiếu hậu, dõi theo bóng dáng người đàn ông đang khuất dần sau những dãy kho, cho tới khi con đường ven biển rẽ ngoặt và Toàn Hải Phát biến mất hoàn toàn khỏi tầm nhìn.