Chương 7
Chương 7 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Cuối tuần, bệnh viện đa khoa trung tâm đông đúc người bệnh xếp hàng chờ khám, nhưng Khánh Linh đã đặt lịch riêng cho mẹ tại khu khám dịch vụ để tránh phải chờ đợi lâu. Cô ngồi cạnh bà Hạnh trong phòng chờ, tay siết chặt tay mẹ, cố che giấu sự lo lắng đang cuộn trào trong lòng.
"Con căng thẳng vậy làm gì," bà Hạnh cười, vỗ nhẹ tay con gái, "mẹ khỏe re mà, chắc chỉ là viêm dạ dày nhẹ thôi."
"Con chỉ muốn chắc chắn mọi thứ ổn thôi mẹ," Khánh Linh đáp, cố nở nụ cười trấn an dù tim đang đập thình thịch.
Khi tên bà Hạnh được gọi, cả hai mẹ con bước vào phòng khám của bác sĩ chuyên khoa tiêu hóa. Vị bác sĩ lớn tuổi xem xét kỹ lưỡng kết quả siêu âm, nội soi, cùng các chỉ số xét nghiệm máu trước khi ngẩng lên, ánh mắt nghiêm túc.
"Kết quả nội soi cho thấy có một khối polyp nhỏ ở đại tràng, kích thước khoảng một centimet," bác sĩ nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy chuyên môn. "Xét nghiệm sinh thiết ban đầu cho thấy có dấu hiệu tế bào bất thường, tuy chưa thể kết luận là ác tính, nhưng cần phải cắt bỏ và theo dõi sát sao. May mắn là phát hiện ở giai đoạn rất sớm, nếu cắt bỏ kịp thời thì khả năng điều trị dứt điểm là rất cao."
Bà Hạnh sững người, gương mặt tái đi vì hoảng sợ, trong khi Khánh Linh cảm thấy cả người run lên — vừa là nỗi sợ hãi bản năng khi nghe tới hai chữ "bất thường", vừa là một cảm giác nhẹ nhõm khó tả len lỏi giữa nỗi lo âu ấy. Đây chính xác là căn bệnh đã cướp đi sinh mạng mẹ cô ở kiếp trước — nhưng lần này, nhờ phát hiện sớm hơn tới gần hai năm, cơ hội chữa khỏi hoàn toàn đang nằm trong tầm tay.
"Bác sĩ ơi, nếu phẫu thuật cắt bỏ sớm thì có nguy hiểm gì không ạ?" Khánh Linh hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh dù tay vẫn đang run nhẹ.
"Đây là một thủ thuật khá phổ biến, tỷ lệ thành công rất cao nếu phát hiện sớm như trường hợp của bác," bác sĩ đáp, ánh mắt trấn an. "Tôi khuyên nên sắp xếp phẫu thuật trong vòng hai tuần tới để đảm bảo an toàn tuyệt đối, tránh trường hợp khối polyp phát triển thêm."
Rời phòng khám, bà Hạnh vẫn còn bàng hoàng, nắm chặt tay con gái. "Mẹ... mẹ có bị ung thư không con?"
"Bác sĩ nói phát hiện sớm rồi mẹ ạ, chỉ cần phẫu thuật cắt bỏ kịp thời là ổn thôi," Khánh Linh đáp, cố giữ giọng vững vàng dù nước mắt đã chực trào nơi khóe mắt. "Con sẽ lo hết mọi thủ tục, mẹ đừng lo lắng gì cả, chỉ cần yên tâm điều trị thôi."
Trên đường về, Khánh Linh gọi điện ngay cho một người bạn học cũ hiện đang là bác sĩ phẫu thuật tại chính bệnh viện này, nhờ sắp xếp ca mổ sớm nhất và đội ngũ bác sĩ giỏi nhất cho mẹ, không tiếc bất kỳ khoản chi phí nào. Cô cũng gọi điện báo tin cho bố, giọng ông Tài trầm xuống đầy lo lắng qua điện thoại, nhưng khi nghe con gái trấn an về việc phát hiện sớm và khả năng điều trị dứt điểm cao, ông cũng dần bình tĩnh trở lại.
"Cảm ơn con đã kiên quyết đưa mẹ đi khám," ông Tài nói, giọng nghẹn ngào. "Nếu không nhờ con, chắc mẹ con vẫn cứ chủ quan chịu đựng, tới khi phát hiện thì có khi đã muộn."
Khánh Linh không đáp được ngay, cổ họng nghẹn lại vì xúc động. "Con chỉ mong mẹ luôn khỏe mạnh, ở bên cạnh gia đình mình thật lâu thôi bố ạ," cô nói, giọng run run nhưng chan chứa quyết tâm.
Trong hai tuần chờ đợi ca phẫu thuật, Khánh Linh vừa lo toan việc chăm sóc mẹ, vừa cố gắng thu xếp công việc ở công ty sao cho không bị gián đoạn. Cô xin nghỉ vài buổi để đưa mẹ đi tái khám trước mổ, và người chủ động đề nghị hỗ trợ cô nhiều nhất trong khoảng thời gian này chính là Lâm Quốc Bảo.
"Cô cứ yên tâm lo cho gia đình," anh nói khi biết chuyện qua lời kể vô tình của Bảo Ngọc, "phần báo cáo tài chính tuần này để tôi tổng hợp sẵn, cô chỉ cần xem qua và ký duyệt khi rảnh thôi, không cần phải lo lắng gì thêm."
"Cảm ơn anh nhiều lắm," Khánh Linh đáp, thật lòng cảm kích trước sự chu đáo, tinh tế của anh. "Tôi không ngờ anh lại để ý và giúp đỡ chu toàn tới vậy."
"Người từng giúp tôi trong lúc khó khăn nhất, giờ tôi chỉ làm những gì trong khả năng để đáp lại thôi," anh đáp, giọng chân thành không chút khách sáo.
Đăng Khoa cũng biết chuyện mẹ Khánh Linh phải phẫu thuật qua một cuộc họp giao ban, và bất ngờ ghé thăm bệnh viện vào buổi chiều trước ngày mổ, tay xách theo một giỏ trái cây tươi. "Tôi nghe nói bác gái phải phẫu thuật, ghé thăm động viên bác một chút," anh nói, thái độ chân thành khiến Khánh Linh không khỏi bất ngờ.
"Cảm ơn anh đã quan tâm," bà Hạnh nói từ trên giường bệnh, cười hiền dù gương mặt vẫn còn chút lo lắng trước ca mổ ngày mai. "Cậu là đồng nghiệp của con gái bác à, tốt bụng quá."
"Dạ, cháu và Linh cùng phụ trách một dự án ở công ty," Đăng Khoa đáp, ánh mắt thoáng liếc sang Khánh Linh đang đứng cạnh giường bệnh, "bác cứ yên tâm dưỡng bệnh, mọi việc ở công ty đã có Linh và mọi người lo chu toàn."
Chứng kiến sự quan tâm chân thành ấy, Khánh Linh không khỏi bối rối trong lòng. Cô biết rõ, Đăng Khoa không phải là kẻ ác tâm bẩm sinh — anh có những phẩm chất tốt đẹp thật sự, chỉ là quá nhu nhược, quá dễ bị chi phối bởi mẹ mình khi đứng trước những quyết định quan trọng. Đó chính là điều khiến bi kịch kiếp trước trở nên đau đớn hơn gấp bội — không phải vì cô bị một kẻ xấu xa lừa dối hoàn toàn, mà vì cô đã đặt niềm tin vào một người có thể tốt, nhưng lại không đủ dũng khí để bảo vệ điều tốt đẹp ấy tới cùng.
"Cảm ơn anh đã tới thăm," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn giữ khoảng cách vừa đủ. "Chắc anh còn nhiều việc ở công ty, không cần phải ở lại lâu đâu."
"Không sao, tôi chỉ ghé một chút thôi," Đăng Khoa đáp, rồi cáo từ ra về sau vài câu hỏi thăm sức khỏe. Nhìn bóng anh khuất sau cửa phòng bệnh, Khánh Linh khẽ thở dài, lòng dấy lên một sự phức tạp khó gọi tên — cô không hận anh, cũng không thể hoàn toàn tin tưởng anh như trước, chỉ còn lại một sự tỉnh táo lạnh lùng cần thiết để bảo vệ chính mình trong ván cờ định mệnh đang dần lộ diện.
Hai tuần sau, ca phẫu thuật cắt bỏ khối polyp diễn ra thành công tốt đẹp. Bà Hạnh nằm trên giường bệnh, gương mặt vẫn còn hơi xanh xao nhưng ánh mắt đã ánh lên sự nhẹ nhõm khi nghe bác sĩ thông báo kết quả sinh thiết sau mổ hoàn toàn lành tính, không có dấu hiệu tế bào ác tính lan rộng.
"Cảm ơn trời đất," bà Hạnh thì thầm, nắm chặt tay chồng và con gái đang ngồi hai bên giường bệnh. "Mẹ cứ nghĩ mình sẽ phải đối mặt với điều gì đó khủng khiếp lắm."
"Mọi chuyện đã qua rồi mẹ ạ," Khánh Linh đáp, nước mắt lăn dài trên má vì hạnh phúc. Cô cúi xuống ôm chặt lấy mẹ, cảm nhận rõ hơi ấm quen thuộc, nhịp tim vẫn đang đập đều đặn dưới lồng ngực — điều mà kiếp trước cô đã vĩnh viễn mất đi chỉ vài năm sau đó.
"Con đã thay đổi được một điều," cô thầm nghĩ, ánh mắt dõi theo gương mặt an lành của mẹ đang thiếp đi vì mệt sau ca phẫu thuật, "dù con đường phía trước còn bao nhiêu sóng gió, riêng điều này, con đã làm được." Đây là lần đầu tiên, kể từ khi trọng sinh, Khánh Linh cảm nhận được một cách trọn vẹn nhất ý nghĩa thực sự của cơ hội thứ hai mà số phận đã ban tặng cho mình — không chỉ là để trả thù hay giành lại công bằng cho bản thân, mà còn là để bảo vệ, gìn giữ những người thân yêu nhất khỏi những bi kịch đáng lẽ không nên xảy ra.
Buổi tối, khi mẹ đã ngủ yên, Khánh Linh ngồi bên hành lang bệnh viện, mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng đầy xúc động: "Mẹ đã an toàn. Đây là bằng chứng đầu tiên cho thấy, những gì mình biết từ kiếp trước thực sự có thể thay đổi được số phận — không chỉ của riêng mình, mà của cả những người mình yêu thương. Từ giờ, mình sẽ tin tưởng hơn vào con đường mình đã chọn, và sẽ cẩn trọng gấp bội để bảo vệ trọn vẹn những gì đang có."
Ánh đèn hành lang bệnh viện dịu nhẹ chiếu xuống trang giấy, và trong lòng Khánh Linh, một niềm tin vững chắc hơn bao giờ hết đang dần hình thành — rằng cô hoàn toàn có thể viết lại không chỉ số phận của chính mình, mà còn của tất cả những người cô trân trọng, miễn là cô đủ tỉnh táo, đủ kiên định để hành động đúng lúc, đúng cách.
Sáng hôm sau, khi bà Hạnh xuất viện trở về nhà an dưỡng, cả gia đình quây quần bên nhau trong căn bếp nhỏ, không khí ấm áp hơn bao giờ hết. Ông Tài nấu một nồi cháo gà bồi bổ cho vợ, còn Khánh Linh ngồi cạnh mẹ, kể những câu chuyện vui về công việc để bà quên đi cảm giác đau nhức sau ca mổ. Nhìn cảnh gia đình sum vầy, cô thầm cảm ơn số phận đã cho mình cơ hội thứ hai quý giá này, và tự nhủ sẽ trân trọng từng khoảnh khắc bình dị như thế này nhiều hơn nữa, thay vì mải mê chạy theo những tham vọng phù phiếm như đã từng.