Chương 17
Chương 17 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
Văn phòng của Vũ Bách Long nằm trên tầng hai tòa nhà điều hành Toàn Hải Phát, cửa kính lớn nhìn thẳng ra toàn bộ bãi container phía dưới — một vị trí được chọn lựa kỹ càng, cho phép người ngồi bên trong quan sát mọi động tĩnh mà không ai bên ngoài có thể nhìn ngược lại rõ ràng nhờ lớp kính phản quang.
Cô lễ tân trẻ có vẻ bối rối khi thấy đoàn người xuất hiện đột ngột — Diễm, Hải, và hai đồng nghiệp cảnh sát kinh tế mặc thường phục — nhưng khi Hải trình thẻ ngành cùng lệnh khám xét, cô lập tức gọi điện báo lên trên, giọng run rẩy.
Trong lúc chờ đợi ở sảnh, Diễm quan sát không gian văn phòng làm việc của Toàn Hải Phát — gọn gàng, hiện đại, treo đầy bằng khen "Doanh nghiệp xuất khẩu uy tín" nhiều năm liền, một tấm bản đồ tuyến vận tải biển phủ kín cả bức tường phía sau quầy lễ tân, đánh dấu các tuyến hàng hải nối cảng Vịnh Sa với hàng chục cảng biển khác trên khắp châu Á. Không có gì trong không gian này gợi ý về một hoạt động ngầm nào cả — tất cả đều toát lên vẻ chuyên nghiệp, đáng tin cậy, chính là lớp vỏ bọc hoàn hảo mà một đường dây buôn lậu tồn tại mười hai năm cần phải có.
Vũ Bách Long ra đón họ ngay tại cửa văn phòng, không hề tỏ ra bất ngờ như Diễm dự đoán. Ông mặc áo sơ mi trắng phẳng phiu, tay vẫn cầm một tách cà phê, dáng vẻ điềm tĩnh tới mức gần như lạnh lùng.
"Các vị tới sớm hơn tôi nghĩ," ông nói, giọng đều đều, mời họ vào trong bằng một cử chỉ tay lịch sự. "Mời vào, tôi luôn sẵn sàng hợp tác với cơ quan chức năng."
Diễm quan sát ông kỹ lưỡng khi bước vào, cố tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự căng thẳng thực sự đằng sau lớp vỏ điềm tĩnh ấy — một cái nháy mắt hơi lâu, một ngón tay gõ nhịp vô thức, bất cứ điều gì. Nhưng Vũ Bách Long, khác hẳn Tạ Bách Sơn, dường như đã chuẩn bị tinh thần cho khoảnh khắc này từ rất lâu, đủ lâu để không còn để lộ bất kỳ sơ hở nào trên gương mặt.
"Chúng tôi có lệnh khám xét container số hiệu TXHU bảy bảy ba không không hai," Hải nói, đưa văn bản chính thức cho ông xem. "Đồng thời, chúng tôi cần ông hợp tác trả lời một số câu hỏi liên quan tới hoạt động kinh doanh của công ty trong thời gian gần đây."
Vũ Bách Long liếc qua văn bản, gật đầu, đặt tách cà phê xuống bàn. "Container đó chứa lô hàng gốm sứ xuất khẩu hợp pháp, đầy đủ giấy tờ. Các vị cứ tự nhiên kiểm tra, tôi không có gì phải giấu giếm."
"Vậy ông không phản đối việc chúng tôi mở niêm phong kiểm tra trực tiếp?" Diễm hỏi, lần đầu lên tiếng.
Ông nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra một tia gì đó khó đoán — không hẳn là lo lắng, mà giống như sự đánh giá, cân nhắc đối thủ trước mặt mình là ai. "Cô là Hoàng Thục Diễm, đúng không? Tôi có nghe tên cô, qua vài đồng nghiệp trong ngành hải quan. Học trò của cố Phó Giáo sư Lương Việt Trác."
Cả căn phòng như chững lại một nhịp. Diễm giữ vẻ mặt bình thản, dù tim cô đập thình thịch. Hai đồng nghiệp cảnh sát kinh tế đứng sát cửa, mắt không rời khỏi mọi cử động của Vũ Bách Long, trong khi Hải đứng lùi lại nửa bước, để Diễm chủ động dẫn dắt cuộc trò chuyện — một sự nhường nhịn có tính toán, vì cả hai đều hiểu, nếu có ai đủ tư cách đối diện trực tiếp với người đàn ông này, đó phải là cô.
"Ông biết thầy tôi?" cô hỏi, giọng cố giữ đều.
"Tôi từng làm việc ở cảng này khi còn rất trẻ," ông đáp, không né tránh câu hỏi, giọng vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh đáng sợ. "Nhiều năm trước, có một vụ việc đáng tiếc, một nhà nghiên cứu qua đời trong một tai nạn ngay tại khu vực này. Tôi nhớ vụ đó, vì khi ấy tôi cũng đang trực ca đêm hôm đó."
Ông nói ra sự thật một cách trần trụi, thẳng thắn tới mức khiến Diễm giật mình — không phải kiểu thú nhận của một người bị dồn vào chân tường, mà là một nước cờ chủ động, phơi bày một phần sự thật để kiểm soát cách câu chuyện được kể ra.
"Ông có mặt gần khu vực thầy tôi tử vong đêm đó," Diễm nói, không để lộ cảm xúc, "nhưng bảng chấm công của ông lại thiếu giờ ra ca chính xác."
"Đúng vậy," ông thừa nhận, không chút do dự. "Tôi rời ca sớm đêm đó vì có việc gia đình gấp, quên ghi giờ chính xác vì vội vàng — một sơ suất tôi đã ân hận suốt nhiều năm, vì nó khiến tôi trở thành một cái tên bị gạch chân trong hồ sơ điều tra, dù tôi hoàn toàn không liên quan tới cái chết đáng tiếc ấy."
"Ông có nhìn thấy thầy tôi đêm đó không?"
Vũ Bách Long im lặng một lúc, ánh mắt nhìn thẳng vào Diễm, không né tránh, không dao động. "Có," ông nói cuối cùng, giọng chậm rãi. "Tôi thấy ông ấy đi vào khu vực bãi số 4, một mình, cầm theo đèn pin. Tôi định ra hỏi han vì khu vực đó khi ấy đang tạm ngừng hoạt động để bảo trì, không nên có người lạ tự ý vào. Nhưng tôi có việc gấp phải rời đi ngay lúc đó, nên không kịp ra gặp ông ấy. Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy ông ấy còn sống."
Diễm siết chặt tay, cảm giác vừa như được xác nhận một phần sự thật, vừa như đang bị dẫn dắt vào một câu chuyện đã được chuẩn bị kỹ lưỡng, không cách nào phân biệt được đâu là sự thật, đâu là lời khai đã được mài giũa qua mười hai năm để không bao giờ có kẽ hở.
Cô nhớ lại lời Elena Marchetti từng nói qua cuộc gọi video: những đường dây tồn tại đủ lâu học được cách tự bảo vệ mình rất tốt. Vũ Bách Long, đứng trước mặt cô lúc này, chính là hiện thân sống động nhất của lời cảnh báo đó — không chối bay chối biến như một kẻ nghiệp dư, mà thừa nhận một phần sự thật, đúng liều lượng vừa đủ để tỏ ra minh bạch, trong khi khéo léo lái toàn bộ câu chuyện về hướng "tai nạn đáng tiếc", không để lộ bất kỳ chi tiết nào có thể trở thành bằng chứng buộc tội.
"Ông có biết ai khác có thể đã gặp ông ấy sau khi ông rời đi không?" cô hỏi tiếp, cố giữ giọng điều tra chuyên nghiệp dù trong lòng đang dậy sóng.
"Không," Vũ Bách Long đáp, "nhưng nếu cô hỏi tôi, tôi nghĩ khu vực đó ban đêm, nền bê tông ẩm ướt, ánh sáng kém, một người không quen thuộc địa hình hoàn toàn có thể tự trượt ngã mà không cần bất kỳ ai can thiệp cả." Ông ngừng lại, rồi nói thêm, giọng vẫn điềm tĩnh tới lạnh người. "Tôi hiểu cô muốn tìm một lời giải thích khác cho cái chết của thầy mình, cô Diễm. Nhưng đôi khi, sự thật đơn giản chỉ là một tai nạn đáng tiếc, không có âm mưu nào phía sau cả."
Hải, đứng cạnh Diễm, xen vào trước khi cuộc trò chuyện đi quá xa khỏi mục đích chính của cuộc khám xét. "Chúng ta sẽ để phần điều tra vụ việc mười hai năm trước cho các thủ tục chính thức. Bây giờ, tôi cần mời ông xuống bãi container cùng chúng tôi, để chứng kiến việc mở niêm phong đúng quy trình."
Vũ Bách Long gật đầu, đứng dậy, khoác thêm áo vest ngoài chiếc sơ mi trắng, dáng vẻ vẫn hoàn toàn tự tin như thể ông đang chuẩn bị tham dự một cuộc họp kinh doanh bình thường, không phải đối diện với khả năng toàn bộ đế chế ông xây dựng suốt mười hai năm sắp sụp đổ.
"Được," ông nói, bước ra cửa trước, dẫn đường xuống bãi container. Trước khi rời khỏi văn phòng, ông dừng lại một giây, quay sang Diễm, ánh mắt sắc lạnh thoáng qua trong tích tắc rồi biến mất ngay sau đó. "Tôi hy vọng cô sẽ hài lòng với những gì tìm thấy trong container đó, cô Diễm. Dù tôi ngờ rằng nó sẽ không phải điều cô đang mong đợi."
Diễm bước theo sau ông xuống cầu thang, câu nói ấy văng vẳng trong đầu suốt quãng đường. Đó không phải một lời đe dọa trực tiếp, cũng không hẳn là một lời thách thức. Nó nghe như một sự cảnh báo, gần như tử tế một cách kỳ lạ, từ một người đàn ông dường như đã lường trước mọi nước cờ của cô từ rất lâu trước khi cô kịp đi tới bước này.
Cô liếc sang Hải, người cũng đang cau mày suy nghĩ về câu nói đó. "Anh nghĩ ông ta đang cảnh báo cái gì?"
"Có hai khả năng," Hải đáp, giọng trầm xuống, bước chân vẫn giữ nhịp đều theo đoàn người đang tiến ra bãi container. "Một, đó chỉ là một đòn tâm lý, cố gieo rắc nghi ngờ để làm chị mất tập trung ngay trước thời khắc quan trọng nhất. Hai," anh ngừng lại, nét mặt căng thẳng hẳn lên, "ông ta đã biết trước về nguồn tin của chúng ta, và container này thực sự không còn chứa thứ chúng ta đang tìm nữa."
Diễm cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì khả năng thứ hai ấy hoàn toàn có thể xảy ra — nếu Vũ Bách Long đã nghi ngờ Tạ Bách Sơn ngay sau cuộc gọi tối qua, ông ta có đủ thời gian trong đêm để ra lệnh di chuyển hiện vật sang một địa điểm khác, để lại container này chỉ còn đúng những gì được khai báo trên giấy tờ.
"Chúng ta sẽ biết ngay bây giờ," cô nói, bước nhanh hơn, tim đập dồn dập khi đoàn người tiến gần tới khu vực bãi chứa container, nơi chiếc TXHU bảy bảy ba không không hai đang nằm chờ, niêm phong vẫn còn nguyên vẹn dưới ánh nắng gay gắt buổi trưa.