Chương 18
Chương 18 — Hành Trình Của Chiếc Trống Đồng Mất Tích
Đội kỹ thuật cắt niêm phong dưới sự giám sát của cả hai bên, đúng theo quy trình pháp lý: một biên bản lập tại chỗ, chữ ký xác nhận của đại diện Toàn Hải Phát, đại diện hải quan, và đội điều tra. Cánh cửa container mở ra với tiếng kẽo kẹt của bản lề thép, để lộ những chồng thùng gốm sứ xếp ngay ngắn, bọc kỹ trong lớp xốp chống sốc, đúng như khai báo trên vận đơn.
Diễm bước vào trong, tim đập thình thịch, bắt đầu kiểm tra từng lớp hàng theo trình tự đã thống nhất trước với đội kỹ thuật: kiểm tra từ ngoài vào trong, từ trên xuống dưới, không bỏ sót bất kỳ khoảng trống nào có thể giấu một khối kim loại lớn.
Nửa tiếng trôi qua. Rồi một tiếng nữa.
Không có gì.
Từng thùng gốm sứ được mở ra, kiểm tra, đối chiếu với danh mục khai báo — tất cả đều khớp, không thừa không thiếu, không có bất kỳ khoang giấu kín nào được phát hiện dù đội kỹ thuật đã dùng cả thiết bị dò kim loại cầm tay quét khắp các góc container.
Diễm đứng giữa container trống trải, mồ hôi thấm ướt lưng áo dưới cái nóng ngột ngạt của không gian kim loại kín, cảm giác thất vọng dâng lên nghẹn ứ trong cổ họng. Cô nhớ lại buổi sáng đầu tiên tại Gò Lãng Uyên, cảm giác đứng trước tủ kính rỗng, vệt bụi tròn duy nhất còn sót lại — và giờ đây, hơn hai tuần sau, cô lại đứng trước một khoảng trống khác, dù lần này là một khoảng trống có chủ đích, được sắp đặt để đánh lừa chính xác những gì cô đang tìm kiếm.
Cô bước ra ngoài, ánh nắng chói chang khiến cô phải nheo mắt sau khoảng thời gian dài trong không gian tối của container, nhìn Hải, chỉ lắc đầu, không cần nói thành lời.
Vũ Bách Long đứng cách đó không xa, tay khoanh trước ngực, gương mặt không lộ vẻ đắc thắng lộ liễu, nhưng có một sự bình thản gần như trơ trẽn trong ánh mắt ông. "Như tôi đã nói," ông lên tiếng, giọng điềm đạm, "tôi không có gì phải giấu giếm cả."
"Chênh lệch trọng lượng ba mươi bảy ki-lô-gam thì sao?" Hải hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù rõ ràng đang thất vọng nặng nề.
"Sai số cân đo," Vũ Bách Long đáp, nhún vai. "Các loại thùng xốp chống sốc chúng tôi dùng, tùy lô sản xuất, có thể chênh lệch trọng lượng vài chục ki-lô-gam so với thông số chuẩn nếu nhà cung cấp thay đổi độ dày vật liệu. Đó là lý do vì sao ngành hải quan có biên độ sai số cho phép, thưa cô."
Diễm không trả lời, chỉ quay đi, cố giữ vẻ mặt bình thản trong khi tâm trí cô đang quay cuồng, cố tìm ra lỗ hổng trong lý thuyết vừa sụp đổ trước mắt. Cô kéo Hải ra xa một chút, hạ giọng.
"Có gì đó không đúng," cô nói. "Ông ta quá bình tĩnh. Không phải kiểu bình tĩnh của người vô tội hoàn toàn, mà là kiểu bình tĩnh của người biết chắc chúng ta sẽ không tìm thấy gì."
"Chị nghĩ hàng đã bị di chuyển?" Hải hỏi, hạ giọng theo.
"Tôi nghĩ đúng như câu ông ta nói khi còn ở văn phòng," Diễm đáp, cố ghép lại các mảnh sự kiện. "Ông ta biết trước, hoặc ít nhất nghi ngờ rất mạnh, rằng chúng ta sẽ tới kiểm tra container này. Cuộc gọi của Tạ Bách Sơn tối qua, dù được thực hiện thận trọng, đã đủ để đánh động ông ta. Có thể ngay trong đêm, trước khi lệnh khám xét của chúng ta kịp được phê duyệt, hàng đã được chuyển sang một container khác, hoặc một phương tiện khác hoàn toàn."
Cô nghĩ nhanh tới khả năng khác: có thể trọng lượng chênh lệch ba mươi bảy ki-lô-gam không hề liên quan tới chiếc trống đồng cụ thể này, mà là một sự trùng hợp thuần túy về con số — một khả năng khiến cô rùng mình vì mức độ hoang mang nó gieo vào toàn bộ chuỗi suy luận cô đã xây dựng suốt hai tuần qua. Nhưng cô gạt bỏ ý nghĩ đó gần như ngay lập tức. Quá nhiều mảnh ghép đã khớp với nhau một cách có hệ thống để tất cả chỉ là ngẫu nhiên — cuộc gọi ghi âm, ký hiệu TXHU nhắc tới qua loa ngoài, con số ba mươi bảy cân trùng khớp tuyệt đối. Nếu có sai lệch, sai lệch đó nằm ở thời điểm, không phải ở bản chất của giả thuyết.
Cô quay lại nhìn Vũ Bách Long, người vẫn đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi kết luận chính thức của cuộc khám xét, như một người hoàn toàn tự tin vào sự trong sạch của bản thân.
"Tôi cần xem toàn bộ nhật ký ra vào bãi container của công ty ông trong hai mươi bốn giờ qua," Diễm nói, quay lại đối diện ông, giọng dứt khoát. "Bao gồm cả xe nâng, xe tải nội bộ, bất kỳ phương tiện nào đã di chuyển hàng hóa trong khu vực này."
Lần đầu tiên kể từ khi họ gặp nhau sáng nay, một thoáng gì đó lướt qua gương mặt Vũ Bách Long — rất nhanh, rất mờ nhạt, nhưng đủ để Diễm, với con mắt đã quen đọc những chi tiết vi mô trên hoa văn cổ vật, nhận ra: đó là sự bất ngờ. Ông không lường trước được cô sẽ đòi hỏi điều này.
"Tất nhiên," ông nói, lấy lại vẻ điềm tĩnh chỉ sau một giây, "tôi sẽ cho nhân viên chuẩn bị ngay."
Nhưng sự chần chừ thoáng qua ấy, dù chỉ kéo dài chưa đầy một giây, đã đủ để Diễm biết chắc chắn một điều: cô đã đi đúng hướng. Container trống rỗng không phải là một thất bại. Nó là một manh mối, chỉ đơn giản là một manh mối mang hình dạng khác với những gì cô mong đợi.
Khi nhân viên kỹ thuật của Toàn Hải Phát mang tới bản in nhật ký ra vào bãi, Diễm và Hải cùng cúi xuống rà soát từng dòng dữ liệu. Phần lớn ghi chép cho thấy hoạt động bình thường suốt cả tuần — xe nâng di chuyển hàng theo lịch trình cố định, không có gì bất thường, cho tới khi họ chạm tới một khoảng thời gian đáng chú ý: từ mười một giờ đêm qua tới ba giờ sáng nay, có ba lượt xe nâng ra vào khu vực gần container TXHU bảy bảy ba không không hai, ghi chú vắn tắt là "kiểm tra bảo trì định kỳ" — nhưng không có bất kỳ container nào khác trong khu vực đó được lên lịch bảo trì theo hồ sơ kỹ thuật chính thức của công ty.
"Đây," Diễm nói, chỉ vào dòng dữ liệu, giọng dồn dập. "Ba lượt di chuyển, đúng vào khoảng thời gian sau khi ông Sơn gọi điện. Đủ để họ mở container, lấy hiện vật ra, chuyển sang một phương tiện khác, rồi niêm phong lại y hệt như ban đầu."
"Niêm phong giả cũng là một kỹ năng cần chuyên môn," Hải nói, gật đầu đồng tình. "Nhưng với một đường dây vận hành tinh vi như thế này, có lẽ họ có sẵn thiết bị và nhân sự để làm việc đó trong vài giờ, không phải điều gì quá khó khăn."
Diễm lật sang trang cuối của nhật ký, tìm tên tài xế và mã số xe nâng được sử dụng trong ba lượt di chuyển đáng ngờ đó. "Chúng ta cần thẩm vấn những người vận hành xe nâng này ngay hôm nay, trước khi họ kịp thống nhất lời khai với nhau."
Hải gọi ngay cho hai đồng nghiệp đang đứng chờ gần đó, giao nhiệm vụ xác định danh tính và vị trí hiện tại của ba tài xế. Trong lúc chờ đợi, anh quay sang Diễm, vẻ mặt vừa lo lắng vừa có phần nể phục.
"Chị vừa biến một thất bại tưởng như hoàn toàn thành một hướng điều tra mới chỉ trong vài phút," anh nói. "Tôi phải thừa nhận, lúc container mở ra trống trơn, tôi đã nghĩ chúng ta vừa đánh mất cơ hội duy nhất."
"Tôi cũng nghĩ vậy, trong khoảnh khắc đầu tiên," Diễm thừa nhận, lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay. "Nhưng thầy tôi từng dạy tôi một điều, khi tôi còn là sinh viên năm nhất, đứng trước một hố khai quật không tìm thấy gì sau cả tuần đào bới: một khoảng trống không bao giờ là điểm kết thúc của một cuộc điều tra. Nó chỉ là một câu hỏi mới, dưới một hình dạng khác."
"Ông ta không ngờ chúng ta sẽ đòi xem nhật ký nội bộ," cô nói khẽ với Hải khi họ bước ra khỏi tầm nghe của Vũ Bách Long. "Điều đó có nghĩa là ông ta tin chắc chúng ta sẽ dừng lại ngay khi container này trống rỗng, coi như một ngõ cụt. Ông ta không chuẩn bị cho khả năng chúng ta đào sâu hơn."
"Vậy bước tiếp theo?" Hải hỏi.
Diễm nhìn ra toàn cảnh bãi container mênh mông trải dài trước mắt, hàng ngàn khối thép chất chồng lên nhau như một mê cung khổng lồ, biết rằng đâu đó trong mê cung ấy, hoặc có thể đã không còn trong phạm vi cảng nữa, chiếc trống đồng mang hoa văn chim lạc chín cánh vẫn đang chờ đợi, và thời gian đang cạn dần từng giờ một.
"Bước tiếp theo," cô nói, "là tìm ra ai đã báo cho ông ta, chính xác vào lúc nào, và hàng đã được chuyển đi đâu trong khoảng thời gian đó. Vì nếu tôi đúng, chúng ta không chỉ đang đối đầu với Vũ Bách Long. Chúng ta còn đang đối đầu với một nguồn rò rỉ thông tin, ở đâu đó rất gần chúng ta, mà chúng ta vẫn chưa xác định được là ai."
Cô nhìn về phía dãy container xa xăm một lần cuối trước khi quay bước, một câu hỏi nhức nhối bám riết lấy tâm trí cô suốt quãng đường trở lại trạm kiểm hóa: nếu không phải Tạ Bách Sơn cố ý phản bội thêm lần nữa, thì rò rỉ ấy đến từ đâu — từ chính nội bộ đường dây của Long, từ một kẽ hở trong hệ thống liên lạc của họ, hay tệ hơn, từ một nơi nào đó gần với chính đội điều tra của cô hơn cô dám nghĩ tới.