Chương 6
Chương 6 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Sáng thứ Hai, Khánh Linh tới sớm hơn thường lệ, ghé qua văn phòng luật sư Lê Trung Kiên, người bạn cũ của bố cô từ thời còn học chung trường làng, giờ đã trở thành một luật sư độc lập có tiếng trong lĩnh vực doanh nghiệp. Ở kiếp trước, cô chưa từng nghĩ tới việc tìm một cố vấn pháp lý riêng, luôn tin tưởng tuyệt đối vào bộ phận pháp chế của tập đoàn Bảo Tín — điều mà giờ đây cô nhận ra là một sai lầm ngây thơ chết người.
"Cháu chào chú Kiên," Khánh Linh nói, ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc gọn gàng của ông. "Cháu muốn nhờ chú tư vấn riêng một số vấn đề pháp lý liên quan tới công việc, hoàn toàn độc lập, không thông qua bộ phận pháp chế công ty."
Ông Kiên nhướn mày, tò mò nhìn cô gái trẻ trước mặt. "Con gái bác Tài giờ làm giám đốc sáng tạo rồi mà đã nghĩ xa tới mức cần luật sư riêng à? Cháu gặp vấn đề gì vậy?"
"Chưa có vấn đề gì cụ thể," Khánh Linh đáp, chọn từ ngữ cẩn thận, "nhưng cháu muốn phòng ngừa từ sớm. Ngành thời trang cạnh tranh khốc liệt, tranh chấp quyền sở hữu trí tuệ, hợp đồng góp vốn không rõ ràng là những rủi ro cháu không muốn gặp phải. Cháu muốn chú giúp cháu rà soát định kỳ mọi văn bản, hợp đồng cháu ký, và tư vấn cách lưu trữ bằng chứng an toàn nếu có tranh chấp xảy ra."
Ông Kiên gật gù, ấn tượng trước sự chín chắn bất ngờ của cô gái mà ông vẫn nhớ là một đứa trẻ hồn nhiên chạy nhảy quanh xưởng may ngày nào. "Được, chú sẽ giúp cháu. Nhưng cháu cẩn trọng vậy, chắc có lý do gì đó cháu chưa nói hết phải không?"
Khánh Linh khẽ mỉm cười, không phủ nhận cũng không xác nhận. "Cháu chỉ tin rằng, phòng bệnh hơn chữa bệnh, chú ạ."
Rời văn phòng luật sư, cô ghé qua ngân hàng, âm thầm mở một tài khoản tiết kiệm riêng dưới tên mình, tách biệt hoàn toàn khỏi mọi khoản đầu tư chung mà sau này Đăng Khoa từng đề nghị cô góp vốn vào — một quỹ đầu tư bất động sản mang danh nghĩa "cơ hội sinh lời khủng" nhưng thực chất là kênh rửa tiền trá hình mà bà Kim Chi dùng để chuyển tài sản gia tộc, và cũng chính là một phần bằng chứng biển thủ mà kiếp trước Khánh Linh vô tình dính líu vào khi ký tên đồng sở hữu tài khoản chung với Đăng Khoa.
"Lần này," cô tự nhủ khi bước ra khỏi ngân hàng, "mọi đồng tiền mình kiếm được sẽ đứng tên chính mình, không chia sẻ, không góp chung với bất kỳ ai cho tới khi mọi thứ thực sự rõ ràng, minh bạch."
Tới công ty, Khánh Linh dành cả buổi sáng làm việc cùng đội thiết kế, hoàn thiện thêm những bản phác thảo cho bộ sưu tập mùa xuân. Đầu giờ chiều, Lâm Quốc Bảo chính thức nhận việc, được sắp xếp vào phòng tài chính dự án ngay tầng dưới phòng thiết kế. Anh ghé qua chào hỏi Khánh Linh trước khi bắt đầu công việc.
"Cảm ơn cô một lần nữa vì cơ hội này," anh nói, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh quen thuộc nhưng có chút phấn khởi hiếm thấy. "Tôi sẽ cố gắng làm tốt, không phụ lòng tin của cô."
"Tôi tin anh sẽ làm được," Khánh Linh đáp, mỉm cười. "Nếu có bất kỳ số liệu tài chính nào liên quan tới dự án có dấu hiệu bất thường, dù nhỏ nhất, mong anh báo ngay cho tôi biết. Dự án này còn non trẻ, cần sự cẩn trọng từ tất cả mọi người."
Lâm Quốc Bảo hơi ngạc nhiên trước lời dặn dò cẩn thận ấy, nhưng cũng gật đầu đồng ý. "Tôi hiểu, cô có thể yên tâm, tôi sẽ báo cáo minh bạch mọi vấn đề tôi phát hiện được."
Buổi chiều, khi đang ngồi làm việc trong phòng thiết kế, Khánh Linh nhận được tin nhắn từ mẹ báo kết quả khám tổng quát đã có, hẹn cô cuối tuần cùng đi nhận kết quả tại bệnh viện. Tim cô thắt lại vì lo lắng — đây chính là thời điểm quyết định, liệu sự can thiệp sớm của cô có kịp thay đổi số phận của mẹ hay không.
Cô cố gắng tập trung vào công việc để xua tan nỗi lo âu, nhưng tâm trí vẫn không ngừng quay cuồng với những suy nghĩ về người phụ nữ lạ mặt tại buổi gala, về cuộc trò chuyện bí ẩn liên quan tới hợp đồng góp vốn mà bà Kim Chi nhắc tới. Cô quyết định, tối nay sẽ dành thời gian tra cứu thêm thông tin về các đối tác kinh doanh gần đây của tập đoàn Bảo Tín, tìm manh mối về danh tính người phụ nữ ấy.
Giờ nghỉ trưa, Khánh Linh xuống căng-tin công ty, tình cờ gặp Lâm Quốc Bảo đang ngồi một mình bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, trước mặt là một suất cơm văn phòng đơn giản và một xấp báo cáo tài chính đang xem dở. Cô tiến lại, ngồi xuống đối diện anh.
"Anh không ngại nếu tôi ngồi cùng chứ?" cô hỏi, đặt khay cơm xuống bàn.
"Không hề, mời cô," anh đáp, gấp gọn xấp báo cáo lại, ánh mắt lộ rõ sự tôn trọng dành cho người đã tạo cơ hội cho mình. "Tôi đang xem lại cơ cấu chi phí dự án, có vài khoản mục tôi thấy hơi khó hiểu, có lẽ do tôi còn mới nên chưa nắm rõ quy trình nội bộ."
"Khoản mục nào vậy?" Khánh Linh hỏi, sự chú ý lập tức dồn hết vào câu trả lời của anh.
"Có một khoản chi cho 'tư vấn thiết kế bên ngoài' trị giá khá lớn, nhưng tôi không tìm thấy hợp đồng hay hóa đơn chi tiết đi kèm, chỉ có một dòng ghi chú ngắn gọn phê duyệt bởi trợ lý của bà chủ tịch," anh nói, giọng thận trọng. "Có thể chỉ là thiếu sót trong lưu trữ giấy tờ thôi, nhưng tôi thấy cần phải hỏi cho rõ trước khi đưa vào báo cáo chính thức."
Khánh Linh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Đây chính xác là kiểu sơ hở nhỏ mà kiếp trước đã bị lợi dụng, biến tướng thành hàng loạt khoản chi khống, cuối cùng gộp lại thành con số biển thủ khổng lồ đổ hết lên đầu cô. "Anh làm tốt lắm khi để ý tới chi tiết này," cô nói, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang dấy lên nhiều suy nghĩ. "Anh cứ ghi chú lại đầy đủ, đừng vội phê duyệt hay bỏ qua bất kỳ khoản mục nào thiếu chứng từ, kể cả khi có ai đó gây áp lực yêu cầu anh làm nhanh. Nếu cần, cứ báo với tôi trước, tôi sẽ cùng anh làm rõ."
"Cô cẩn trọng vậy, có lẽ do đặc thù công việc thiết kế cần bảo vệ chất xám phải không?" Lâm Quốc Bảo hỏi, ánh mắt có chút tò mò nhưng không hề dò xét.
"Cũng có phần đó," Khánh Linh đáp, mỉm cười nhẹ để lảng tránh câu hỏi đi sâu hơn, "nhưng chủ yếu tôi nghĩ, một dự án lớn như thế này, càng minh bạch ngay từ đầu thì càng tránh được rắc rối về sau cho tất cả mọi người, kể cả anh và tôi."
Hai người tiếp tục dùng bữa trong bầu không khí thoải mái, trao đổi thêm về định hướng ngân sách cho từng hạng mục của bộ sưu tập. Khánh Linh nhận thấy Lâm Quốc Bảo không chỉ giỏi chuyên môn tài chính mà còn có một sự tinh tế nhất định trong cách nhìn nhận vấn đề — anh luôn đặt câu hỏi đúng trọng tâm, không vội kết luận khi chưa có đủ bằng chứng, một phẩm chất mà cô trân trọng hơn bao giờ hết sau tất cả những gì đã trải qua.
Chiều muộn, Bảo Ngọc ghé qua bàn làm việc của Khánh Linh, tay cầm một xấp bản vẽ phối màu vừa hoàn thành. "Linh, cậu xem giúp tớ mấy bản phối màu này được không? Tớ muốn nghe ý kiến của cậu trước khi trình lên."
Khánh Linh xem qua từng bản vẽ, ấn tượng trước sự tiến bộ rõ rệt trong tư duy màu sắc của bạn mình. "Đẹp lắm, đặc biệt là bảng màu lấy cảm hứng từ hoàng hôn miền Tây này, tớ rất thích cách cậu phối gam cam và tím than với nhau."
Bảo Ngọc rạng rỡ hẳn lên trước lời khen chân thành. "Thật à? Tớ cứ sợ mọi người sẽ chê là quá táo bạo."
"Táo bạo mới tạo nên dấu ấn riêng chứ," Khánh Linh đáp, mỉm cười khích lệ. Cô nhận ra, khi được trao cơ hội thể hiện bản thân một cách công bằng, được công nhận đúng mực, Bảo Ngọc dường như tự tin và tỏa sáng hơn hẳn so với hình ảnh một người luôn sống trong bóng tối của bạn mình ở kiếp trước. Có lẽ, cô thầm nghĩ, nếu duy trì được sự cân bằng này, tương lai có thể sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Tối hôm đó, ngồi một mình trong phòng, Khánh Linh mở laptop, bắt đầu tra cứu thông tin về các đối tác kinh doanh của tập đoàn Bảo Tín trong vài tháng gần đây. Sau hơn một giờ tìm kiếm, cô phát hiện một cái tên xuất hiện trong vài bài báo kinh tế nhỏ — bà Trịnh Ngọc Lan, chủ tịch một quỹ đầu tư tư nhân mới thành lập, từng có vài giao dịch không rõ ràng bị nghi ngờ liên quan tới rửa tiền nhưng chưa có kết luận chính thức từ cơ quan chức năng.
"Có thể chính là bà ta," Khánh Linh thì thầm, ghi lại thông tin vào cuốn sổ tay. "Cần theo dõi thêm mối quan hệ giữa bà Kim Chi và người phụ nữ này trong thời gian tới."
Cô gấp laptop lại, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm đã buông xuống từ lâu, lòng vừa lo lắng cho kết quả khám sức khỏe của mẹ sắp tới, vừa cảm thấy một sự vững tâm nhất định khi biết mình đang từng bước, từng bước một, xây dựng lại nền tảng vững chắc cho cuộc đời mà lần này cô quyết không để ai có thể dễ dàng phá hủy thêm một lần nào nữa.