Chương 24
Chương 24 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
Phòng thẩm vấn nhỏ, bàn thép, hai ghế đối diện nhau, một tấm gương một chiều trên tường nơi Hải và một điều tra viên khác đứng quan sát từ phòng bên cạnh. Vũ Bách Long ngồi đó, tay vẫn còng, nhưng dáng vẻ đã khác hẳn buổi sáng — không còn vẻ điềm tĩnh kiêu hãnh, mà là sự mệt mỏi của một người đã chạy trốn đủ lâu để hiểu rằng cuộc chạy trốn cuối cùng cũng phải dừng lại.
Diễm ngồi xuống đối diện ông, đặt một tập hồ sơ lên bàn nhưng không mở ra ngay, chỉ nhìn thẳng vào ông, chờ đợi ông tự mở lời như cô từng chờ đợi Tạ Bách Sơn cách đây không lâu.
Trước khi bước vào phòng, Hải đã dặn dò cô kỹ lưỡng: bất kỳ lời khai nào Long đưa ra trong buổi nói chuyện riêng này đều không có giá trị làm bằng chứng chính thức trước tòa nếu không có luật sư bào chữa của ông ta hiện diện — nhưng nó có thể mở ra hướng điều tra mới, hướng dẫn đội ngũ pháp lý biết cần tìm kiếm loại chứng cứ nào để củng cố sau này. Diễm hiểu rõ điều đó, và cô cũng hiểu rằng, với chính mình, buổi nói chuyện này mang một ý nghĩa vượt xa giá trị pháp lý đơn thuần.
"Cô muốn hỏi về đêm đó," Vũ Bách Long nói, không cần cô hỏi trước, giọng đã mất đi phần lớn sự sắc lạnh, thay vào đó là một sự mệt mỏi trần trụi hiếm khi ông để lộ ra trước bất kỳ ai.
"Đúng vậy," Diễm đáp, giọng cố giữ bình tĩnh dù tim cô đập nhanh hơn bất kỳ khoảnh khắc nào khác trong toàn bộ chuyên án.
Ông im lặng một lúc lâu, mắt nhìn xuống đôi tay bị còng trên bàn, như đang cố tìm từ ngữ cho một điều đã bị chôn giấu quá lâu tới mức gần như quên mất cách diễn đạt nó thành lời.
"Ông ấy không định gây rắc rối cho tôi đêm đó," ông bắt đầu, giọng chậm rãi. "Ông ấy chỉ đi vào khu vực bãi số 4 để kiểm tra, như tôi đã nói. Tôi ra ngăn ông ấy lại, giải thích khu vực đang bảo trì, không nên vào. Nhưng ông ấy nhận ra tôi đang nói dối — có lẽ ông ấy đã nhìn thấy vài container đang được bốc dỡ giữa đêm, điều không hề khớp với lý do 'bảo trì' tôi đưa ra."
Diễm nín thở, không dám cử động, sợ chỉ một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến ông ngừng lại. Qua tấm gương một chiều, cô biết Hải đang đứng bên kia, ghi âm toàn bộ cuộc trò chuyện, dù cả hai đều hiểu rõ giới hạn pháp lý của nó. Nhưng ngay lúc này, giá trị pháp lý không phải điều Diễm đang tìm kiếm. Cô đang tìm một điều khác, một điều chỉ có thể tới từ chính miệng người đã có mặt ở đó, đêm hôm ấy, mười hai năm trước.
"Ông ấy hỏi tôi thẳng, rằng tôi đang giấu giếm điều gì. Tôi hoảng loạn — khi đó tôi còn rất trẻ, mới hai mươi hai tuổi, đã dính líu vào đường dây này được hơn một năm, sợ hãi tột độ nếu bị phát hiện sẽ mất tất cả, kể cả tự do. Tôi cố ngăn ông ấy lại, chỉ định giữ ông ấy đứng yên tại chỗ trong lúc gọi người xử lý container đang dở dang. Chúng tôi giằng co." Giọng ông run lên, lần đầu tiên kể từ khi Diễm gặp ông. "Ông ấy trượt chân trên nền bê tông ẩm, ngã ra sau, đầu đập vào cấu trúc neo cáp gần mép nước. Tôi... tôi hoảng sợ, không biết phải làm gì. Tôi gọi cho người quản lý cấp trên của tôi khi đó, người điều hành thực sự của đường dây lúc bấy giờ, không phải tôi. Ông ta tới, nhìn tình hình, rồi ra lệnh cho tôi rời đi ngay, để ông ta 'xử lý'."
"Xử lý bằng cách nào?" Diễm hỏi, giọng khẽ nhưng sắc bén.
"Tôi không biết chi tiết," Vũ Bách Long nói, ánh mắt tránh né lần đầu tiên. "Tôi chỉ biết sáng hôm sau, camera khu vực đó được báo cáo là 'hỏng do thời tiết', biên bản khám nghiệm kết luận tai nạn, và không ai trong chúng tôi bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa. Tôi không giết ông ấy có chủ đích, cô Diễm ạ. Đó là một tai nạn xảy ra trong lúc giằng co, một tai nạn tôi đã phải sống chung suốt mười hai năm qua, nặng nề hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng."
Diễm ngồi lặng, cảm xúc dâng trào dữ dội tới mức cô phải nắm chặt hai tay dưới bàn để giữ giọng mình không run rẩy. Đây là điều cô đã chờ đợi nghe suốt mười hai năm — không phải một lời thú tội hoàn hảo, không phải một câu trả lời giải quyết trọn vẹn mọi nghi vấn, mà là một mảnh sự thật không hoàn chỉnh, đầy góc khuất, nhưng vẫn là sự thật, lần đầu tiên được nói ra thành lời.
"Ai là người quản lý cấp trên đó?" cô hỏi, giọng gần như thì thầm.
Vũ Bách Long lắc đầu. "Ông ta mất cách đây năm năm, vì bệnh ung thư. Tôi kế thừa vị trí của ông ta sau đó, không phải vì tôi được chọn, mà vì tôi là người duy nhất còn đủ hiểu biết về toàn bộ hệ thống để tiếp quản mà không làm sụp đổ mọi thứ."
Diễm cảm thấy một sự thất vọng lẫn nhẹ nhõm kỳ lạ dâng lên cùng lúc — thất vọng vì người ra lệnh che giấu, có lẽ là người có trách nhiệm nặng nề nhất trong toàn bộ chuỗi sự việc, đã vĩnh viễn không thể bị đưa ra trước công lý; nhẹ nhõm vì ít nhất, cô đã có một câu trả lời, dù không hoàn hảo, dù không đủ để khép lại mọi dấu chấm hỏi.
"Tôi sẽ không thể chứng minh mọi điều ông vừa nói trước tòa," cô nói, giọng đã lấy lại được sự điềm tĩnh nghề nghiệp. "Không có nhân chứng khác, người ra lệnh che giấu đã mất, và lời khai của ông, dù tôi tin phần lớn là sự thật, vẫn chỉ là lời khai một phía của một người đang tìm cách giảm nhẹ trách nhiệm hình sự cho chính mình."
"Tôi hiểu điều đó," ông đáp, không phản kháng. "Nhưng có một chi tiết cô có thể kiểm chứng được, nếu cô muốn." Ông ngập ngừng, rồi nói tiếp, giọng chậm rãi như đang cố nhớ lại chính xác. "Người quản lý cấp trên khi đó, trước khi ra lệnh cho tôi rời đi, có gọi điện cho một ai đó khác, nói rất ngắn gọn, tôi chỉ nghe được vài từ: 'giải quyết nội bộ, đừng để hồ sơ chuyển sang cấp cao hơn.' Tôi luôn ngờ rằng có một quan chức nào đó, ở một cấp cao hơn cả người quản lý của tôi, đã biết chuyện và giúp ỉm nó đi, có thể qua ảnh hưởng tới người phụ trách khám nghiệm hiện trường khi đó. Nhưng tôi không có bằng chứng, chỉ là một linh cảm suốt nhiều năm."
Diễm ghi vội chi tiết đó vào tập hồ sơ, tim đập nhanh trở lại. Đây có thể là manh mối để mở rộng điều tra xa hơn nữa, vượt ra ngoài phạm vi những gì cô từng dám hy vọng khi bước vào phòng này. "Ông có nhớ được bất kỳ chi tiết nào khác về cuộc gọi đó không? Giọng nói, cách xưng hô?"
"Không nhiều," ông nói, lắc đầu. "Tôi chỉ nhớ ông ta gọi người đầu dây bên kia là 'anh', với giọng điệu kính trọng khác hẳn cách ông ta thường nói chuyện với cấp dưới. Đó là tất cả những gì tôi có thể cho cô."
"Tôi biết," Vũ Bách Long đáp, không phản kháng. "Nhưng đó là sự thật tôi có thể trao cho cô, cô Diễm ạ. Tôi nợ cô ít nhất điều đó, sau mười hai năm."
Diễm đứng dậy, thu dọn tập hồ sơ chưa từng mở ra suốt buổi thẩm vấn, chuẩn bị rời phòng. Trước khi ra tới cửa, cô dừng lại, quay đầu nhìn ông lần cuối.
"Thầy tôi từng dạy tôi rằng mỗi hoa văn cổ vật đều là một câu chuyện cần người kiên nhẫn đủ lâu để nghe ra," cô nói, giọng vừa cứng rắn vừa mang một nỗi buồn sâu thẳm. "Tôi đã kiên nhẫn mười hai năm để nghe câu chuyện của ông hôm nay. Tôi hy vọng, trong quãng thời gian còn lại của đời mình, dù ở đâu, ông cũng học được cách đối diện với phần sự thật ông vừa nói ra, thay vì tiếp tục chôn giấu nó thêm một lần nào nữa."
Cô bước ra khỏi phòng, khép cửa lại sau lưng, để lại Vũ Bách Long ngồi một mình dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo, gương mặt cúi xuống, lần đầu tiên trong mười hai năm không còn phải diễn bất kỳ vai trò nào nữa.
Hải đón cô ngay ngoài hành lang, gương mặt đầy lo lắng xen lẫn tò mò. "Chị ổn không? Tôi nghe được phần lớn cuộc trò chuyện qua tai nghe."
"Tôi ổn," Diễm đáp, dù giọng cô vẫn còn run nhẹ. "Chi tiết về cuộc gọi 'giải quyết nội bộ' — chúng ta cần lần theo nó, dù rất mong manh. Nếu đúng có một quan chức cấp cao hơn từng can thiệp giúp ỉm vụ án, đó sẽ là một chương hoàn toàn mới của toàn bộ chuyên án này."
"Chúng ta sẽ lần theo," Hải nói, giọng chắc chắn. "Nhưng không phải hôm nay. Chị cần nghỉ ngơi, Diễm à. Chị đã thức gần ba mươi sáu tiếng rồi."
Diễm gật đầu, đột nhiên cảm nhận rõ rệt sự kiệt sức đang đè nặng lên từng thớ cơ trong cơ thể, như thể cơ thể cô chỉ chờ tới khoảnh khắc tinh thần được phép buông lỏng để đổ sập xuống hoàn toàn.
Nhưng trước khi rời trụ sở về nghỉ ngơi, cô còn một việc cuối cùng cần làm trong ngày hôm nay, một việc quan trọng cô đã tự hứa với chính mình từ đêm qua, ngay khi tay cô chạm vào lớp hoa văn chín cánh chim lạc lần đầu tiên sau mười hai năm dài đằng đẵng chờ đợi.