Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
8 phút đọc

Chương 23

Chương 23 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích

Cập nhật 06/09/2026 8 phút đọc

Bình minh lên trọn vẹn khi đoàn xe rời khu công nghiệp, chiếc trống đồng được đặt cẩn thận trong một hộp vận chuyển chuyên dụng trên xe riêng, có Diễm và một kỹ thuật viên bảo tàng khác đi cùng để giám sát suốt hành trình về trạm kiểm hóa cảng Vịnh Sa, nơi nó sẽ được lập biên bản niêm phong chính thức trước khi chuyển tiếp về Bảo tàng Cổ vật Sông Hồng.

Trong xe, Diễm không rời mắt khỏi chiếc hộp, dù cô biết rõ nó đã được cố định chắc chắn, không có nguy cơ xê dịch hay va đập trên đường. Đó không còn là sự cẩn trọng nghiệp vụ thuần túy nữa, mà là một thói quen tâm lý cô cần, như thể chỉ cần rời mắt một giây, mọi thứ có thể lại vuột khỏi tay cô lần nữa.

Điện thoại cô rung liên tục — tin nhắn từ Cục trưởng hỏi tình hình, tin nhắn từ chuyên viên truyền thông xin thông tin để chuẩn bị thông cáo báo chí, và một cuộc gọi nhỡ từ ông Khoát, chắc chắn ông đã thức trắng đêm chờ tin như đã nói.

Cô nhắn tin ngắn gọn cho Cục trưởng trước, báo cáo sơ bộ kết quả chiến dịch, hứa sẽ gửi báo cáo chi tiết đầy đủ trong ngày. Chỉ vài phút sau, ông gọi điện trực tiếp, giọng đầy phấn khích hiếm khi cô từng nghe thấy ở người đàn ông vốn luôn giữ vẻ nghiêm nghị công việc.

"Cô làm rất tốt, Diễm," ông nói. "Tôi sẽ báo cáo ngay lên cấp trên. Đây sẽ là một chiến công lớn cho cả ngành di sản, không chỉ riêng đội của cô."

"Cảm ơn anh," Diễm đáp, dù trong lòng cô, chiến công lớn nhất không nằm ở những lời khen ngợi cấp trên sắp dành cho cô, mà nằm ở một điều nhỏ bé hơn nhiều, riêng tư hơn nhiều — cảm giác cuối cùng cũng có thể đặt xuống một phần gánh nặng mình mang theo suốt mười hai năm.

Cô gọi lại ngay khi xe dừng ở trạm kiểm hóa.

"Chú Khoát," cô nói, giọng vẫn còn run vì mệt và xúc động lẫn lộn, "chúng cháu tìm thấy trống rồi. Còn nguyên vẹn. Vũ Bách Long đã bị bắt giữ."

Đầu dây bên kia im lặng một lúc dài, đủ lâu để Diễm nghe rõ tiếng thở dài run rẩy của ông, thứ âm thanh mang theo cả một gánh nặng mười hai năm vừa được trút bỏ một phần.

"Cảm ơn cháu," ông nói cuối cùng, giọng nghẹn ngào. "Cảm ơn cháu đã không bỏ cuộc, dù chú biết suốt bao năm qua, đôi khi cháu hẳn đã muốn bỏ cuộc lắm."

"Cháu chưa bao giờ thực sự muốn bỏ cuộc," Diễm đáp, "chỉ là cháu không biết phải bắt đầu từ đâu, cho tới khi có một lý do đủ lớn để buộc mình phải bắt đầu."

"Vậy giờ thì sao? Ông ta có khai gì về..." ông Khoát ngập ngừng, không dám nói hết câu.

"Chưa," Diễm nói. "Ông ta chỉ nói muốn nói chuyện, riêng với cháu. Cháu chưa biết nên hiểu điều đó theo nghĩa nào."

"Cẩn thận, Diễm à," ông Khoát nói, giọng lo lắng thật sự. "Một người như vậy, ngay cả khi đã bị còng tay, vẫn có thể còn nhiều cách để thao túng người đối diện. Đừng để niềm vui vừa tìm được khiến cháu mất cảnh giác."

"Cháu sẽ cẩn thận," cô hứa.

"Còn một điều nữa," ông nói thêm, giọng chợt trầm xuống. "Dù kết quả cuộc thẩm vấn có ra sao, dù ông ta có khai nhận hay không, chú muốn cháu biết rằng, với chú, đêm nay coi như đã đủ. Chú đã chờ mười hai năm để thấy công lao của anh Trác được công nhận, để thấy đường dây ông ấy từng cố ngăn chặn cuối cùng cũng bị lật tẩy. Bất kể phần còn lại diễn ra thế nào, chú đã có thể nhắm mắt an lòng."

Câu nói ấy khiến Diễm nghẹn ngào, không thể đáp lại ngay, chỉ lặng người nghe tiếng thở của ông qua điện thoại, một âm thanh mang theo cả sự nhẹ nhõm lẫn nỗi buồn của một người đã chờ đợi quá lâu cho một điều lẽ ra phải tới sớm hơn nhiều.

"Cháu sẽ gọi lại ngay khi có thêm tin," cô nói cuối cùng, giọng khàn đi, rồi gác máy khi thấy Hải ra hiệu từ xa, báo hiệu đã tới lúc cần cô có mặt để hoàn tất thủ tục niêm phong hiện vật.

*

Buổi trưa, sau khi hoàn tất mọi thủ tục ban đầu tại trạm kiểm hóa, Diễm tranh thủ ghé qua địa điểm an toàn nơi Tạ Bách Sơn đang được bảo vệ, để đích thân báo tin cho ông, cũng như để đánh giá tình trạng tâm lý của ông trước khi bước vào giai đoạn lấy lời khai chính thức.

Ông ngồi trong phòng khách nhỏ của căn nhà an toàn, gương mặt hốc hác vì thức trắng đêm lo lắng, nhưng khi nghe tin trống đồng đã được tìm thấy, Vũ Bách Long đã bị bắt giữ, một sự nhẹ nhõm hiện rõ trên từng đường nét gương mặt ông, dù xen lẫn với đó vẫn là một nỗi sợ hãi chưa nguôi.

"Vậy là xong rồi," ông nói, giọng run run.

"Chưa hẳn đã xong," Diễm nói, ngồi xuống đối diện ông. "Vẫn còn rất nhiều việc phía trước — thẩm vấn, lập hồ sơ, có thể sẽ có phiên tòa, và ông sẽ phải đối mặt với trách nhiệm pháp lý của riêng mình về những gì đã làm trong quá khứ. Nhưng đúng là phần nguy hiểm nhất, phần đe dọa trực tiếp tới an toàn của ông, có lẽ đã qua."

Tạ Bách Sơn gật đầu, cúi đầu xuống, hai tay đan vào nhau trên đầu gối. "Tôi sẵn sàng chịu trách nhiệm. Tôi chỉ mong, khi mọi thứ được đưa ra ánh sáng, người ta sẽ hiểu rằng tôi không phải hoàn toàn là kẻ xấu ngay từ đầu, dù tôi biết điều đó không xóa bỏ được những gì tôi đã làm."

"Tôi sẽ ghi nhận đầy đủ và trung thực về sự hợp tác của ông trong báo cáo," Diễm nói. "Điều đó sẽ có ý nghĩa, dù không thể thay đổi hoàn toàn kết cục pháp lý. Luật pháp cần công bằng, nhưng công bằng không có nghĩa là không phân biệt giữa một người chủ động tiếp tay có tính toán và một người bị cuốn vào vì một món nợ mình không hề chọn lựa, rồi cuối cùng chọn đứng về phía đúng khi có cơ hội."

Trước khi rời đi, Diễm ngập ngừng một chút, rồi hỏi thêm một câu cô đã tự hỏi suốt từ đêm qua. "Ông có hối hận vì đã gọi cho tôi đêm đó không? Dù nó đã đặt ông vào tình thế nguy hiểm hơn?"

Tạ Bách Sơn nhìn cô, một nụ cười mệt mỏi nhưng chân thật nở trên môi ông, lần đầu tiên kể từ khi cô bước vào phòng. "Không một giây nào. Đó là lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thực sự thấy mình được ngủ ngon, dù chỉ vài tiếng ngắn ngủi đêm qua, vì tôi biết cuối cùng mình cũng đã làm một điều đúng đắn, dù muộn màng."

*

Trên đường trở về trụ sở, Diễm nhận được tin nhắn từ Elena Marchetti, gửi qua kênh liên lạc bảo mật: "Tin tốt lành tuyệt vời. Tôi đã thông báo cho hải quan Singapore hủy bỏ lệnh giám sát đặc biệt liên quan tới phiên đấu giá của Meridian, vì mối đe dọa trực tiếp đã được loại bỏ. Nhưng chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi nhà đấu giá này, vì rất có thể đây không phải lần cuối cùng họ dính líu tới hàng hóa bất minh. Chúc mừng cô, và cả người thầy đã khuất của cô. Ông ấy hẳn sẽ tự hào."

Diễm đọc tin nhắn, mắt cay xè, nhìn ra ngoài cửa kính xe, nơi cảnh vật quen thuộc của con đường ven biển lướt qua trong ánh nắng trưa chói chang, khác hẳn không khí căng thẳng, tối tăm của đêm qua.

Cô rút cuốn sổ da sờn từ trong túi, lật tới trang cuối cùng thầy Trác từng viết, nơi dòng chữ về đường dây "không biến mất, chỉ đổi tên hàng hóa trên giấy tờ" đã trở thành sợi chỉ dẫn đường cho toàn bộ cuộc điều tra này. Cô rút bút, viết thêm một dòng nhỏ bên dưới, nét chữ của riêng cô, không còn nghiêng nghiêng vội vã như của thầy, mà chắc chắn, rõ ràng:

"Đã tìm thấy đường dây. Đã thu hồi hiện vật. Vẫn còn một câu hỏi cuối cùng cần trả lời."

Cô gấp sổ lại, tựa đầu ra sau ghế, để cơn buồn ngủ tích tụ suốt hơn hai mươi tư giờ thức trắng cuối cùng cũng được phép ùa tới trong vài phút ngắn ngủi trên đường về, trước khi cô phải tỉnh táo trở lại cho phần việc quan trọng nhất còn lại: đối diện với Vũ Bách Long trong phòng thẩm vấn, nơi câu trả lời cuối cùng cho mười hai năm nghi vấn có thể sẽ được hé lộ, hoặc có thể sẽ mãi mãi chỉ là một cánh cửa khép hờ không bao giờ mở trọn vẹn.

Xe chạy chậm lại khi tới gần trụ sở, và qua khung cửa kính, Diễm thấy Hải đang đứng đợi trước cổng, tay cầm hai ly cà phê nóng, ánh mắt anh dõi theo chiếc xe từ xa với một sự chờ đợi lặng lẽ mà cô không cần hỏi cũng hiểu rõ ý nghĩa.

Cô bước xuống xe, nhận lấy ly cà phê từ tay anh, hơi ấm lan tỏa qua lớp giấy mỏng vào lòng bàn tay lạnh cóng vì cả đêm không nghỉ. "Sẵn sàng cho phần tiếp theo chưa?" cô hỏi.

"Sẵn sàng từ lâu rồi," Hải đáp, cùng cô bước vào trong, hướng về phía phòng thẩm vấn nơi Vũ Bách Long đang chờ, với một lời hứa hẹn mơ hồ về việc chỉ chịu nói chuyện với riêng cô.

Hành lang dẫn tới phòng thẩm vấn dài và im ắng, ánh đèn huỳnh quang trên trần chiếu xuống đều đặn, và Diễm bước đi từng bước chậm rãi, cố hít thở sâu để chuẩn bị tinh thần cho cuộc đối thoại mà cô đã chờ đợi, dưới hình hài này hay hình hài khác, suốt mười hai năm ròng rã.

Đã sao chép liên kết chương