Chương 22
Chương 22 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
Cánh cửa phòng lạnh mở ra với một tiếng rít khẽ, hơi lạnh ùa ra chạm vào da mặt Diễm như hàng ngàn mũi kim nhỏ. Bên trong, ánh đèn huỳnh quang trắng chiếu xuống một không gian hẹp hơn cô tưởng tượng, những kệ thép trống trơn xếp dọc hai bên tường, và ở chính giữa, đặt trên một tấm bệ gỗ lót vải nhung đỏ sẫm, là một khối hình tròn phủ kín trong nhiều lớp vải chống ẩm.
Diễm bước tới, tay run lên vì cả cái lạnh lẫn sự hồi hộp tột độ, nhẹ nhàng vén từng lớp vải phủ ngoài. Lớp vải đầu tiên trượt xuống, để lộ một lớp mút xốp bảo vệ. Cô tháo tiếp, chậm rãi, cẩn trọng như đang gỡ bỏ hàng ngàn năm lịch sử ra khỏi lớp vỏ bọc tạm bợ của một cuộc trốn chạy.
Và rồi, dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của căn phòng từng dùng để bảo quản hải sản đông lạnh, hoa văn chim lạc chín cánh hiện ra, mặt trống đồng xanh rêu ánh lên những đường nét cổ xưa mà cô đã thuộc lòng qua hàng trăm bức ảnh nghiên cứu suốt hai tuần qua.
"LU-07," cô thì thầm, giọng nghẹn lại. Không phải câu nói mang tính học thuật lạnh lùng của một chuyên viên giám định, mà là tiếng gọi tên của một điều gì đó cô đã sợ sẽ vĩnh viễn không bao giờ tìm lại được.
Cô đưa tay chạm nhẹ vào vành hoa văn, cảm nhận từng đường khắc quen thuộc dưới đầu ngón tay, đối chiếu ngay lập tức trong đầu với hình ảnh cô đã ghi nhớ từ báo cáo khai quật: đường nét chim lạc xếp vòng, chín cánh đều đặn, không hề bị mài mòn hay hư hại thêm so với những tấm ảnh chụp trước khi nó biến mất.
Cô lật nghiêng trống một góc nhỏ, kiểm tra phần đáy — nơi các nhà giám định thường tìm dấu hiệu can thiệp hoặc phục chế trái phép — và thở phào khi thấy lớp gỉ đồng nguyên bản vẫn còn y nguyên, không có dấu vết cạo sửa hay đánh bóng nhân tạo nào, một dấu hiệu cho thấy đường dây buôn lậu, dù tàn nhẫn trong cách thức vận hành, ít nhất đã đủ hiểu biết chuyên môn để không can thiệp phá hủy giá trị nguyên bản của hiện vật trước khi kịp bán ra thị trường chợ đen.
Một trong hai kỹ thuật viên đưa cho cô một thiết bị đo độ ẩm và nhiệt độ cầm tay. "Chị cần kiểm tra xem môi trường bảo quản tạm thời này có gây hại gì không?"
Diễm gật đầu, đo nhanh các chỉ số, ghi chú vào sổ tay công vụ. "Nhiệt độ và độ ẩm đều nằm trong ngưỡng chấp nhận được, may mắn là căn phòng lạnh này vô tình lại là môi trường bảo quản khá tốt cho hiện vật kim loại, dù đó chắc chắn không phải chủ đích của những kẻ giấu nó ở đây."
"Còn nguyên vẹn," cô nói với đội kỹ thuật viên đang đứng chờ ngoài cửa, giọng vỡ ra vì xúc động không kìm nén nổi. "Nó còn nguyên vẹn."
Cô rút điện thoại, chụp lại hiện trạng từ nhiều góc độ theo đúng quy trình, tay vẫn còn run, rồi mới cho phép hai kỹ thuật viên tiến vào hỗ trợ đóng gói hiện vật theo tiêu chuẩn vận chuyển an toàn, dùng khung đỡ chuyên dụng thay vì bê vác trực tiếp.
*
Cách đó vài trăm mét, cuộc truy đuổi vẫn đang tiếp diễn giữa mê cung những dãy nhà kho tối tăm. Hải chạy hết tốc lực, hai chiến sĩ đặc nhiệm bám sát hai bên, đèn pin quét liên tục qua từng góc khuất, tiếng động cơ xe máy của Vũ Bách Long lúc gần lúc xa, dường như ông ta đang cố tình vòng vèo qua những lối đi hẹp mà chỉ người quen thuộc địa hình mới dám liều lĩnh chạy qua trong bóng tối.
"Mũi hai, nghi phạm đang hướng về phía các anh!" Hải hét vào bộ đàm, thở dốc.
"Nhận rõ, sẵn sàng chặn!"
Tiếng động cơ xe máy đột ngột khựng lại, tiếp theo là một tiếng va chạm kim loại chói tai — Vũ Bách Long, khi chạy tới gần cổng phụ, phát hiện lối thoát đã bị chặn bởi xe của mũi hai, buộc phải bẻ lái gấp, chiếc xe máy trượt bánh trên nền đất ẩm, đổ nghiêng sang một bên.
Ông lồm cồm bò dậy, bỏ lại chiếc xe, chạy bộ về phía hàng rào thép gai bao quanh khu công nghiệp, cố tìm một khe hở để trèo qua.
"Đứng lại! Không được di chuyển thêm!" Hải hét lớn, đã áp sát tới cách ông chưa đầy hai mươi mét, súng ngắn giơ lên theo đúng quy trình nhưng chưa lên đạn, chỉ mang tính răn đe.
Vũ Bách Long dừng lại, quay người, hai tay giơ cao, thở hổn hển. Trong ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt, gương mặt điềm tĩnh quen thuộc của ông giờ đây đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ kiệt sức và một sự cam chịu lạnh lùng đến kỳ lạ.
"Tôi đầu hàng," ông nói, giọng đứt quãng vì hơi thở gấp gáp. "Không cần dùng vũ lực."
Hải tiến lại gần, ra hiệu cho hai chiến sĩ đặc nhiệm còng tay ông, đọc quyền của người bị bắt giữ theo đúng thủ tục pháp lý. Trong lúc bị còng tay, Vũ Bách Long ngước nhìn Hải, một nụ cười nhạt nhẽo, khó hiểu thoáng qua trên môi ông.
"Cô Diễm đâu?" ông hỏi, giọng bình thản đến rợn người, như thể việc bị bắt giữ chỉ là một trở ngại tạm thời, không phải sự sụp đổ của cả một đế chế ông xây dựng suốt mười hai năm.
"Cô ấy đang lo phần việc của mình," Hải đáp, giọng lạnh lùng, không cho ông ta bất kỳ cơ hội nào để tiếp tục thao túng tâm lý người đối diện.
"Vậy chuyển lời tới cô ấy giúp tôi," Vũ Bách Long nói, khi hai chiến sĩ bắt đầu áp giải ông về phía xe cảnh sát đang chờ sẵn. "Tôi sẵn sàng nói chuyện. Nhưng chỉ nói chuyện với cô ấy, không ai khác."
Hải không trả lời, chỉ ra hiệu cho đội áp giải tiếp tục di chuyển, nhưng trong lòng, câu nói ấy để lại một dư âm khó chịu — không phải vì nó mang tính đe dọa, mà vì nó cho thấy Vũ Bách Long, ngay cả trong khoảnh khắc thất bại rõ ràng nhất, vẫn đang cố nắm giữ một phần quyền kiểm soát nào đó trong tay, như một người chơi cờ chưa từng thực sự chấp nhận rằng ván cờ đã kết thúc.
Anh rút bộ đàm, báo cáo về sở chỉ huy. "Nghi phạm chính đã bị bắt giữ, không có thương vong. Đang áp giải về trụ sở."
Trên đường áp giải, một trong hai chiến sĩ đặc nhiệm đi cạnh Vũ Bách Long bỗng lên tiếng, giọng có phần tò mò không kìm được. "Sao ông không chạy trốn ra nước ngoài từ trước, nếu ông biết rõ ngày nào đó chuyện này sẽ xảy ra?"
Vũ Bách Long im lặng một lúc, bước chân vẫn đều đặn dưới ánh đèn pin, rồi đáp, giọng chậm rãi như đang tự vấn chính mình hơn là trả lời câu hỏi. "Tôi từng nghĩ về điều đó nhiều lần. Nhưng cảng này, đường dây này, nó không chỉ là công việc kiếm tiền đối với tôi. Nó là thứ duy nhất tôi từng thực sự làm chủ, kể từ khi còn là một thằng nhóc quét dọn kho bãi không ai thèm nhớ tên. Bỏ đi, với tôi, còn đáng sợ hơn cả việc bị bắt."
Câu trả lời ấy khiến người chiến sĩ trẻ im bặt, không hỏi thêm gì nữa, chỉ tiếp tục áp giải ông ra phía xe cảnh sát đang chờ sẵn dưới ánh đèn pha chiếu sáng cả một góc trời còn chưa rạng.
Rồi anh quay đầu, chạy nhanh trở lại phía khu nhà kho, nơi ánh đèn từ phòng lạnh chính vẫn hắt ra qua khung cửa đã mở, háo hức muốn biết kết quả của phần nhiệm vụ còn lại — phần nhiệm vụ mà, với Diễm, mang ý nghĩa lớn lao hơn bất kỳ cuộc truy bắt nào.
Khi anh chạy tới nơi, anh thấy Diễm đứng giữa phòng lạnh, hai tay ôm lấy chiếc hộp đựng hiện vật đã được đóng gói cẩn thận, gương mặt cô ướt đẫm nước mắt lẫn lộn với hơi lạnh còn vương trên má, một nụ cười run rẩy nhưng chân thật hơn bất kỳ nụ cười nào anh từng thấy ở cô suốt hai tuần làm việc cùng nhau.
"Tìm thấy rồi," cô nói, giọng nghẹn ngào. "Hải, chúng ta tìm thấy nó rồi."
Hải bước lại gần, nhìn xuống chiếc hộp đựng hiện vật trong tay cô, rồi nhìn lên gương mặt cô, nơi những giọt nước mắt vẫn chưa kịp lau đi. Anh không nói gì trong giây lát, chỉ đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi một giọt nước mắt còn đọng trên má cô, một cử chỉ tự nhiên tới mức cả hai đều không kịp nhận ra nó thân mật hơn bất kỳ điều gì từng xảy ra giữa họ suốt hai tuần qua.
"Chị làm được rồi," anh nói, giọng trầm ấm. "Cả hai chúng ta đã làm được."
Diễm gật đầu, không nói thêm gì, chỉ để yên cho khoảnh khắc ấy trôi qua, giữa hơi lạnh còn vương trong không khí và tiếng ồn ào xa xa của đội đặc nhiệm đang hoàn tất công tác thu giữ chứng cứ khắp khu kho lạnh.
Bên ngoài, bầu trời phía Đông đã bắt đầu ửng lên một vệt sáng mờ nhạt, báo hiệu bình minh đang tới gần — không phải thứ ánh sáng rực rỡ của một cái kết trọn vẹn, mà là thứ ánh sáng bình thường, mộc mạc của một ngày mới bắt đầu, mang theo bên trong nó cả một khối lượng công việc còn dang dở: thẩm vấn, lập hồ sơ, giám định chính thức, và một câu hỏi vẫn còn treo lơ lửng chưa có lời đáp trọn vẹn về cái chết của một người mười hai năm trước.
Nhưng ít nhất, lần đầu tiên sau một hành trình dài đằng đẵng, Diễm cảm thấy mình đang đứng ở phía có ánh sáng, không còn phải một mình dò dẫm trong bóng tối của những nghi vấn chưa lời giải.