Chương 10
Chương 10 — Người Giữ Rạn San Hô
Ba ngày sau khi Nguyên gửi báo cáo chính thức lên Ban quản lý khu bảo tồn tỉnh, đề nghị phối hợp với Sở Tài nguyên và Môi trường tiến hành kiểm tra khu nghỉ dưỡng Kình Dương Bay, anh nhận được phản hồi qua một cuộc gọi ngắn gọn từ cấp trên. Khuê đang có mặt tại trạm bảo tồn biển khi Nguyên nghe điện thoại, cô có thể thấy rõ gương mặt anh dần chuyển từ hy vọng sang thất vọng theo từng câu nói.
"Vâng, tôi hiểu rồi ạ." Nguyên nói, giọng cố giữ bình tĩnh dù trong ánh mắt anh đã hiện rõ sự bất bình. "Cảm ơn anh đã thông báo."
Anh cúp máy, thở dài, quay sang nhìn Khuê và chú Tám đang chờ đợi kết quả. "Đoàn kiểm tra của Sở đã đến khu nghỉ dưỡng hôm qua, kiểm tra hệ thống xử lý nước thải. Kết luận sơ bộ là hệ thống đạt chuẩn, không phát hiện vi phạm."
"Sao có thể như vậy được?" Khuê hỏi, không giấu được sự bức xúc. "Chúng ta có ảnh chụp đường ống, có mẫu trầm tích, có cả lời chứng của người dân về nước đục và cá chết."
"Báo cáo của Sở nói rằng vào thời điểm kiểm tra, họ không ghi nhận hiện tượng xả thải bất thường, và hệ thống xử lý nước thải tại chỗ hoạt động bình thường theo đúng thiết kế đã được phê duyệt." Nguyên nói, giọng đầy chua chát. "Nói cách khác, họ đến kiểm tra đúng lúc mọi thứ đều đang vận hành sạch sẽ. Không khó để đoán ai đã báo trước cho khu nghỉ dưỡng về lịch kiểm tra."
Chú Tám lắc đầu, gương mặt ông đầy vẻ bất lực quen thuộc mà Khuê đã từng thấy nhiều lần kể từ ngày cô đặt chân trở lại đảo. "Tôi đã nói rồi, mọi chuyện không đơn giản. Đoàn kiểm tra cấp tỉnh còn bị qua mặt như vậy, thì việc dựa vào con đường chính thức để xử lý sẽ còn rất gian nan."
Tin tức này khiến cả nhóm rơi vào một khoảng lặng nặng nề. Khuê cảm thấy một sự tức giận dâng lên trong lòng, không chỉ vì công lý bị chối bỏ, mà còn vì linh cảm rằng cái vòng bảo kê bao quanh khu nghỉ dưỡng Kình Dương Bay còn vững chắc và tinh vi hơn nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng.
Buổi chiều, Khuê gọi điện báo tin cho Phan Bảo Duy, người đang ở lại một nhà nghỉ nhỏ trên đảo để tiếp tục điều tra. Anh nghe xong, không hề tỏ ra bất ngờ.
"Đúng như tôi dự đoán." Bảo Duy nói qua điện thoại. "Kiểu bảo kê này rất phổ biến, kiểm tra định kỳ luôn được báo trước, doanh nghiệp chỉ cần ngừng xả thải vài ngày trước và sau đợt kiểm tra là xong. Chúng ta cần bằng chứng thời gian thực, bắt tận tay lúc họ đang xả thải hoặc đánh bắt trái phép, chứ không thể trông chờ vào các đợt kiểm tra định kỳ được báo trước như vậy."
"Vậy phải làm sao?" Khuê hỏi.
"Tôi đang liên hệ với vài đồng nghiệp có kinh nghiệm điều tra để xin lời khuyên." Bảo Duy đáp. "Có thể chúng ta sẽ cần đặt thiết bị giám sát tại chỗ, hoặc tổ chức theo dõi vào ban đêm, khi khả năng họ hoạt động lén lút cao nhất. Nhưng việc này sẽ nguy hiểm hơn nhiều so với những gì chúng ta đã làm, tôi muốn mọi người cân nhắc kỹ trước khi tiến hành."
Tối hôm đó, khi Khuê trở về nhà sau một ngày dài đầy thất vọng, cô nhận thấy có điều gì đó không ổn ngay khi bước vào sân. Cánh cửa kho chứa đồ nghề lặn, nơi cô cất giữ các thiết bị đắt tiền và một số mẫu vật thu thập được, đã bị cạy nhẹ ở phần khóa, dù chưa bị phá hoàn toàn. Bên trong, mọi thứ có vẻ vẫn còn nguyên vẹn, nhưng vài hộp đựng mẫu trầm tích đã bị xáo trộn, như thể ai đó đã lục lọi qua loa rồi bỏ đi vì bị gián đoạn.
Tim Khuê đập thình thịch. Cô kiểm tra kỹ lại toàn bộ số thiết bị, may mắn không có gì bị mất, nhưng cảm giác bị xâm phạm và đe dọa khiến cô không khỏi rùng mình. Cô soi đèn pin khắp góc sân, thấy vài dấu chân in hằn trên nền cát ẩm gần vách kho, cỡ chân lớn, đi dép nhựa loại thường thấy ở dân đi biển, hướng dẫn ra phía sau vườn rồi mất dấu trên nền đá. Cô chụp lại những dấu chân ấy trước khi gió biển kịp xóa nhòa, tay run đến mức phải chụp lại ba lần mới được một tấm ảnh rõ nét.
Cô gọi ngay cho Nguyên, giọng vẫn còn run.
Nguyên có mặt tại nhà cô chưa đầy mười lăm phút sau cuộc gọi, mang theo cả chú Tám. Cả ba cùng kiểm tra lại hiện trường, chụp ảnh làm bằng chứng, dù biết rõ khả năng tìm ra thủ phạm qua con đường chính thức gần như bằng không.
"Đây không phải trộm cắp thông thường." Nguyên nói, gương mặt anh căng thẳng khi xem xét dấu vết cạy khóa. "Nếu là trộm, họ đã lấy hết thiết bị lặn, máy ảnh, những thứ có giá trị. Đằng này chỉ có mẫu trầm tích và tài liệu bị xáo trộn. Có vẻ như ai đó muốn biết chúng ta đã thu thập được những gì, hoặc muốn tiêu hủy bằng chứng."
Khuê cảm thấy một nỗi sợ hãi mới mẻ len lỏi vào lòng, khác hẳn với nỗi sợ hãi cũ kỹ về biển cả mà cô đã mang theo suốt mười hai năm. Đây là nỗi sợ trước một mối đe dọa cụ thể, gần gũi, có thể đang rình rập ngay trong chính cộng đồng mà cô đang cố gắng gắn bó.
"Cô không nên ở một mình đêm nay." Nguyên nói, giọng đầy lo lắng. "Để tôi nhờ bà Bảy Xuyến qua ở cùng cô, hoặc cô có thể qua nhà bà Bảy ở tạm vài hôm."
"Tôi không sao đâu." Khuê cố tỏ ra bình tĩnh, dù trong lòng vẫn còn hoang mang. "Nhưng cảm ơn anh đã lo lắng."
Dù nói vậy, khi nhìn lại căn nhà cũ kỹ, cánh cửa kho vừa bị cạy, Khuê chợt nhận ra mình không còn cảm thấy đây là nơi trú ẩn an toàn tuyệt đối như những ngày đầu mới trở về nữa. Ngôi nhà từng chứa đựng cả một thời thơ ấu êm đềm bên cha, giờ đây mang thêm một lớp cảm giác bất an mới, như thể ranh giới giữa quá khứ bình yên và hiện tại đầy rẫy hiểm nguy đang dần bị xóa nhòa.
"Tôi không yên tâm." Nguyên nói, ánh mắt anh kiên quyết. "Ít nhất đêm nay, để chú Tám cắt cử một anh em bên trạm ra canh gần nhà cô. Chúng ta không nên chủ quan sau chuyện này."
Chú Tám gật đầu đồng ý, lập tức gọi điện sắp xếp. Khuê nhìn sự lo lắng chân thành trong mắt Nguyên, cảm thấy một sự ấm áp xen lẫn với nỗi bất an, nhận ra rằng cuộc điều tra của họ giờ đây đã bước sang một giai đoạn nguy hiểm hơn nhiều so với những gì cô từng chuẩn bị tâm lý.
Sau khi Nguyên và chú Tám rời đi, sắp xếp người canh gác, Khuê ngồi một mình trong nhà, không dám ngủ ngay, tâm trí quay cuồng với hàng loạt suy nghĩ. Cô nhớ lại lời cảnh báo mơ hồ của chú Tám ngay từ những ngày đầu: "Vùng biển này bây giờ phức tạp lắm, không chỉ có ngư dân lén lút đánh bắt thôi đâu." Giờ đây, những lời ấy dường như đang trở thành hiện thực rõ ràng hơn bao giờ hết.
Cùng đêm đó, tại nhà chú Sửu, một cuộc trò chuyện khác cũng đang diễn ra trong không khí căng thẳng không kém. Nguyên, sau khi rời nhà Khuê, ghé qua nhà cha mình trước khi về, kể lại toàn bộ sự việc kho đồ bị đột nhập.
Chú Sửu nghe xong, gương mặt ông tái đi rõ rệt, đôi tay đang cầm chén trà bỗng run lên khiến vài giọt nước sánh ra ngoài. "Chuyện này... chuyện này không nên đi xa hơn nữa, Nguyên à."
"Ba nói vậy là sao?" Nguyên hỏi, sự cảnh giác trong anh dâng lên mạnh mẽ trước phản ứng bất thường của cha.
"Ba muốn nói, con nên dừng lại. Chuyện điều tra này, để chính quyền cấp cao hơn họ lo, con với cô Khuê không nên tự mình dấn sâu vào nữa." Chú Sửu nói, giọng ông run rẩy một cách khác thường. "Ba sợ... ba sợ có chuyện không hay xảy ra với hai đứa."
"Ba đang giấu con điều gì đúng không?" Nguyên hỏi thẳng, không còn giữ được sự kiên nhẫn. "Ba biết chuyện gì đã xảy ra với ông Đảm phải không? Ba biết ai đứng sau vụ nổ mìn, sau cái đường ống xả thải đó phải không?"
Chú Sửu im lặng rất lâu, ánh mắt ông nhìn xuống chén trà đã nguội, gương mặt hằn lên một nỗi đau đớn và day dứt mà Nguyên chưa từng thấy ở cha mình trong suốt ba mươi năm cuộc đời. Cuối cùng, ông chỉ lắc đầu, giọng nghẹn lại.
"Có những chuyện, biết rồi con sẽ hận ba." Chú Sửu nói, rồi đứng dậy, bước vào phòng trong, đóng cửa lại, để lại Nguyên đứng chết lặng giữa phòng khách với một câu nói bỏ lửng đầy ám ảnh.
Nguyên đứng đó rất lâu, tim anh nặng trĩu trước phản ứng của cha. Anh chưa bao giờ thấy cha mình yếu đuối và hoảng sợ đến vậy, ngay cả trong những cơn bão dữ dội nhất từng quét qua đảo. Điều đó chỉ càng khẳng định thêm linh cảm của anh: cha anh đang mang trong lòng một bí mật nặng nề, một bí mật có liên quan trực tiếp đến cái chết của ông Phó Văn Đảm, và có lẽ, cũng liên quan đến chính những nguy hiểm đang dần bủa vây quanh Khuê và anh trong hiện tại.
Đêm đó, cả Khuê và Nguyên đều không thể ngủ ngon giấc, mỗi người mang theo một nỗi lo âu riêng nhưng cùng chung một linh cảm: bức tường im lặng bao quanh những bí mật của rạn Đá Bạc đang bắt đầu rạn nứt, và những gì sắp lộ ra phía sau đó có thể sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc sống của tất cả những người có liên quan.