Chương 1
Chương 1 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Mưa quất từng đợt vào kính chắn gió, tiếng gạt nước rít lên đều đặn nhưng không kịp xóa hết màn nước nhòe nhoẹt trước mắt Đỗ Khánh Linh. Cô ghì chặt vô-lăng bằng cả hai tay, tim đập dồn trong lồng ngực không phải vì con đường trơn trượt, mà vì tập tài liệu nằm ngay ghế phụ — bằng chứng cô vừa tìm được cách đây chưa đầy một giờ, thứ có thể lật đổ cả vị trí giám đốc sáng tạo mà cô đã đổ năm năm thanh xuân để gây dựng.
Chiếc USB nằm gọn trong túi áo khoác chứa toàn bộ ảnh chụp màn hình: tin nhắn giữa Vũ Đăng Khoa — người đàn ông cô sắp cưới sau ba tháng nữa — và Hoàng Bảo Ngọc, cô bạn thân từ thời đại học, người đang ngồi ghế phó phòng thiết kế ngay cạnh cô mỗi ngày. Không chỉ là những dòng tin nhắn yêu đương lén lút, mà còn là bản hợp đồng góp vốn giả mạo, thứ sẽ biến cô thành kẻ biển thủ hàng tỷ đồng của chính tập đoàn mình đang cống hiến.
"Em phải gặp luật sư Kiên ngay đêm nay," Khánh Linh lẩm bẩm, mắt vẫn dán vào con đường ven sông vắng tanh dưới cơn mưa tháng Bảy. "Chỉ cần anh ấy xác nhận tính pháp lý của mấy trang hợp đồng này, mai mình sẽ trình lên hội đồng quản trị trước khi họ kịp ra tay."
Điện thoại trên giá đỡ sáng lên, tên Vũ Đăng Khoa hiện trên màn hình. Cô do dự một giây rồi bấm nghe, giọng anh vọng ra qua loa xe, gấp gáp khác thường.
"Linh, em đang ở đâu? Về nhà đi, mẹ anh muốn nói chuyện với em."
"Em đang bận, để mai," cô đáp, cố giữ giọng bình thản dù lòng đang sôi lên vì phẫn nộ. "Anh về nghỉ trước đi."
"Linh—" Giọng Đăng Khoa nghẹn lại, như đang cố nói điều gì đó nhưng không đủ can đảm. Cuộc gọi im lặng vài giây trước khi anh cúp máy.
Chính khoảnh khắc ấy, Khánh Linh chưa kịp nhận ra, cuộc gọi đó không phải một sự trùng hợp. Chiếc xe bỗng chao nhẹ khi cô đạp phanh ở khúc cua trước cầu Bình An — bàn đạp trượt xuống sàn xe không một chút lực cản nào đáp lại. Cô đạp lại lần hai, lần ba, hoảng loạn nhấn hết sức bình sinh, nhưng chiếc xe chỉ lao nhanh hơn trên mặt đường ướt sũng.
"Không... không thể nào..." Cô hét lên, hai tay giật mạnh phanh tay, xe vẫn không hề giảm tốc, chỉ chệch choạc lắc lư như một con thú bị thương lao về phía lan can cầu.
Tiếng kim loại nghiến vào bê tông, tiếng kính vỡ toang, và ánh đèn pha cuối cùng cô còn kịp thấy là mặt nước đen thẫm dưới cầu đang lao thẳng tới. Trong tích tắc cuối cùng của ý thức, hình ảnh hiện lên không phải là gương mặt của Đăng Khoa, mà là căn xưởng may nhỏ của bố cô, nơi mùi vải mới và tiếng máy khâu lạch cạch từng là cả thế giới bình yên của cô trước khi cô bước chân vào cái vòng xoáy danh lợi này.
*
"Linh! Linh ơi, con dậy chưa? Tám giờ rồi, hôm nay con có buổi ký hợp đồng quan trọng mà!"
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai khiến Khánh Linh giật mình bật dậy, cơ thể đẫm mồ hôi lạnh, hơi thở dồn dập như vừa trồi lên khỏi mặt nước. Cô đưa hai tay lên nhìn — không một vết xước, không máu, không đau đớn. Căn phòng quanh cô không phải phòng bệnh viện, cũng không phải căn hộ sang trọng cô từng sống cùng Đăng Khoa, mà là căn phòng nhỏ quen thuộc với tường sơn màu vàng nhạt đã bong tróc vài chỗ, chiếc bàn học gỗ cũ kỹ, và tấm rèm hoa cô từng dùng suốt thời sinh viên.
"Mẹ..." Cô thốt lên, giọng run rẩy, nhìn người phụ nữ đang đứng nơi cửa phòng, tay cầm chiếc áo sơ mi vừa ủi xong. Mẹ cô — người đã mất vì bạo bệnh ba năm trước, ở chính cái mốc thời gian mà cô nhớ rõ.
"Mẹ đây, sao con nhìn mẹ lạ vậy?" Bà Hạnh — mẹ Khánh Linh — bước tới, đặt tay lên trán con gái. "Con sốt à? Mặt tái nhợt thế này."
Khánh Linh không đáp được, cổ họng nghẹn lại vì một cảm xúc quá lớn để gọi tên. Cô nhìn quanh phòng lần nữa, ánh mắt dừng lại ở tờ lịch treo tường: ngày 14 tháng 3, năm năm trước cái đêm mưa định mệnh ấy — đúng ngày cô ký hợp đồng nhận vị trí giám đốc sáng tạo dự án bộ sưu tập mùa xuân tại tập đoàn thời trang Bảo Tín.
"Con... con trọng sinh rồi sao?" Cô thì thầm, tay run run vuốt lên mặt bàn học, cảm nhận từng vân gỗ thật đến kỳ lạ.
Bà Hạnh tưởng con gái đang lẩm bẩm vì ngái ngủ nên chỉ cười, dặn dò vài câu về bữa sáng rồi rời khỏi phòng để Khánh Linh chuẩn bị. Còn lại một mình, Khánh Linh ngồi thụp xuống mép giường, hai tay ôm lấy đầu, ký ức năm năm sau ùa về như một cơn lũ — từng cuộc họp, từng lần Đăng Khoa lảng tránh ánh mắt cô, từng nụ cười gượng gạo của Bảo Ngọc mỗi khi nhắc tới bản phác thảo bộ sưu tập, và cuối cùng là bằng chứng cô tìm thấy chỉ vài giờ trước khi chết — hợp đồng góp vốn giả mạo do chính bà Kim Chi, mẹ của Đăng Khoa, đứng sau giật dây.
"Mình đã chết," cô lẩm bẩm, giọng dần vững lại. "Chết vì tin nhầm người, vì ngây thơ tưởng rằng chân thành sẽ được đáp lại bằng chân thành." Cô đứng dậy, bước tới trước gương, nhìn thẳng vào gương mặt hai mươi bảy tuổi của chính mình — trẻ hơn, chưa có những nếp nhăn lo âu tích tụ suốt những năm tháng cuối cùng của kiếp trước.
"Nhưng lần này," cô nói với hình ảnh phản chiếu, "sẽ không ai đánh cắp được cuộc đời của tôi thêm một lần nào nữa."
Cô mặc vội bộ đồ công sở treo sẵn trên móc — chính bộ vest xám cô từng mặc trong buổi ký hợp đồng định mệnh năm ấy — nhưng lần này, trước khi ra khỏi phòng, cô dừng lại bên bàn học, mở ngăn kéo lấy ra một cuốn sổ tay bìa da cũ, món quà bố tặng khi cô tốt nghiệp đại học thiết kế. Cô lật những trang trống, viết vội vài dòng ghi chú — những cái tên, những ngày tháng, những sự kiện cô nhớ rõ sẽ xảy ra trong năm năm tới: ngày Bảo Ngọc bắt đầu tiếp cận bà Kim Chi, ngày bản phác thảo gốc của cô bị đánh tráo, ngày hợp đồng giả mạo được soạn thảo.
"Nếu kiếp trước mình chết vì không kịp giữ bằng chứng," cô thì thầm, gấp cuốn sổ lại, cất vào đáy ba lô thay vì để trong cặp công sở như trước, "kiếp này mình sẽ giữ mọi thứ từ chính giây phút đầu tiên."
Bước xuống nhà, mùi cà phê và bánh mì nướng thoang thoảng trong không khí, bố cô — ông Đỗ Văn Tài — đang ngồi bên bàn ăn, tay vẫn còn dính chút phấn may từ xưởng, nở nụ cười hiền khi thấy con gái xuống nhà.
"Hôm nay con ký hợp đồng lớn đúng không?" ông hỏi, đẩy ly sữa nóng về phía cô. "Bố tin con sẽ làm tốt. Con gái bố giỏi giang từ nhỏ mà."
Khánh Linh nhìn bố, khóe mắt cay cay. Ở kiếp trước, chính vì mải mê với sự nghiệp và những toan tính trong thế giới thượng lưu xa hoa, cô đã dần xa cách với xưởng may nhỏ này, chỉ ghé về vài lần mỗi năm vào dịp lễ Tết. Kiếp này, cô tự nhủ, dù con đường phía trước còn nhiều sóng gió, cô sẽ không để mình đánh mất những điều quý giá nhất một lần nữa.
"Con sẽ làm tốt, bố ạ," cô đáp, giọng chắc nịch hơn hẳn phiên bản ngây thơ của chính mình năm năm trước. "Và lần này, con sẽ làm mọi thứ đúng cách, từ điểm khởi đầu."
Trên đường tới tập đoàn Bảo Tín, ngồi trong taxi thay vì để Đăng Khoa đón như kiếp trước, Khánh Linh mở cuốn sổ tay, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ đầu tiên cô vừa viết: "Ngày 14 tháng 3 — ngày định mệnh bắt đầu. Lần này, mình sẽ là người nắm quyền kiểm soát." Cửa kính taxi mờ hơi nước vì mưa lất phất bên ngoài, nhưng trong lòng cô, một quyết tâm sắt đá đang hình thành, rõ ràng và lạnh lùng hơn bất kỳ điều gì cô từng cảm nhận trong suốt hai mươi bảy năm cuộc đời trước đó — cả kiếp này lẫn kiếp trước.
Tòa nhà trụ sở tập đoàn Bảo Tín hiện ra sau màn mưa, khối kính cao vút phản chiếu ánh đèn đường nhòe nhoẹt, đúng như trong ký ức cô — sang trọng, lạnh lùng, và ẩn giấu biết bao toan tính phía sau lớp vỏ bọc hào nhoáng. Taxi dừng lại trước sảnh, Khánh Linh hít một hơi thật sâu trước khi bước xuống, tay siết chặt quai ba lô nơi cất giữ cuốn sổ tay quý giá.
Ngay khi bước vào sảnh, cô thấy Hoàng Bảo Ngọc đang đứng đợi ở quầy lễ tân, dáng người mảnh khảnh trong bộ váy công sở màu be, nét mặt vẫn còn nguyên vẹn sự trong sáng, nhiệt thành của cô bạn đại học mà Khánh Linh từng tin tưởng tuyệt đối. Chưa có dấu vết nào của sự phản bội sẽ xảy ra trong tương lai — hoặc có lẽ, những hạt mầm ấy đã âm thầm nảy nở từ rất lâu mà Khánh Linh, ở kiếp trước, chưa từng đủ tỉnh táo để nhận ra.
"Linh! Cậu tới rồi!" Bảo Ngọc vẫy tay, chạy lại ôm lấy bạn, giọng nói vẫn ngọt ngào, thân thiết như mọi khi. "Tớ hồi hộp thay cho cậu suốt từ sáng đó. Giám đốc sáng tạo dự án BST mùa xuân — vị trí trong mơ của biết bao người, cuối cùng cũng thuộc về cậu rồi."
Khánh Linh nhìn bạn, lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó gọi tên — vừa là nỗi đau của người từng bị phản bội, vừa là sự tiếc nuối cho một tình bạn đẹp đẽ đã từng tồn tại thật sự trước khi bị lòng đố kỵ và tham vọng của người khác giật dây, biến chất. Cô quyết định, lần này, cô sẽ không để mọi chuyện đi theo lối mòn cũ.
"Cảm ơn cậu," Khánh Linh đáp, nở một nụ cười chân thành nhưng ánh mắt đã có chút dò xét kín đáo, thứ mà kiếp trước cô chưa từng biết dùng tới. "Lát nữa ký hợp đồng xong, tớ mời cậu đi ăn trưa nhé, có chuyện muốn bàn với cậu."
"Chuyện gì mà nghiêm trọng vậy?" Bảo Ngọc hỏi, hơi nghiêng đầu tò mò.
"Chuyện về việc mình sẽ làm cùng nhau trong dự án này," Khánh Linh đáp, ánh mắt lướt qua sảnh lớn, dừng lại một thoáng nơi cầu thang dẫn lên phòng họp hội đồng quản trị — nơi bà Kim Chi đang chờ sẵn. "Tớ muốn chắc chắn, lần này, không ai trong chúng ta phải hối tiếc vì bất kỳ quyết định nào."
Câu nói bâng quơ ấy khiến Bảo Ngọc chỉ cười xòa, không mảy may nghi ngờ điều gì khác thường. Nhưng với Khánh Linh, đó là lời tuyên chiến âm thầm đầu tiên cô gửi tới vận mệnh — một vận mệnh mà lần này, cô nhất quyết sẽ tự tay viết lại từng trang, không để bất kỳ ai, dù là người cô từng gọi là bạn thân nhất, có cơ hội cướp đi nó thêm một lần nào nữa.