Người Giữ Rạn San Hô
8 phút đọc

Chương 22

Chương 22 — Người Giữ Rạn San Hô

Cập nhật 17/08/2026 8 phút đọc

Qua ống kính máy quay chuyên dụng, Bảo Duy, đang túc trực từ điểm cao trên bờ, ghi lại rõ ràng hình ảnh những người đàn ông trên tàu của Sáu Còng đang thả xuống biển những vật hình trụ quen thuộc — thuốc nổ tự chế, được buộc kèm dây cháy chậm, chuẩn bị cho một vụ nổ có quy mô lớn hơn hẳn những lần trước để kịp dọn sạch luồng lạch trước ngày khánh thành bến du thuyền.

"Tôi thấy rõ rồi, đang truyền hình ảnh trực tiếp cho đoàn thanh tra." Bảo Duy nói qua bộ đàm, giọng anh run lên vì phấn khích lẫn căng thẳng. "Họ đang chuẩn bị kích nổ, có vẻ như đợt này lớn hơn nhiều so với những gì chúng ta từng ghi nhận."

Trên ca nô, Nguyên cũng đang ghi hình cẩn thận, đồng thời quan sát tình hình sóng gió đang mỗi lúc một dữ dội hơn. Cơn bão, dù chưa chính thức đổ bộ, đã bắt đầu gửi những đợt gió giật mạnh và sóng cao báo hiệu trước.

"Chúng ta cần tiếp cận gần hơn để ghi lại rõ mặt những người liên quan, làm bằng chứng nhận diện." Nguyên nói, ra hiệu cho người lái ca nô tiến gần hơn một chút, dù vẫn giữ khoảng cách an toàn cần thiết.

Khuê ngồi sát bên anh, tay giữ chặt máy quay chống nước, mắt dán chặt vào màn hình nhỏ hiển thị hình ảnh đang ghi lại. Qua lớp kính chắn nước bắn tung tóe, cô có thể nhận ra rõ dáng người quen thuộc của Sáu Còng đứng trên boong tàu, tay chỉ trỏ, chỉ đạo đám thuộc hạ đang loay hoay với những sợi dây cháy chậm dưới ánh đèn pin lờ mờ. Tim cô đập dồn dập, không chỉ vì sự nguy hiểm đang cận kề, mà còn vì cảm giác kỳ lạ khi cuối cùng cũng được tận mắt chứng kiến, bằng chính đôi mắt mình, khuôn mặt của kẻ đã góp phần gây ra cái chết của cha cô mười hai năm trước.

Nhưng ngay khi ca nô vừa nhích lại gần hơn, một tia chớp lóe lên giữa bầu trời đen kịt, soi rõ hình dáng chiếc ca nô nhỏ giữa mặt biển tối tăm. Trên tàu của Sáu Còng, một người đàn ông hét lên, chỉ tay về phía họ.

"Có người! Có người đang theo dõi!"

Ngay lập tức, không khí căng thẳng trên tàu chuyển thành hỗn loạn. Sáu Còng, đứng trên boong tàu, gương mặt ông ta hằn lên sự giận dữ và hoảng loạn khi nhận ra đã bị phát hiện. Ông ta hét lớn ra lệnh cho thuộc hạ, giọng đầy uy lực nhưng cũng chứa đựng nỗi sợ hãi của kẻ biết mình đang phạm tội.

"Đuổi theo chúng nó! Không được để lộ mặt tôi!"

Chiếc tàu lớn của Sáu Còng gầm rú, quay đầu, lao thẳng về phía ca nô nhỏ của nhóm Khuê và Nguyên với tốc độ đáng sợ. Giữa cơn bão đang đến gần, một cuộc rượt đuổi nguy hiểm bắt đầu diễn ra trên mặt biển động dữ dội.

"Bám chắc!" Người lái ca nô hét lớn, tăng hết tốc lực để né tránh, vòng qua những mỏm đá ngầm mà chỉ những người quen thuộc với vùng nước này như chú Sửu mới có thể nhận ra kịp thời trong bóng tối.

Ca nô lao đi giữa những con sóng cao dựng đứng, mỗi lần rơi xuống đáy sóng lại khiến cả người trên thuyền chao đảo, dạ dày như thắt lại. Nước biển tràn vào khoang, ướt sũng cả người, lạnh buốt thấu xương, nhưng không ai dám buông tay khỏi những gì mình đang bám giữ để lo đến cái lạnh. Phía sau, ánh đèn pha của tàu Sáu Còng vẫn bám đuổi sát nút, tiếng máy gầm rú hòa lẫn tiếng gió gào tạo thành một âm thanh hỗn loạn đáng sợ giữa màn đêm.

"Nó đang thu hẹp khoảng cách!" Một trong hai anh em kiểm ngư hét lên, giọng đầy hoảng hốt khi nhìn qua vai thấy ánh đèn pha đang tiến gần hơn từng giây.

Chiếc thuyền nhỏ của chú Sửu, đi phía trước dẫn đường, bất ngờ đổi hướng, cắt ngang trước mũi tàu lớn của Sáu Còng trong một hành động liều lĩnh nhằm cản đường, tạo thời gian cho ca nô của Khuê và Nguyên thoát khỏi tầm truy đuổi.

"Chú Sửu, đừng!" Nguyên hét lên qua bộ đàm, nhưng đã quá muộn.

Chiếc thuyền nhỏ của chú Sửu va chạm sượt qua mạn tàu lớn, chao đảo dữ dội giữa những con sóng cao, nhưng may mắn không bị lật úp hoàn toàn. Hành động liều lĩnh ấy đã tạo đủ thời gian để ca nô của Khuê và Nguyên vòng ra xa, thoát khỏi hướng truy đuổi trực tiếp của tàu Sáu Còng.

"Chú Sửu, chú ổn không?" Nguyên gọi gấp gáp qua bộ đàm, giọng anh đầy lo lắng.

"Chú ổn, chú ổn! Cứ lo phần việc của tụi con đi!" Giọng chú Sửu vang lên, dù có phần run rẩy nhưng vẫn kiên định, đầy quyết tâm.

Giữa lúc hỗn loạn ấy, Khuê nhận ra một trong những vật hình trụ mà nhóm của Sáu Còng thả xuống biển trước đó phát nổ, một cột nước và bọt trắng khổng lồ vọt lên giữa màn đêm, kèm theo tiếng nổ trầm đục vang xa cả một vùng biển. Đây chính là bằng chứng không thể chối cãi mà cả nhóm cần — một vụ nổ mìn xảy ra ngay trước ống kính, được ghi hình đầy đủ, truyền trực tiếp đến đoàn thanh tra đang chờ sẵn trên đất liền.

"Có rồi! Chúng ta có bằng chứng rồi!" Khuê hét lên, giọng cô vừa phấn khích vừa run rẩy vì cả sự nguy hiểm đang bủa vây. Trong đầu cô, hình ảnh cột nước trắng xóa vừa dâng lên như hòa lẫn với ký ức mơ hồ về đêm cha cô mất tích, như thể mười hai năm chờ đợi cuối cùng cũng được đền đáp bằng chính khoảnh khắc này — bằng chứng sống động, không thể chối cãi, đủ sức lật đổ cả một chuỗi dối trá đã kéo dài quá lâu.

Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì cơn bão đã thực sự ập đến sớm hơn dự kiến. Một cơn gió giật mạnh chưa từng thấy quét qua, kèm theo mưa lớn xối xả, khiến tầm nhìn giảm xuống gần như bằng không. Những con sóng cao vượt quá đầu người liên tục đánh vào ca nô nhỏ, khiến việc điều khiển trở nên vô cùng khó khăn.

"Chúng ta phải rút lui ngay, thời tiết quá nguy hiểm rồi!" Người lái ca nô hét lớn qua tiếng gió gào thét.

Nguyên gật đầu, ra hiệu cho cả nhóm chuẩn bị quay đầu, nhưng ngay lúc đó, một con sóng khổng lồ bất ngờ ập đến từ phía hông thuyền, đánh chiếc ca nô chao đảo dữ dội. Khuê, đang cố gắng giữ chặt máy quay chứa đựng bằng chứng quý giá, bị mất thăng bằng, ngã nhào ra khỏi thuyền, rơi thẳng xuống vùng nước đen ngòm đang cuộn trào dữ dội.

"Khuê!!!" Tiếng hét thất thanh của Nguyên vang lên, gần như bị nuốt chửng bởi tiếng gió bão gào rú.

Cả nhóm hoảng loạn tột độ, cố gắng định vị Khuê giữa bóng tối và những con sóng dữ dội đang không ngừng ập đến. Ánh đèn pin từ ca nô quét qua quét lại trên mặt nước, nhưng chỉ thấy toàn bọt trắng và những đợt sóng đen ngòm nối tiếp nhau, không có dấu hiệu nào của Khuê.

Chú Tám vội vàng liên lạc qua bộ đàm với chú Sửu và nhóm của Bảo Duy trên bờ, thông báo tình huống khẩn cấp, yêu cầu điều thêm phương tiện cứu hộ. Giọng ông run lên vì lo lắng, tay vẫn không ngừng cầm đèn pin quét khắp mặt biển đang gào thét dữ dội xung quanh ca nô. Mưa quất rát mặt, gió thổi tạt ngang khiến mọi âm thanh, mọi tín hiệu đều trở nên khó nắm bắt, như thể chính cơn bão cũng đang cố tình che giấu tung tích của Khuê khỏi những người đang tuyệt vọng tìm kiếm cô.

Vài giây trôi qua nặng nề như hàng giờ đồng hồ. Rồi, giữa một khoảng lặng ngắn ngủi của gió, một tiếng ho sặc sụa yếu ớt vang lên cách ca nô không xa, gần như bị nhấn chìm hoàn toàn bởi tiếng sóng gào.

"Đó! Bên đó!" Một trong hai anh em kiểm ngư hét lên, tay chỉ về phía có tiếng động vừa phát ra.

Ánh đèn pin lập tức chĩa thẳng về hướng đó, và trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi một con sóng nâng cô lên đỉnh, mọi người trên ca nô thoáng thấy một cánh tay yếu ớt vẫy lên giữa lớp bọt trắng xóa trước khi lại chìm khuất trong bóng tối. Đó chính là Khuê, đang cố hết sức chống chọi với dòng nước xoáy đang kéo cô ra xa dần khỏi ca nô.

Xa hơn về phía sau, chiếc tàu lớn của Sáu Còng, trong lúc mải mê truy đuổi, cũng đang chật vật giữa những con sóng cao ngất, thân tàu liên tục nghiêng ngả nguy hiểm. Một trong những vật hình trụ chưa kịp thả hết xuống biển bất ngờ phát nổ ngay trên boong do va đập mạnh, một tiếng nổ chát chúa vang lên kèm theo ánh lửa lóe sáng giữa màn mưa, khiến cả con tàu chao đảo dữ dội, buộc Sáu Còng phải hét lớn ra lệnh rút lui, từ bỏ cuộc truy đuổi để cứu lấy chính con tàu và mạng sống của những người trên đó.

"Khuê! Khuê ơi!" Nguyên hét lên trong tuyệt vọng, không chút do dự cởi bỏ áo phao thừa, chuẩn bị lao xuống biển tìm kiếm, bất chấp sự nguy hiểm tột cùng của cơn bão đang hoành hành dữ dội xung quanh.

Giữa màn đêm bão tố, giữa những con sóng cao ngất đe dọa nuốt chửng tất cả, số phận của Khuê giờ đây trở thành điều duy nhất mà mọi người trên ca nô quan tâm, vượt lên trên cả nhiệm vụ thu thập bằng chứng, vượt lên trên cả nỗi sợ hãi trước cơn thịnh nộ của biển cả mà họ đang phải đối mặt.

Chú Tám giữ chặt lấy vai Nguyên trong tích tắc, cố gắng buộc dây an toàn quanh người anh trước khi để anh lao xuống nước, giọng ông hét lớn để át tiếng gió. "Cẩn thận! Tôi giữ đầu dây, con lặn xuống thì phải quay lại, nghe rõ chưa!" Nguyên gật đầu vội vã, không còn thời gian để đáp lời, rồi lao mình vào lòng biển đen ngòm đang cuộn sóng dữ, hướng thẳng về phía cánh tay vừa vẫy lên trong bóng tối.

Đã sao chép liên kết chương