Chương 15
Chương 15 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
Điện thoại Diễm rung lên lúc mười một giờ đêm, số máy hiện lên là số cố định của Hoài Cổ Đường — cô đã lưu lại từ lần gặp đầu tiên, dù chưa từng nghĩ mình sẽ nhận cuộc gọi từ số này vào giờ khuya khoắt như vậy.
"Diễm, tôi xin lỗi vì gọi muộn thế này," giọng Tạ Bách Sơn vang lên, căng thẳng và có phần hụt hơi, như thể ông vừa đi bộ nhanh hoặc đang cố kìm nén một cảm xúc mãnh liệt nào đó. "Chị có thể tới gallery của tôi bây giờ không? Chỉ một mình chị thôi, nếu được. Tôi không muốn nói chuyện này qua điện thoại."
"Có chuyện gì vậy?" cô hỏi, đã bật dậy khỏi giường, với tay lấy áo khoác.
"Tôi... tôi cần cho chị xem một thứ. Và tôi nghĩ tôi cần nói với chị điều tôi chưa dám nói chiều nay." Giọng ông run lên rõ rệt. "Xin chị, đừng mang theo cảnh sát. Ít nhất là chưa phải bây giờ."
Diễm gọi cho Hải ngay sau khi gác máy, kể lại nguyên văn cuộc gọi. Anh phản đối để cô đi một mình, nhưng cuối cùng cũng nhượng bộ trước lý lẽ của cô: nếu Tạ Bách Sơn thực sự sắp tiết lộ điều gì đó quan trọng, sự xuất hiện của công an có thể khiến ông sợ hãi mà rút lui. Họ thỏa hiệp: Diễm tới một mình, nhưng Hải sẽ đậu xe cách đó không xa, giữ liên lạc điện thoại mở suốt buổi gặp, sẵn sàng can thiệp nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào.
Hoài Cổ Đường tối om khi Diễm tới, chỉ một ngọn đèn duy nhất sáng trong phòng khách cũ, nơi Tạ Bách Sơn ngồi một mình bên bàn, trước mặt là một chai rượu đã vơi gần nửa, dù ông không có vẻ say — chỉ là kiệt sức, như một người đã thức trắng nhiều đêm liền với những suy nghĩ không lối thoát.
"Cảm ơn chị đã tới," ông nói, không đứng dậy đón cô như mọi lần trước.
Diễm ngồi xuống đối diện, không nói gì, chờ ông tự mở lời theo nhịp độ của riêng ông. Cô liếc nhìn điện thoại trong túi áo khoác, màn hình vẫn sáng, cuộc gọi với Hải vẫn đang mở, âm lượng đã tắt để không gây chú ý, nhưng cô biết chắc anh đang lắng nghe từng lời qua đầu dây bên kia, ngồi im lặng trong xe đậu cách đó chưa đầy trăm mét.
Ánh đèn duy nhất trong phòng hắt bóng dài lên bức tường, nơi tấm ảnh đen trắng chụp cảng Vịnh Sa vẫn treo nguyên vị trí, giờ đây như một chứng nhân câm lặng cho cả một đời người bị giằng xé giữa tội lỗi thừa kế và khát khao được sống đúng đắn.
"Sau khi chị về chiều nay," ông bắt đầu, giọng chậm rãi như đang lựa từng chữ, "tôi gọi cho số điện thoại tôi vẫn dùng để liên lạc với Vạn, lần đầu tiên sau nhiều tháng im lặng. Tôi muốn hỏi thẳng liệu có phải người của ông ta đang theo dõi chị hay không. Tôi nghĩ, nếu đúng vậy, tôi cần biết để cảnh báo chị, dù việc đó có thể tự đưa tôi vào vòng nguy hiểm."
"Ông ấy trả lời sao?"
Tạ Bách Sơn nhắm mắt lại một lúc. "Ông ta không phủ nhận. Ông ta chỉ nói, gần như nguyên văn: 'Anh lo cho bản thân mình đi thì hơn. Anh đã làm đủ phần việc của mình rồi, đừng để tôi phải nhắc lại vì sao anh còn giữ được cái gallery đẹp đẽ này.'" Giọng ông nghẹn lại. "Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, ông ta nói với tôi bằng giọng điệu đe dọa trần trụi như vậy, không còn vỏ bọc lịch sự thường thấy."
Diễm cảm thấy một luồng adrenaline chạy khắp cơ thể, dù cô cố giữ vẻ ngoài bình tĩnh. "Ông có ghi âm cuộc gọi đó không?"
"Có." Tạ Bách Sơn đẩy điện thoại của mình qua bàn, màn hình đã mở sẵn một file ghi âm. "Tôi ghi âm mọi cuộc gọi với ông ta suốt nhiều năm nay, một thói quen phòng thân tôi tự đặt ra từ lâu, dù chưa bao giờ dám nghĩ tới việc sẽ dùng chúng để làm gì. Tôi nghĩ, trong sâu thẳm, tôi luôn biết sẽ có ngày tôi cần tới chúng, dù tôi không đủ can đảm thừa nhận điều đó với chính mình."
Diễm cầm điện thoại lên, tay hơi run. "Tôi cần sao chép toàn bộ dữ liệu này, theo đúng quy trình thu giữ chứng cứ, để nó có giá trị pháp lý."
"Tôi biết," ông nói, "và tôi đồng ý. Nhưng trước khi chị làm điều đó, tôi cần chị hiểu rõ một điều: một khi chị lấy những bản ghi âm này, tôi sẽ không còn đường lui nữa. Vạn sẽ biết ngay tôi đã phản bội, và tôi không chỉ lo cho bản thân mình. Tôi còn có một người con gái đang học đại học ở nước ngoài, một người vợ đã ly hôn nhưng vẫn sống gần đây, những người có thể trở thành mục tiêu nếu ông ta muốn trả đũa."
Diễm đặt điện thoại xuống, nhìn thẳng vào ông. "Tôi không thể hứa với ông rằng mọi thứ sẽ an toàn tuyệt đối. Nhưng tôi có thể hứa rằng chúng tôi sẽ làm mọi thứ trong khả năng để bảo vệ ông và gia đình ông, ngay khi ông quyết định hợp tác chính thức. Việc ông tiếp tục im lặng, ngược lại, không hề khiến ông an toàn hơn — nó chỉ khiến ông mãi mãi là con tin của một người đàn ông sẵn sàng dùng cả cái chết của cha ông để khống chế ông suốt đời."
Tạ Bách Sơn ngồi lặng một lúc lâu, tay siết chặt chiếc ly rượu chưa uống hết. Khi ông ngẩng lên, có một sự thay đổi trong ánh mắt ông, như thể một quyết định khó khăn nào đó vừa được đưa ra sau nhiều năm trì hoãn.
"Được," ông nói, giọng vẫn run nhưng đã có thêm một chút vững vàng. "Chị lấy bản ghi âm đi. Và có một việc nữa tôi cần nói với chị, thứ tôi vô tình nghe được trong cuộc gọi tối nay, dù Vạn không cố ý nói lộ ra."
"Điều gì?"
"Ông ta nhắc tới một cái tên, có lẽ là mã hiệu, khi đang nói chuyện với ai đó bên cạnh trong lúc quên tắt loa ngoài vài giây: 'chuyến TXHU không thay đổi lịch, vẫn đi như kế hoạch.'" Tạ Bách Sơn nhìn cô, chờ đợi phản ứng. "Tôi không hiểu ý nghĩa của nó, nhưng tôi nghĩ chị sẽ hiểu."
Diễm ngồi sững người. TXHU — đúng là tiền tố cô đã thấy trên màn hình của ông Đặng tại trạm kiểm hóa, container số hiệu TXHU bảy bảy ba không không hai, lô hàng khai báo "đồ gốm mỹ nghệ xuất khẩu", lịch dự kiến lên tàu ngày mai.
"Container đó không phải hàng nghi binh," cô nói, gần như thì thầm với chính mình, tim đập dồn dập. "Nó chính là container thật."
Cô đứng dậy ngay lập tức, rút điện thoại ra, bật loa ngoài để Tạ Bách Sơn cũng nghe được. "Hải, anh nghe rõ chứ?"
"Nghe rõ," giọng anh vang lên qua loa, căng thẳng nhưng kiểm soát tốt. "TXHU bảy bảy ba không không hai, lịch lên tàu chiều mai. Tôi gọi ngay cho ông Đặng, yêu cầu giữ container lại để cân đối chiếu, dùng lý do kiểm tra ngẫu nhiên định kỳ, không nêu bất kỳ chi tiết nào liên quan tới nguồn tin chúng ta vừa có."
"Đừng để lộ ra rằng có người trong đường dây đã tiết lộ tin," Diễm nói thêm, mắt liếc nhìn Tạ Bách Sơn, người đang ngồi bất động, gương mặt tái nhợt vì vừa nhận ra hậu quả không thể vãn hồi của quyết định mình vừa đưa ra. "Nếu container bị giữ lại quá đột ngột so với quy trình thông thường, Vũ Bách Long có thể suy ra ngay nguồn rò rỉ đến từ đâu."
"Tôi hiểu," Hải đáp. "Tôi sẽ để ông Đặng xử lý theo đúng quy trình kiểm tra xác suất thông thường của hải quan, có vẻ như hoàn toàn ngẫu nhiên."
Cuộc gọi kết thúc, Diễm quay lại nhìn Tạ Bách Sơn, người vẫn ngồi bất động, hai tay ôm lấy đầu.
"Tôi vừa phản bội một người đã dọa dẫm tôi suốt nhiều năm," ông nói, giọng vừa nhẹ nhõm vừa hoảng loạn cùng lúc, một trạng thái cảm xúc mâu thuẫn mà chỉ người vừa bước qua một ngưỡng cửa không thể quay lại mới có thể hiểu trọn vẹn. "Tôi không biết liệu tôi vừa làm điều đúng đắn nhất trong đời, hay điều ngu ngốc nhất."
"Có lẽ là cả hai cùng lúc," Diễm nói, giọng dịu lại, ngồi xuống lại đối diện ông. "Nhưng tôi tin điều đúng đắn hiếm khi cảm thấy an toàn ngay lúc nó xảy ra. Nó chỉ trở nên rõ ràng là đúng đắn khi nhìn lại, sau khi mọi thứ đã qua."
Cô nhìn thẳng vào ông, giọng nghiêm túc hẳn. "Từ giờ tới khi vụ việc kết thúc, tôi cần ông rời khỏi đây, tới một nơi an toàn hơn. Tôi sẽ sắp xếp qua Hải. Ông không thể ở lại gallery này thêm một đêm nào nữa, ít nhất là cho tới khi chúng tôi bắt giữ được Vũ Bách Long."
Tạ Bách Sơn gật đầu, không phản kháng, như một người đã kiệt sức tới mức không còn khả năng tự quyết định bất cứ điều gì nữa, chỉ còn biết phó thác cho những người vừa trở thành đồng minh bất đắc dĩ của mình.
Trước khi rời gallery, Diễm dừng lại ở cửa, quay đầu nhìn ông lần cuối trong ánh đèn vàng vọt. "Ông Sơn, tôi không thể hứa rằng luật pháp sẽ nhẹ tay với những gì ông đã làm trong quá khứ. Nhưng tôi có thể hứa rằng tôi sẽ ghi nhận đầy đủ, trung thực, quyết định của ông đêm nay khi báo cáo lên cấp trên. Điều đó sẽ có ý nghĩa, khi mọi chuyện được đưa ra ánh sáng."
Ông không trả lời ngay, chỉ gật đầu một lần nữa, ánh mắt dõi theo cô bước ra khỏi cửa, khuất dần vào bóng tối ngoài sân, mang theo chiếc điện thoại chứa những đoạn ghi âm có thể thay đổi toàn bộ cục diện vụ án — và có lẽ, cả phần đời còn lại của chính ông.