Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
8 phút đọc

Chương 19

Chương 19 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Người tài xế xe nâng trẻ nhất trong ba người, tên đầy đủ ghi trong hồ sơ nhân sự là một thanh niên mới ngoài hai mươi, run rẩy tới mức phải mời nước hai lần trước khi có thể trả lời câu hỏi mạch lạc. Anh được đưa vào một phòng họp nhỏ tại trạm kiểm hóa, tách biệt khỏi khu vực văn phòng chính của Toàn Hải Phát, theo yêu cầu của Hải để tránh áp lực tâm lý từ cấp trên.

"Tôi chỉ làm theo lệnh," anh nói, giọng lắp bắp. "Quản lý ca trực gọi tôi dậy lúc gần mười hai giờ đêm, bảo có việc gấp cần di chuyển một kiện hàng đặc biệt sang xe tải nhỏ, nói là để kịp chuyến giao hàng sớm cho khách VIP. Tôi không hỏi thêm gì, vì đó không phải lần đầu tiên có những chuyến hàng gấp như vậy vào giờ khuya."

"Kiện hàng đó trông thế nào?" Diễm hỏi, cố giữ giọng nhẹ nhàng để không khiến anh thêm hoảng sợ.

"Một khối hình tròn, bọc kín trong nhiều lớp vải dày và mút xốp, khá nặng, cần hai người khiêng dù kích thước không quá lớn. Tôi chỉ giúp đưa nó lên xe tải, không biết bên trong là gì."

"Xe tải đó đi đâu?"

Người thanh niên do dự một lúc, liếc nhìn qua cửa kính phòng họp như sợ ai đó đang nghe lén. "Tôi không đi theo, nhưng tôi nghe quản lý ca trực nói với tài xế xe tải một địa chỉ, một kho lạnh cũ ở khu công nghiệp cách cảng khoảng mười lăm cây số, nơi trước đây công ty dùng để chứa hải sản đông lạnh trước khi chuyển sang mô hình logistics tổng hợp. Tôi chỉ tình cờ nghe được vì đứng gần đó lúc họ trao đổi."

Hải ghi chép nhanh, rồi ngẩng lên. "Cậu có nhớ tên hoặc biển số xe tải không?"

"Biển số thì tôi không nhớ chính xác, nhưng tôi nhớ đó là chiếc xe tải nhỏ màu trắng, có logo công ty in mờ ở cửa, loại xe công ty vẫn dùng để giao hàng nội thành." Anh ngừng lại, giọng run run thêm. "Tôi sẽ bị sao nếu khai ra chuyện này? Tôi thực sự không biết mình đang tiếp tay cho việc gì cả, tôi chỉ là công nhân bốc xếp bình thường."

Diễm nhìn anh, một cảm giác quen thuộc dâng lên — hình ảnh những mắt xích nhỏ bé, vô tình bị cuốn vào một guồng máy lớn hơn nhiều lần so với hiểu biết của họ, không khác gì hình ảnh thầy Trác từng mô tả về những người nghèo bị dụ dỗ bán thông tin hiện trường. "Cậu hợp tác khai báo trung thực sẽ được xem xét là tình tiết giảm nhẹ, nếu có bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan tới cậu, điều mà tôi nghĩ khó xảy ra nếu cậu thực sự chỉ làm đúng công việc được giao mà không biết bản chất thật sự phía sau."

Người thanh niên gật đầu, thở phào nhẹ nhõm, dù ánh mắt vẫn còn đầy lo âu. Trước khi anh rời phòng, Diễm hỏi thêm một câu, gần như tò mò cá nhân hơn là nghiệp vụ. "Cậu làm ở đây bao lâu rồi?"

"Gần hai năm, từ khi tốt nghiệp trung cấp nghề," anh đáp. "Lương ở đây khá hơn nhiều chỗ khác, công ty cũng đối xử tử tế với công nhân, có bảo hiểm đầy đủ, thưởng lễ tết không thiếu. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình đang làm việc cho một nơi có thể dính líu tới chuyện buôn lậu cổ vật, nói thật với chị."

Câu nói ấy khiến Diễm chợt nhận ra một khía cạnh khác của toàn bộ vụ án: Toàn Hải Phát, dù là vỏ bọc cho một đường dây phi pháp, vẫn phải vận hành như một doanh nghiệp thực thụ, phải trả lương đầy đủ, phải đối xử tốt với hàng trăm nhân viên không hề hay biết gì về bản chất thật sự phía sau công việc thường nhật của họ — một tầng lớp nạn nhân gián tiếp khác mà cô chưa từng nghĩ tới cho tới tận lúc này.

Sau khi anh rời phòng, Hải quay sang Diễm, mở bản đồ khu vực trên laptop, đánh dấu vị trí khu công nghiệp được nhắc tới. "Kho lạnh cũ, cách cảng mười lăm cây số. Đây có thể là nơi trung chuyển tạm thời trước khi họ tìm được đường xuất khác, sau khi kế hoạch ban đầu qua container TXHU bị lộ."

"Chúng ta cần xác minh trước khi hành động," Diễm nói, dù giọng cô đã ánh lên hy vọng trở lại. "Nhưng đây là manh mối cụ thể nhất chúng ta có từ đầu vụ án tới giờ."

Hải liên hệ ngay với một đội trinh sát kín đáo, yêu cầu quan sát từ xa khu vực kho lạnh trong khu công nghiệp, tuyệt đối không tiếp cận gần, không tạo bất kỳ động tĩnh nào có thể đánh động. Trong lúc chờ báo cáo đầu tiên, Diễm gọi cho ông Đặng, xin thêm dữ liệu về lịch sử sử dụng khu đất công nghiệp đó, xem liệu Toàn Hải Phát có đăng ký quyền sử dụng hợp pháp hay không.

"Có," ông Đặng xác nhận qua điện thoại sau vài phút tra cứu. "Khu kho lạnh đó đứng tên một công ty con của Toàn Hải Phát, đăng ký từ sáu năm trước, mục đích kinh doanh ghi là 'dịch vụ kho bãi tổng hợp'. Về mặt giấy tờ, hoàn toàn hợp pháp, không có gì đáng ngờ nếu chỉ nhìn vào hồ sơ đăng ký kinh doanh."

"Một lớp vỏ bọc khác," Diễm nói, gõ nhẹ ngón tay lên bàn. "Càng đào sâu, chúng ta càng thấy đường dây này đã chuẩn bị sẵn bao nhiêu lớp phòng thủ để không bao giờ bị lộ hoàn toàn qua một điểm duy nhất."

Trong lúc chờ đội trinh sát âm thầm xác minh địa điểm kho lạnh, điện thoại Hải rung lên, một cuộc gọi từ trụ sở Cục. Anh nghe máy, gương mặt dần chuyển sang vẻ ngạc nhiên xen lẫn nhẹ nhõm.

"Là về vụ rò rỉ thông tin cho báo chí," anh nói sau khi gác máy, quay sang Diễm. "Phòng nội vụ vừa xác định được nguồn. Không phải ai trong đội điều tra chúng ta, cũng không liên quan tới đường dây của Long."

"Vậy là ai?"

"Một chuyên viên trẻ ở phòng truyền thông của Cục, người đã tham dự cuộc họp hôm trước với tư cách thư ký ghi biên bản. Cô ấy khai đã vô tình để lộ vài chi tiết trong lúc trò chuyện riêng với một người bạn cũ, hiện làm phóng viên tự do, không biết bạn mình sẽ dùng thông tin đó để dựng thành bài báo với nguồn tin giấu tên. Động cơ không phải tiền bạc hay ác ý, chỉ là sự thiếu thận trọng của một người trẻ chưa quen với mức độ nhạy cảm của công việc điều tra."

Diễm thở dài, một sự nhẹ nhõm pha lẫn mệt mỏi. "Ít nhất đó không phải một mắt xích cài cắm có chủ đích trong nội bộ. Nhưng bài học vẫn còn đó — chúng ta cần cẩn trọng hơn nữa với mọi thông tin, kể cả trong những cuộc trò chuyện tưởng như vô hại nhất."

"Đồng ý," Hải nói, gấp điện thoại lại. "Nhưng bây giờ, chúng ta có việc quan trọng hơn cần tập trung." Anh chỉ vào điểm đánh dấu trên bản đồ. "Kho lạnh cũ này. Nếu trống đồng thực sự đang ở đó, chúng ta cần một kế hoạch tiếp cận thật kín kẽ, vì lần này, chúng ta không thể để mất dấu thêm một lần nào nữa."

Gần một giờ sau, đội trinh sát gửi về báo cáo đầu tiên qua tin nhắn mã hóa: khu kho lạnh có hai lối ra vào, một cổng chính có bảo vệ trực gác hai mươi bốn giờ, một cổng phụ phía sau dẫn ra con đường đất nhỏ ít người qua lại, gần như bỏ hoang. Có ánh đèn bên trong kho dù đã quá nửa đêm, và một chiếc xe tải nhỏ màu trắng, khớp với mô tả của người tài xế trẻ, đang đậu ngay sát cổng phụ.

"Xe tải vẫn còn ở đó," Diễm nói, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp người. "Nghĩa là hàng có thể vẫn chưa được chuyển đi tiếp, hoặc họ đang chờ một chuyến vận chuyển khác tới nhận."

"Chúng ta cần biết chính xác họ đang chờ gì," Hải nói, "trước khi quyết định thời điểm đột kích. Nếu đột kích quá sớm, chúng ta có thể chỉ bắt được vài công nhân bốc xếp không biết gì, trong khi Long và những người cầm đầu thực sự vẫn ở ngoài tầm với. Nếu đột kích quá muộn, hàng có thể đã rời đi trước khi chúng ta kịp hành động."

Diễm nhìn tấm bản đồ, rồi nhìn đồng hồ trên tường — đã hơn bốn giờ chiều, thời hạn bảy ngày cấp trên đặt ra chỉ còn lại chưa đầy bốn mươi tám tiếng, trong khi phiên đấu giá tại Singapore của Elena vẫn còn khoảng mười ngày nữa.

"Chúng ta không có nhiều thời gian để chờ đợi thêm," cô nói, giọng quyết đoán. "Tôi nghĩ đã tới lúc lên kế hoạch hành động cụ thể, ngay trong đêm nay nếu có thể. Chúng ta cần huy động đủ lực lượng, đủ phương án dự phòng, cho một chiến dịch chỉ có một cơ hội duy nhất để thành công."

Hải gật đầu, đứng dậy, ánh mắt đã chuyển sang trạng thái tập trung cao độ của một người chuẩn bị bước vào giai đoạn quyết định nhất của cả chuyên án. "Vậy chúng ta bắt đầu ngay bây giờ. Tôi sẽ triệu tập cuộc họp khẩn với toàn bộ lực lượng liên quan trong vòng một tiếng nữa."

Diễm gật đầu, thu dọn tài liệu vào túi, nhưng trước khi bước ra khỏi phòng, cô dừng lại một nhịp, nhìn tấm bản đồ khu công nghiệp còn hiện trên màn hình laptop, điểm đánh dấu đỏ nhỏ bé giữa một mảng xám dày đặc những nhà kho vô danh. Mười hai năm chờ đợi, hai tuần rượt đuổi không ngừng nghỉ, tất cả có lẽ sắp hội tụ về đúng một điểm duy nhất ấy, trong một đêm duy nhất sắp tới, nơi mọi giả thuyết cuối cùng sẽ phải đối chất trực tiếp với sự thật, không còn chỗ cho suy đoán hay chờ đợi thêm nữa.

Đã sao chép liên kết chương