Chương 9
Chương 9 — Người Giữ Rạn San Hô
Sau cuộc gặp gỡ với Phan Bảo Duy, Khuê và Nguyên quyết định dành một buổi chiều để cùng nhau khảo sát dọc theo bờ biển phía nam đảo, đoạn gần khu vực thi công của khu nghỉ dưỡng Kình Dương Bay, với hy vọng tìm ra manh mối về đường ống xả thải ngầm mà họ nghi ngờ. Họ chọn đi bằng thuyền thúng nhỏ, ít gây chú ý hơn so với thuyền máy, len lỏi dọc theo những ghềnh đá gần bờ.
"Cẩn thận, khu vực này có bảo vệ của khu nghỉ dưỡng tuần tra thường xuyên." Nguyên nói khẽ, tay chèo thuyền nhẹ nhàng để tránh gây tiếng động lớn. "Mình chỉ nên quan sát từ xa, không nên tiến vào quá gần khu vực thi công."
Khuê gật đầu, mắt không rời khỏi ống nhòm, quan sát kỹ khu vực bờ biển nơi những cần cẩu xây dựng cao lớn đang vươn lên giữa nền trời chiều. Từ xa, cô có thể thấy rõ những khối bê tông đang được đổ xuống để xây dựng nền móng cho các dãy biệt thự nghỉ dưỡng, và một hệ thống ống dẫn lớn màu xám đang được lắp đặt, một phần chạy ngầm dưới cát, một phần lộ thiên chờ được chôn lấp.
"Anh nhìn kìa." Khuê chỉ tay, giọng khẽ nhưng đầy phấn khích. "Cái hệ thống ống đó, nó chạy thẳng ra hướng biển, không giống đường ống cấp nước sinh hoạt thông thường."
Nguyên đưa ống nhòm lên quan sát, gương mặt anh dần trở nên nghiêm trọng. "Đúng là đường kính ống lớn hơn nhiều so với ống cấp nước dân dụng. Nhìn cách họ bố trí, có vẻ như đây là hệ thống thoát nước thải hoặc nước mưa công trình, dẫn thẳng ra biển thay vì qua trạm xử lý theo đúng quy định."
Họ tiếp tục quan sát thêm một lúc, ghi lại hình ảnh từ xa bằng ống kính tele, cố gắng không để lộ vị trí của mình. Đột nhiên, một chiếc xuồng máy nhỏ xuất hiện từ phía bờ, chạy dọc theo đường bờ biển với tốc độ khá nhanh, trên xuồng có hai người đàn ông mặc áo đồng phục màu đen của lực lượng bảo vệ khu nghỉ dưỡng.
"Cúi xuống!" Nguyên nói khẽ nhưng gấp gáp, kéo Khuê nép sát vào bên trong ghềnh đá, nơi thuyền thúng của họ có thể ẩn mình dưới bóng của những tảng đá lớn nhô ra.
Cả hai nín thở, nghe rõ tiếng máy xuồng chạy ngang qua, chậm lại một chút như đang quan sát xung quanh, rồi lại tăng tốc đi tiếp về phía nam. Khi tiếng máy xuồng đã xa hẳn, Khuê mới thở phào nhẹ nhõm, nhận ra tay mình vẫn còn run vì hồi hộp.
"Họ tuần tra khu vực này nghiêm ngặt quá." Khuê nói, giọng vẫn còn hơi hồi hộp. "Bình thường một công trình xây dựng nghỉ dưỡng có cần bảo vệ tuần tra dữ vậy không?"
"Không bình thường chút nào." Nguyên đáp, ánh mắt anh đầy suy tư. "Điều đó càng khiến tôi tin rằng họ đang giấu diếm điều gì đó quan trọng, không chỉ đơn thuần là bảo vệ công trường khỏi trộm cắp vật tư xây dựng."
Họ quyết định rút lui an toàn, chèo thuyền quay trở lại phía bắc, tránh xa khu vực nguy hiểm. Trên đường về, cả hai ngồi im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng mái chèo khua nước đều đặn phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Anh Nguyên này," Khuê lên tiếng trước, giọng trầm ngâm, "anh có bao giờ cảm thấy khó xử không, khi công việc của anh đôi khi phải đối đầu với chính những người trong xóm mình, những người anh lớn lên cùng?"
Nguyên im lặng một lúc, ánh mắt nhìn xa xăm ra biển trước khi trả lời. "Có chứ. Nhiều lúc tôi thấy mình như đứng giữa hai bờ, một bên là trách nhiệm bảo vệ biển theo đúng quy định pháp luật, một bên là tình nghĩa xóm giềng, là những người bạn từ nhỏ giờ phải chịu thiệt thòi vì những quy định đó. Có lần tôi phải lập biên bản xử phạt một người bạn học cũ vì đánh bắt trong vùng cấm, anh ấy không nhìn mặt tôi cả mấy tháng trời."
"Vậy sao anh vẫn chọn làm công việc này?" Khuê hỏi, thực sự tò mò.
"Vì tôi tin rằng nếu không có ai đứng ra bảo vệ biển một cách nghiêm túc, thì cuối cùng, chính những người tôi thương yêu sẽ là người chịu thiệt hại nặng nề nhất." Nguyên đáp, giọng chắc nịch. "Cha tôi từng nói với tôi, biển không phải là kẻ thù, cũng không phải là mỏ vàng vô tận, mà là một người bạn cần được chăm sóc để có thể tiếp tục cho đi. Tôi tin lời ông nói, và tôi muốn dùng những gì mình học được để thực hiện điều đó, dù có phải đối mặt với sự hiểu lầm, thậm chí là oán trách từ chính những người tôi quý mến."
Khuê lặng người trước câu trả lời của Nguyên, cảm nhận được sự chân thành và cả những hy sinh thầm lặng đằng sau lựa chọn nghề nghiệp của anh. Cô chợt nhận ra giữa hai người có một điểm chung sâu sắc: cả hai đều đang mang trên vai gánh nặng của việc phải chứng minh rằng tình yêu với biển không hề mâu thuẫn với tình yêu dành cho cộng đồng, dù con đường để chứng minh điều đó luôn đầy chông gai.
"Ba tôi cũng từng nói với tôi những điều tương tự." Khuê chia sẻ, giọng cô mềm lại. "Ông nói biển giống như một người bạn khó tính, thương thì được đền đáp, tham lam thì sẽ mất tất cả. Lúc đó tôi còn nhỏ, không hiểu hết, giờ mỗi lần lặn xuống rạn, tôi lại nhớ đến lời ông, và càng thấm thía hơn."
"Cô nhớ ba cô nhiều lắm phải không?" Nguyên hỏi, giọng nhẹ nhàng, đầy sự thấu cảm.
"Nhiều lắm." Khuê thừa nhận, mắt cô hơi ngân ngấn nước nhưng cô cố kìm lại. "Mười hai năm rồi, nhưng có những lúc tôi vẫn cảm thấy như mới hôm qua ông còn dắt tôi ra biển, chỉ cho tôi từng loài cá, từng loại san hô. Tôi làm nghề này, một phần cũng vì muốn giữ lại một phần của ông, muốn tiếp tục những gì ông đã yêu thương và trân trọng."
Cô ngừng lại một lúc, ngón tay vô thức miết lên mép be thuyền, như thể đang cố gom lại can đảm để nói tiếp. "Có một điều tôi chưa từng kể với ai, kể cả với bà Bảy. Đêm trước hôm ba tôi đi chuyến cuối cùng, ông có ngồi với tôi rất lâu trên hiên nhà, kể cho tôi nghe về từng rạn san hô ông thuộc lòng, như thể ông đang cố nhồi nhét hết những gì ông biết vào đầu một đứa trẻ mười lăm tuổi trong một đêm duy nhất. Lúc đó tôi chỉ nghĩ ông rảnh rỗi nên kể chuyện chơi. Giờ nghĩ lại, tôi cứ tự hỏi liệu ông có linh cảm được điều gì sắp xảy ra không."
"Có lẽ ông không biết chính xác điều gì sẽ đến," Nguyên nói khẽ, "nhưng người đi biển lâu năm thường có một loại giác quan riêng, một sự cảnh giác âm thầm mà chính họ cũng không gọi tên được. Cha tôi cũng vậy, có những đêm trước bão lớn, ông đột nhiên dặn dò tôi đủ thứ chuyện, như thể sợ không còn cơ hội nói nữa."
Khuê gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút khi có người thực sự lắng nghe và thấu hiểu, không phải bằng những lời an ủi sáo rỗng mà bằng chính kinh nghiệm sống của họ. Con thuyền thúng vẫn trôi chầm chậm theo con nước, hai bên bờ đá dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho bãi cát trắng quen thuộc gần bến.
Nguyên nhìn Khuê, trong lòng dâng lên một sự cảm mến sâu sắc trước sự kiên cường và tình cảm chân thành mà cô dành cho cha mình. Anh muốn nói điều gì đó an ủi, nhưng lại sợ những lời sáo rỗng sẽ không đủ để chạm đến nỗi đau mà cô đang mang. Cuối cùng, anh chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên vai cô một cách trấn an.
"Tôi tin ba cô, dù ở đâu, cũng sẽ tự hào về những gì cô đang làm." Nguyên nói, giọng chân thành. "Và tôi hứa, tôi sẽ cùng cô tìm ra sự thật, dù nó có là gì đi nữa."
Khuê nhìn anh, trong ánh mắt cô hiện lên một sự biết ơn sâu sắc, xen lẫn một cảm giác ấm áp lạ lùng mà cô chưa từng cho phép mình cảm nhận kể từ ngày cha mất. Cô không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, để bàn tay ấm áp của Nguyên trên vai mình thêm một lúc trước khi anh rút lại để tiếp tục chèo thuyền.
Khi thuyền cập bến, trời đã ngả về chiều muộn, ánh hoàng hôn nhuộm cả bầu trời thành một dải màu cam đỏ rực rỡ. Cả hai cùng khiêng thuyền lên bờ, thu dọn đồ đạc trong im lặng thoải mái, không cần phải nói thêm lời nào để cảm nhận được sự gắn kết đang dần hình thành giữa họ.
"Ngày mai tôi sẽ gửi báo cáo sơ bộ về hệ thống ống xả thải nghi vấn lên Ban quản lý khu bảo tồn tỉnh, đề nghị phối hợp với Sở Tài nguyên Môi trường kiểm tra chính thức." Nguyên nói khi họ chia tay ở bến. "Hy vọng lần này sẽ có kết quả khác hơn."
"Tôi cũng sẽ liên hệ với anh Duy, chia sẻ thêm những hình ảnh chúng ta vừa chụp được." Khuê đáp. "Cảm ơn anh vì hôm nay, cả về mặt công việc lẫn... những điều anh vừa chia sẻ."
Nguyên mỉm cười, ánh mắt anh dịu dàng nhìn cô trong ánh hoàng hôn. "Cảm ơn cô đã tin tưởng chia sẻ với tôi. Tôi mong chúng ta sẽ tiếp tục đồng hành trong hành trình này, cho đến khi tìm ra sự thật."
Trên đường về nhà, Khuê cảm thấy trong lòng mình có một sự thay đổi nhẹ nhàng nhưng rõ rệt, một tia sáng ấm áp len lỏi vào giữa những ngày tháng nặng nề với lo âu và đau buồn. Cô không dám gọi tên chính xác cảm xúc đang nhen nhóm trong lòng mình, nhưng cô biết, sự xuất hiện của Chiêm Bảo Nguyên trong cuộc đời cô không chỉ đơn thuần là một đồng nghiệp hay một đồng minh trong cuộc điều tra, mà còn là một điều gì đó quý giá hơn thế, một điều cô chưa sẵn sàng đặt tên nhưng cũng không muốn chối bỏ.
Đêm đó, khi nằm trên giường, Khuê mở cuốn nhật ký của cha ra đọc lại một lần nữa, và lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cô đọc những dòng chữ ấy không chỉ với nỗi đau và sự hoài niệm, mà còn với một niềm hy vọng mới mẻ — hy vọng rằng sự thật sẽ sớm được phơi bày, rằng rạn san hô sẽ hồi sinh, và rằng cô sẽ không phải bước tiếp trên hành trình này một mình.