Chương 22
Chương 22 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Thứ Tư, Khánh Linh nhận được cuộc gọi hoảng hốt từ mẹ ngay giữa giờ làm việc. "Linh ơi, có đoàn kiểm tra thuế tới xưởng may, họ nói phát hiện dấu hiệu trốn thuế, đòi niêm phong máy móc để điều tra!"
Tim Khánh Linh chùng xuống. Cô biết ngay, đây không phải một cuộc kiểm tra ngẫu nhiên — xưởng may nhỏ của bố mẹ cô hoạt động minh bạch, đóng thuế đầy đủ suốt hơn hai mươi năm qua, không có lý do gì để bị nhắm tới đúng vào thời điểm nhạy cảm này, trừ khi có ai đó cố tình sắp đặt.
"Mẹ cứ bình tĩnh, con sẽ tới ngay," cô nói, giọng cố giữ vững dù trong lòng đang sục sôi phẫn nộ. Cô lập tức gọi cho luật sư Kiên trên đường lao tới xưởng may.
Khi tới nơi, cô thấy hai nhân viên mặc đồng phục cơ quan thuế đang đứng trong xưởng, xung quanh là những cuộn vải, máy khâu đã bị dán niêm phong tạm thời, trong khi ông Tài đứng đó, gương mặt hoang mang, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Xin lỗi, tôi có thể xem qua quyết định kiểm tra chính thức không?" Khánh Linh hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực mà cô đã học được cách sử dụng trong suốt gần một năm làm việc tại môi trường doanh nghiệp lớn.
Người trưởng đoàn kiểm tra đưa ra một văn bản, Khánh Linh đọc lướt qua, nhận thấy ngay một số điểm bất thường về mặt thủ tục — không có thông báo trước theo đúng quy định, lý do kiểm tra ghi rất chung chung, mơ hồ.
"Theo tôi được biết, việc kiểm tra thuế đột xuất cần có thông báo trước ít nhất ba ngày làm việc, trừ trường hợp có dấu hiệu vi phạm nghiêm trọng, khẩn cấp," cô nói, giọng vẫn giữ được sự lịch sự nhưng kiên quyết. "Anh chị có thể cho tôi biết, căn cứ cụ thể nào dẫn tới quyết định kiểm tra khẩn cấp lần này không?"
Người trưởng đoàn có chút lúng túng, không đưa ra được câu trả lời rõ ràng, chỉ nói rằng họ nhận được "tin báo từ một nguồn ẩn danh" về khả năng có sai phạm trong kê khai thuế.
"Nguồn tin ẩn danh," Khánh Linh lặp lại, giọng đầy hàm ý. "Tôi hiểu. Vậy tôi mong, trong lúc chờ đợi xác minh, xưởng may của gia đình tôi vẫn có thể tiếp tục hoạt động bình thường, vì chưa có bất kỳ kết luận chính thức nào về sai phạm cả, đúng theo quy định pháp luật."
Đúng lúc đó, điện thoại của Khánh Linh reo lên — luật sư Kiên gọi tới, thông báo ông đang trên đường tới trực tiếp hỗ trợ. Chỉ mười lăm phút sau, ông Kiên xuất hiện, xuất trình thẻ luật sư, yêu cầu đoàn kiểm tra tuân thủ đúng quy trình pháp lý, đồng thời đe dọa sẽ khiếu nại lên cấp trên nếu có bất kỳ hành vi lạm quyền nào.
Trước sự cứng rắn của luật sư, đoàn kiểm tra cuối cùng đồng ý gỡ bỏ niêm phong tạm thời, chỉ giữ lại một vài yêu cầu về việc bổ sung hồ sơ chứng từ trong thời hạn hợp lý, thay vì tiến hành cưỡng chế ngay lập tức như dự định ban đầu.
Sau khi đoàn kiểm tra rời đi, ông Tài ngồi thụp xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn chưa hết bàng hoàng. "Chuyện gì đang xảy ra vậy con? Bố mẹ có làm gì sai đâu."
Khánh Linh ngồi xuống cạnh bố, nắm lấy tay ông, lòng đau xót khi thấy sự hoang mang trên gương mặt người đàn ông vốn luôn điềm tĩnh, chăm chỉ làm ăn lương thiện suốt cả cuộc đời. "Bố mẹ không làm gì sai cả," cô nói, giọng nghẹn lại vì tức giận lẫn thương xót. "Đây là hậu quả từ việc con đang đấu tranh chống lại một vụ việc sai trái ở công ty. Con xin lỗi vì đã để chuyện này ảnh hưởng tới bố mẹ."
"Con không cần phải xin lỗi," bà Hạnh nói, dù giọng bà vẫn còn run, "nếu con đang làm điều đúng đắn, bố mẹ ủng hộ con. Chỉ là... bố mẹ lo cho con thôi."
"Con sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện," Khánh Linh nói, giọng quả quyết, cố nén những giọt nước mắt đang chực trào. "Con hứa, sẽ không để chuyện này ảnh hưởng thêm tới xưởng may hay tới bố mẹ nữa."
Trước khi rời xưởng may, cô kiểm tra lại toàn bộ khu vực, đảm bảo không còn bất kỳ dấu vết niêm phong nào sót lại, đồng thời dặn dò bố mẹ giữ lại toàn bộ chứng từ liên quan tới cuộc kiểm tra hôm nay, kể cả biên bản làm việc, để làm bằng chứng nếu cần thiết sau này.
Trên đường quay lại công ty, cô gọi điện cho Bảo Ngọc, kể lại toàn bộ sự việc. Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu trước khi Bảo Ngọc lên tiếng, giọng đầy tự trách. "Đây là lỗi của tớ. Nếu tớ không dây vào chuyện này ngay từ đầu, có lẽ cậu và gia đình đã không phải chịu những chuyện như vậy."
"Đừng tự trách bản thân," Khánh Linh đáp, giọng kiên quyết. "Người đáng trách là những kẻ đã chọn con đường sai trái, không phải cậu. Cậu đã dũng cảm chọn đứng về phía đúng đắn, đó mới là điều quan trọng."
"Tớ muốn làm gì đó để giúp cậu," Bảo Ngọc nói, giọng cô đầy quyết tâm. "Tớ nghĩ, đã tới lúc tớ cần công khai toàn bộ những gì mình biết trước đoàn thanh tra, không cần chờ đợi thêm nữa. Tớ không muốn nhìn cậu và gia đình phải tiếp tục chịu đựng vì sự chần chừ của tớ."
"Cậu chắc chắn chứ?" Khánh Linh hỏi, hiểu rõ quyết định này sẽ khiến Bảo Ngọc phải đối mặt với rất nhiều rủi ro, kể cả khả năng mất việc, thậm chí bị liên đới trách nhiệm pháp lý ở một mức độ nào đó. "Cậu có thể chờ thêm vài ngày để suy nghĩ kỹ hơn, không cần phải quyết định vội vàng."
"Tớ chắc chắn," Bảo Ngọc đáp, giọng không hề do dự. "Đã tới lúc tớ phải chịu trách nhiệm cho những gì mình đã làm, và giúp mọi chuyện được giải quyết dứt điểm. Tớ đã suy nghĩ về chuyện này nhiều đêm rồi, không phải quyết định bốc đồng đâu."
Khánh Linh cảm thấy một sự xúc động mãnh liệt dâng lên trong lòng trước sự thay đổi đáng kinh ngạc của bạn mình — từ một người từng run rẩy, hoảng loạn trước áp lực, giờ đây đã sẵn sàng đối mặt với hậu quả để bảo vệ điều đúng đắn. "Cảm ơn cậu," cô nói, giọng nghẹn ngào. "Tớ sẽ báo ngay cho chú Kiên sắp xếp buổi làm việc chính thức với đoàn thanh tra sớm nhất có thể."
Tối hôm đó, khi trở về công ty để tiếp tục làm việc muộn cùng Lâm Quốc Bảo và luật sư Kiên, Khánh Linh kể lại toàn bộ sự việc, giọng cô không giấu được sự tức giận. "Họ đã đi quá giới hạn khi động tới gia đình tôi. Đây không còn chỉ là chuyện công việc nữa."
"Chúng ta sẽ đưa vụ việc kiểm tra thuế bất thường này vào hồ sơ bổ sung gửi cơ quan thanh tra," luật sư Kiên nói, giọng nghiêm nghị. "Đây là bằng chứng rõ ràng cho thấy có sự lạm dụng quyền lực nhằm gây áp lực, trả đũa người tố cáo và gia đình họ — một tình tiết tăng nặng nghiêm trọng trong toàn bộ vụ việc."
"Chú có nghĩ họ sẽ dừng lại ở đây không?" Khánh Linh hỏi, giọng vẫn còn chút lo lắng.
"Chú không dám chắc," ông Kiên đáp thẳng thắn, "nhưng những hành động như thế này thường là dấu hiệu của sự hoảng loạn tột độ, khi đối phương cảm thấy mọi con đường hợp pháp đều đang khép lại. Càng hoảng loạn, họ càng dễ mắc sai lầm, để lại thêm sơ hở cho chúng ta."
Lâm Quốc Bảo nắm chặt tay Khánh Linh, ánh mắt anh đầy phẫn nộ thay cho cô. "Tôi sẽ tăng cường thêm biện pháp bảo vệ cho gia đình cô. Chúng ta không thể để họ tiếp tục dùng những thủ đoạn hèn hạ như thế này." Giọng anh trầm xuống, vừa giận dữ vừa xót xa thay cho những gì cô và gia đình đang phải gánh chịu.
Khánh Linh gật đầu, nắm chặt tay anh, cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết, dù con đường phía trước còn đầy chông gai, cô không hề đơn độc. Đêm đó, khi mọi người đã ra về, cô ngồi một mình, mở cuốn sổ tay, viết những dòng đầy quyết tâm: "Họ đã tấn công vào gia đình mình. Đây là ranh giới cuối cùng không thể chấp nhận được. Từ giờ, không còn nương tay nữa — phải kết thúc chuyện này càng sớm càng tốt, dứt điểm và triệt để."
Trước khi tắt đèn đi ngủ, cô nhắn tin cho luật sư Kiên, đề nghị sắp xếp buổi làm việc chính thức giữa Bảo Ngọc và đoàn thanh tra ngay trong tuần này, đồng thời gửi kèm toàn bộ chứng từ liên quan tới vụ kiểm tra thuế bất thường tại xưởng may. Ông Kiên phản hồi ngay: "Chú sẽ liên hệ đoàn thanh tra sáng mai. Với lời khai của Bảo Ngọc kết hợp cùng những bằng chứng đã có, chú tin, vụ việc sẽ sớm có bước ngoặt quan trọng."
Đặt điện thoại xuống, Khánh Linh nằm xuống giường nhưng không tài nào chợp mắt được. Hình ảnh gương mặt hoảng loạn của bố mẹ khi chứng kiến xưởng may bị niêm phong cứ hiện lên trong tâm trí cô, khiến cơn giận âm ỉ trong lòng càng thêm sục sôi. Cô tự nhủ, dù phải trả giá bằng bao nhiêu công sức, bao nhiêu đêm mất ngủ, cô sẽ không để những kẻ đứng sau âm mưu này có cơ hội tiếp tục gây hại cho bất kỳ ai khác nữa, dù là gia đình cô hay bất kỳ nạn nhân tiềm năng nào trong tương lai. Giấc ngủ cuối cùng cũng tới, chập chờn và không trọn vẹn, nhưng đủ để cô lấy lại chút sức lực cho một ngày mới đầy thử thách còn đang chờ đợi phía trước.