Chương 20
Chương 20 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
Phòng họp khẩn tại trụ sở công an tỉnh gần cảng Vịnh Sa chật kín người lúc bảy giờ tối: đại diện cảnh sát kinh tế, đội trinh sát đặc nhiệm, hải quan cảng, và qua một kết nối video trực tuyến, cả Elena Marchetti từ Rome, dù đã gần nửa đêm giờ địa phương của bà.
Hải đứng trước tấm bản đồ khu công nghiệp phóng to, dùng bút laser chỉ vào từng vị trí trong lúc trình bày kế hoạch. "Mục tiêu là khu kho lạnh đứng tên công ty con của Toàn Hải Phát, hai lối ra vào — cổng chính có bảo vệ trực gác, cổng phụ dẫn ra con đường đất ít người qua lại. Chúng ta chia làm ba mũi: mũi một chốt chặn cổng chính, ngăn không cho bất kỳ phương tiện nào rời đi; mũi hai tiếp cận cổng phụ, nơi khả năng cao hàng sẽ được vận chuyển ra nếu có biến động; mũi ba, do tôi và cô Diễm phụ trách, tiếp cận trực tiếp bên trong kho ngay khi hai mũi ngoài đã khóa chặt các lối thoát."
Một sĩ quan trinh sát đặc nhiệm, dáng người rắn chắc, ngồi ở hàng ghế đầu, giơ tay ngắt lời. "Kho lạnh cũ thường có kết cấu cách âm dày, cửa thép nặng. Nếu bên trong phát hiện động tĩnh trước khi chúng ta kịp áp sát, họ có thể cố thủ hoặc tìm cách tiêu hủy chứng cứ. Chúng ta cần phương án phá cửa nhanh, đồng thời có người áp sát khu vực có khả năng cất giữ hiện vật trước tiên, tách biệt khỏi khu vực có thể có nhân sự vũ trang, nếu có."
"Theo báo cáo trinh sát," Hải đáp, "khu kho lạnh vốn được thiết kế với một phòng lạnh chính ở trung tâm, cách âm tốt do đặc thù bảo quản hải sản trước đây, và các phòng phụ xung quanh. Khả năng cao hiện vật được cất trong phòng lạnh chính, nơi nhiệt độ thấp cũng vô tình có lợi cho việc bảo quản một hiện vật kim loại, tránh được sự chú ý nếu có kiểm tra qua loa từ bên ngoài."
"Thời điểm hành động?" một sĩ quan trinh sát khác hỏi.
"Bốn giờ sáng," Hải đáp. "Giờ ít người cảnh giác nhất, đồng thời đủ tối để đội của chúng ta tiếp cận mà không bị phát hiện từ xa, nhưng cũng đủ sáng sớm để không phải hoàn toàn phụ thuộc vào thiết bị nhìn đêm cho mọi thao tác."
Diễm đứng dậy, bổ sung phần liên quan tới hiện vật. "Cần lưu ý đặc biệt: nếu chiếc trống đồng thực sự có mặt trong kho, việc thu giữ phải tuân thủ quy trình bảo quản cổ vật nghiêm ngặt. Không được kéo lê, không được va đập mạnh, cần có ít nhất hai người có chuyên môn khảo cổ tham gia trực tiếp khâu di chuyển hiện vật ra khỏi hiện trường, tránh mọi rủi ro gây hư hại thêm cho một hiện vật đã đủ may mắn còn nguyên vẹn sau khi bị đánh cắp."
Elena, qua màn hình, lên tiếng bổ sung. "Từ phía chúng tôi, tôi đã liên hệ hải quan Singapore, đề nghị họ tăng cường giám sát mọi lô hàng nghi vấn trong bốn mươi tám giờ tới, đề phòng trường hợp chiến dịch đêm nay không thành công hoàn toàn và đường dây tìm cách tẩu tán hiện vật qua một tuyến khác. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn hồ sơ để có thể phát lệnh truy nã quốc tế ngay lập tức nếu Vũ Bách Long, hoặc bất kỳ ai trong đường dây, tìm cách trốn ra nước ngoài sau khi chiến dịch bị lộ."
Một sĩ quan cấp cao hơn, phụ trách phê duyệt cuối cùng cho chiến dịch, đưa ra câu hỏi mà ai cũng ngầm lo lắng. "Chúng ta có đủ căn cứ pháp lý để đột kích khu kho lạnh này chưa? Đây là tài sản tư nhân hợp pháp trên giấy tờ, chúng ta cần lệnh khám xét được phê duyệt đúng thẩm quyền, không thể chỉ dựa vào lời khai của một công nhân bốc xếp và suy luận nghiệp vụ."
Hải gật đầu, đưa ra một tập hồ sơ dày. "Chúng tôi đã hoàn tất thủ tục xin lệnh khẩn cấp trong chiều nay, dựa trên toàn bộ chuỗi chứng cứ: bản ghi âm cuộc gọi giữa Tạ Bách Sơn và đối tượng bí danh Vạn, kết quả cân đối chiếu container cho thấy chênh lệch trọng lượng đáng ngờ, nhật ký di chuyển nội bộ bất thường trong đêm qua, và lời khai của nhân chứng trực tiếp về việc vận chuyển một kiện hàng tới đúng địa điểm này. Lệnh khám xét đã được tòa án phê duyệt lúc năm giờ chiều, có hiệu lực trong bảy mươi hai giờ tới."
Căn phòng thở phào nhẹ nhõm. Vị sĩ quan cấp cao gật đầu, ký xác nhận vào bản kế hoạch cuối cùng. "Được phê duyệt. Chiến dịch bắt đầu bốn giờ sáng mai, đúng như đề xuất."
Ông ngừng lại, nhìn quanh phòng họp một lượt trước khi nói thêm, giọng nghiêm nghị. "Tôi muốn nhắc mọi người một điều: đây không chỉ là một chiến dịch thu hồi cổ vật thông thường. Đây có thể là bước đột phá cho một chuyên án kéo dài mười hai năm, liên quan tới cái chết của một nhà nghiên cứu. Chúng ta cần làm việc cẩn trọng, đúng quy trình, để mọi chứng cứ thu được đêm nay đều có giá trị pháp lý vững chắc, không để bất kỳ sơ suất thủ tục nào tạo cơ hội cho luật sư bào chữa lật ngược tình thế sau này."
Diễm gật đầu, cảm nhận trọng lượng của lời nhắc nhở ấy đè nặng lên vai, không phải như một áp lực tiêu cực, mà như một lời cam kết chung mà cả căn phòng vừa cùng nhau đưa ra.
Cuộc họp giải tán dần, mọi người tản ra chuẩn bị trang thiết bị, phân công vị trí cụ thể. Diễm nán lại trong phòng họp trống, nhìn tấm bản đồ một lần cuối, cảm giác hồi hộp lẫn lo âu dâng lên khó tả — không phải nỗi sợ hãi vì nguy hiểm thể xác, mà là nỗi sợ của một người đã chờ đợi quá lâu cho một khoảnh khắc, giờ đây khi khoảnh khắc ấy cận kề, lại sợ rằng nó sẽ không diễn ra như mình mong đợi.
Hải bước tới bên cạnh, đưa cho cô một chiếc áo giáp chống đạn gọn nhẹ. "Chị cần mặc cái này, dù chúng tôi không dự đoán sẽ có nổ súng, nhưng quy trình an toàn yêu cầu vậy đối với bất kỳ ai tham gia mũi tiếp cận trực tiếp."
Diễm cầm lấy chiếc áo, cảm nhận trọng lượng của nó trong tay, một trọng lượng hoàn toàn khác với trọng lượng của những hiện vật cổ cô vẫn quen cầm nắm hàng ngày trong công việc giám định.
"Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ mặc thứ này," cô nói, giọng có chút run rẩy hiếm hoi.
"Tôi cũng chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ làm việc chung với một chuyên viên bảo tàng trong một chiến dịch đột kích quy mô thế này," Hải đáp, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhẹ, cố xoa dịu không khí căng thẳng. "Nhưng tôi tin chị sẽ ổn. Chị đã chứng minh mình đủ bản lĩnh suốt hai tuần qua, hơn nhiều đồng nghiệp tôi từng làm việc cùng."
Diễm mặc áo giáp vào, cảm giác nặng nề nhưng cũng lạ kỳ an tâm hơn. "Còn bảy tiếng nữa," cô nói, nhìn đồng hồ trên tường. "Bảy tiếng để chờ đợi thời khắc quyết định sau mười hai năm."
Trước khi rời phòng họp, Diễm gọi điện cho ông Khoát, báo tin ngắn gọn về kế hoạch, dù không nêu chi tiết cụ thể qua điện thoại theo đúng nguyên tắc bảo mật đã thống nhất. Giọng ông run lên khi nghe tin, không phải vì lo sợ, mà vì một niềm xúc động mà ông cố giấu sau những câu nói ngắn gọn thường ngày.
"Chú sẽ không ngủ được đêm nay đâu," ông nói. "Gọi cho chú ngay khi có kết quả, bất kể giờ giấc."
"Cháu hứa," Diễm đáp, rồi gác máy, đứng lặng một lúc trong hành lang vắng của trụ sở công an tỉnh, nơi ánh đèn huỳnh quang hắt xuống nền gạch lạnh lẽo.
Cô cũng gọi thêm cho Tạ Bách Sơn tại nơi ở an toàn, thông báo ngắn gọn rằng chiến dịch sắp diễn ra, nhắc ông tiếp tục ở yên tại chỗ, tuyệt đối không liên lạc với bất kỳ ai bên ngoài cho tới khi có thông báo mới. Ông chỉ đáp lại bằng một câu ngắn gọn, giọng đầy hy vọng lẫn sợ hãi: "Tôi sẽ cầu mong mọi thứ suôn sẻ, cô Diễm."
"Vậy chúng ta nên dùng bảy tiếng đó để nghỉ ngơi, dù chỉ được vài giờ," Hải nói. "Một cơ thể mệt mỏi không phải đồng minh tốt trong một chiến dịch cần sự tỉnh táo tuyệt đối."
"Anh có ngủ được không, trước những chiến dịch quan trọng?" Diễm hỏi, tò mò thật sự.
Hải bật cười khẽ, một tiếng cười ngắn ngủi giải tỏa phần nào không khí căng thẳng. "Chưa bao giờ trọn vẹn. Nhưng tôi học được cách nằm im nhắm mắt, để cơ thể được nghỉ dù đầu óc vẫn thức. Đôi khi vậy cũng đủ."
Diễm gật đầu, dù cô biết rõ mình sẽ không thể chợp mắt được, không phải đêm nay. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ phòng họp, nơi bầu trời đêm đã bắt đầu điểm những vì sao thưa thớt qua lớp mây mỏng, và đâu đó ngoài kia, cách chỗ cô đứng mười lăm cây số, một chiếc trống đồng mang hoa văn chim lạc chín cánh vẫn đang nằm im lìm trong bóng tối, chờ đợi, giống như cô đã chờ đợi, suốt một hành trình dài hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng khi nó chỉ vừa mới biến mất khỏi một gian lán nhỏ giữa cơn mưa đêm.
Bảy tiếng, cô nghĩ, siết chặt vạt áo giáp trước ngực. Bảy tiếng cuối cùng của một hành trình đã kéo dài quá lâu, và cô không định để nó kết thúc theo bất kỳ cách nào khác ngoài sự thật trọn vẹn nhất mà cô có thể tìm ra, dù sự thật ấy có hình dạng ra sao khi cuối cùng cũng lộ diện dưới ánh đèn kho lạnh lúc bốn giờ sáng.