Chương 11
Chương 11 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Buổi sáng thứ Ba, Lâm Quốc Bảo gõ cửa phòng làm việc riêng mà Khánh Linh mới được cấp sau khi chính thức trở thành giám đốc sáng tạo, tay cầm một tập tài liệu mỏng, vẻ mặt nghiêm trọng khác hẳn thường ngày.
"Cô xem cái này," anh nói, đặt tập tài liệu lên bàn, mở tới trang đã đánh dấu sẵn. "Tôi tìm thấy một khoản chi 'tư vấn pháp lý cho hợp đồng góp vốn' trị giá gần hai tỷ đồng, được phê duyệt trực tiếp bởi văn phòng bà chủ tịch, không qua quy trình thẩm định thông thường của phòng tài chính dự án."
Khánh Linh cầm tập tài liệu, đôi mắt lướt nhanh qua từng dòng số liệu. "Hợp đồng góp vốn nào? Dự án của chúng ta đâu có hạng mục nào liên quan tới góp vốn bên ngoài."
"Đó chính xác là điều khiến tôi thấy bất thường," Lâm Quốc Bảo đáp, giọng trầm xuống. "Tôi đã thử tra cứu tên công ty nhận khoản 'tư vấn' này — Công ty Tư vấn Đầu tư Thịnh Phát. Trên giấy tờ đăng ký kinh doanh, công ty này chỉ mới thành lập được sáu tháng, vốn điều lệ rất nhỏ, nhưng lại nhận được một khoản chi khổng lồ như vậy từ tập đoàn Bảo Tín."
Tim Khánh Linh đập nhanh hơn. Đây chính là mô hình quen thuộc mà kiếp trước cô đã học được cách nhận diện quá muộn — những công ty vỏ bọc được lập ra chỉ để hợp thức hóa các khoản tiền chuyển ra khỏi tập đoàn dưới danh nghĩa hợp pháp, sau đó khi cần một vật tế thần, toàn bộ trách nhiệm sẽ được đổ lên đầu người đứng tên ký duyệt hồ sơ liên quan gần nhất — mà kiếp trước, người đó chính là cô.
"Anh có thể tìm hiểu xem ai là người đại diện pháp luật của công ty Thịnh Phát không?" cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang dậy sóng.
"Tôi đã tra rồi," anh đáp, lật sang trang tiếp theo trong tập tài liệu. "Người đại diện tên Trịnh Ngọc Lan."
Cái tên ấy khiến Khánh Linh sững người. Đúng là bà ta — người phụ nữ lạ mặt cô từng thấy trò chuyện bí mật với bà Kim Chi tại buổi gala mấy tháng trước. Mọi mảnh ghép giờ đây bắt đầu khớp lại với nhau, vẽ nên một bức tranh rõ ràng hơn về âm mưu đang âm thầm được dựng lên.
"Trịnh Ngọc Lan," cô lặp lại cái tên, giọng trầm xuống như đang cố ghi khắc nó vào tâm trí. "Ở kiếp trước, tôi chưa từng nghe tới cái tên này, nhưng lần này, bà ta đã xuất hiện quá sớm, quá rõ ràng để có thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên."
"Cô nói 'kiếp trước' là sao?" Lâm Quốc Bảo hỏi, hơi nhíu mày trước cách dùng từ khác thường của cô.
Khánh Linh khựng lại, nhận ra mình vừa lỡ lời. "Ý tôi là, trong những nghiên cứu trước đây về thị trường, tôi chưa từng thấy công ty nào như vậy," cô chữa lại nhanh chóng, cố giữ giọng tự nhiên nhất có thể. "Có lẽ tôi hơi nhạy cảm quá mức thôi."
Lâm Quốc Bảo nhìn cô một lúc, ánh mắt như muốn hỏi thêm điều gì đó nhưng cuối cùng chỉ gật đầu, không truy vấn sâu hơn — một sự tôn trọng tế nhị khiến Khánh Linh thầm biết ơn anh nhiều hơn nữa.
"Cảm ơn anh đã phát hiện ra điều này," cô nói, gấp tập tài liệu lại, cất cẩn thận vào ngăn kéo có khóa riêng. "Chúng ta cần giữ kín thông tin này, không để bất kỳ ai khác biết, kể cả trong nội bộ đội dự án. Anh có thể tiếp tục âm thầm theo dõi mọi giao dịch liên quan tới công ty Thịnh Phát trong thời gian tới không?"
"Tất nhiên," Lâm Quốc Bảo đáp, ánh mắt kiên định. "Nhưng cô cũng nên cẩn thận, nếu đây thực sự là một âm mưu có chủ đích, người đứng sau chắc chắn sẽ không để lộ sơ hở dễ dàng. Chúng ta cần thêm bằng chứng cụ thể hơn trước khi có thể làm bất cứ điều gì."
Buổi trưa, khi Khánh Linh đang một mình dùng bữa trong phòng làm việc để tranh thủ xử lý thêm công việc, Đăng Khoa bất ngờ ghé qua, gõ cửa nhẹ nhàng trước khi bước vào.
"Cô có thời gian không? Tôi muốn mời cô đi ăn tối nay, có vài chuyện tôi muốn trao đổi riêng," anh nói, giọng nghiêm túc khác hẳn vẻ tự tin thường thấy.
Khánh Linh hơi bất ngờ trước lời mời đột ngột này. "Chuyện gì mà cần phải nói riêng vậy anh?"
"Tôi... tôi cảm thấy dạo này cô có vẻ giữ khoảng cách với tôi," Đăng Khoa đáp, ánh mắt anh lộ rõ sự bối rối hiếm thấy. "Tôi chỉ muốn hiểu, liệu tôi có làm gì khiến cô không thoải mái hay không."
Khánh Linh im lặng một lúc, cân nhắc kỹ lưỡng trước khi trả lời. Cô không muốn tạo ra xung đột không cần thiết vào thời điểm nhạy cảm này, nhưng cũng không muốn để mối quan hệ này tiến triển theo hướng cô đã quyết tâm tránh xa. "Không phải anh làm gì sai cả," cô đáp, chọn từ ngữ cẩn thận. "Chỉ là tôi muốn tập trung hoàn toàn vào công việc trong giai đoạn quan trọng này của dự án. Tôi nghĩ, giữ ranh giới rõ ràng giữa công việc và tình cảm cá nhân sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta, đặc biệt là khi anh vừa là đối tác kinh doanh, vừa là con trai của chủ tịch tập đoàn."
"Tôi hiểu," Đăng Khoa đáp, giọng có chút thất vọng nhưng vẫn giữ được sự điềm tĩnh. "Nhưng tôi hy vọng, một ngày nào đó, khi dự án đã ổn định hơn, cô sẽ cho tôi cơ hội để tìm hiểu cô nhiều hơn, không chỉ với tư cách đồng nghiệp."
Khánh Linh không đáp lại trực tiếp, chỉ mỉm cười xã giao, khéo léo chuyển sang một chủ đề công việc khác để tránh phải đưa ra lời hứa hẹn nào. Sau khi Đăng Khoa rời đi, cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không khỏi cảm thấy một chút chạnh lòng khi nghĩ tới việc phải liên tục giữ khoảng cách với một người mà, dù đã có đủ lý do để không còn tin tưởng hoàn toàn, vẫn chưa hẳn là một kẻ xấu xa hoàn toàn trong mắt cô.
Trên đường quay lại phòng thiết kế sau cuộc trò chuyện với Đăng Khoa, Khánh Linh vô tình đi ngang qua khu vực cầu thang thoát hiểm ít người qua lại, nghe thấy giọng nói quen thuộc của Bảo Ngọc vọng ra, nhỏ nhưng đầy căng thẳng.
"...em đã nói là em cần thêm thời gian suy nghĩ mà," Bảo Ngọc nói qua điện thoại, giọng run run như đang cố kìm nén một cảm xúc nào đó. "Chị hứa, chuyện này sẽ không ảnh hưởng gì tới Khánh Linh đúng không? Em không muốn làm tổn thương cậu ấy."
Khánh Linh đứng khựng lại sau góc tường, tim đập thình thịch, cố gắng nghe thêm nhưng giọng nói phía đầu dây bên kia quá nhỏ để nhận ra là ai. Vài giây sau, Bảo Ngọc cúp máy, thở dài một hơi thật sâu trước khi chỉnh lại trang phục, lấy lại vẻ mặt bình thường như chưa hề có chuyện gì xảy ra, rồi bước đi về phía thang máy.
Khánh Linh nán lại thêm một lúc, để chắc chắn Bảo Ngọc đã đi khuất, lòng dấy lên một mớ cảm xúc hỗn độn. Cuộc gọi ấy xác nhận điều cô đã nghi ngờ từ lâu — có ai đó, rất có thể chính là bà Kim Chi hoặc một người đại diện của bà, đang tiếp cận, gây áp lực lên Bảo Ngọc theo một cách nào đó. Nhưng câu nói "không muốn làm tổn thương cậu ấy" cũng cho thấy, sâu trong lòng, Bảo Ngọc vẫn còn một phần lương tri, một sự giằng xé chưa hoàn toàn bị nhấn chìm bởi tham vọng hay áp lực từ bên ngoài.
"Vẫn còn cơ hội," Khánh Linh thầm nghĩ, bước ra khỏi góc khuất cầu thang, "chỉ cần mình đủ khéo léo, đủ kiên nhẫn, có lẽ mình vẫn có thể ngăn cậu ấy trượt dài trên con đường sai lầm này trước khi mọi thứ trở nên không thể cứu vãn."
Chiều muộn, khi thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, Khánh Linh nhận được một tin nhắn lạ từ một số điện thoại không lưu tên: "Cẩn thận với những gì cô tin tưởng ở công ty này. Không phải ai cũng như vẻ ngoài của họ." Không có thêm bất kỳ thông tin nào khác, tin nhắn biến mất ngay sau đó như thể được gửi từ một ứng dụng ẩn danh.
Khánh Linh cau mày, cố gắng suy nghĩ xem ai có thể là người gửi tin nhắn bí ẩn này. Liệu có phải một đồng minh giấu mặt nào đó cũng đang nhận ra những bất thường tương tự như cô? Hay đây chỉ là một lời cảnh báo mơ hồ không có căn cứ, thậm chí có thể là một cái bẫy được giăng ra để thử phản ứng của cô?
Cô chụp lại màn hình tin nhắn, lưu vào một thư mục riêng trong điện thoại trước khi xóa đi để tránh bị phát hiện nếu có ai đó kiểm tra thiết bị của cô. Tối hôm đó, khi ngồi một mình trong phòng, cô mở cuốn sổ tay, viết thêm những dòng ghi chú dày đặc hơn hẳn mọi khi: "Công ty Thịnh Phát — vỏ bọc của Trịnh Ngọc Lan, nhận hai tỷ đồng từ tập đoàn dưới danh nghĩa tư vấn pháp lý không rõ ràng. Đăng Khoa vẫn theo đuổi, cần tiếp tục giữ khoảng cách khéo léo. Tin nhắn ẩn danh cảnh báo — cần xác định nguồn gốc càng sớm càng tốt, có thể là một đồng minh tiềm năng chưa lộ diện."
Gấp sổ lại, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng nặng trĩu những suy nghĩ ngổn ngang. Ván cờ định mệnh giờ đây đã bắt đầu lộ rõ những quân cờ đầu tiên, và cô biết, mình cần phải tính toán từng nước đi cẩn trọng hơn bao giờ hết để không bị cuốn vào vòng xoáy bi kịch một lần nữa.
Trước khi tắt đèn đi ngủ, cô nhắn tin cho Lâm Quốc Bảo, chỉ vỏn vẹn một dòng: "Ngày mai gặp nhau sớm hơn thường lệ, tôi có thêm thông tin cần trao đổi." Chỉ vài giây sau, anh nhắn lại: "Được, tôi sẽ có mặt lúc bảy giờ." Sự đáp lại nhanh chóng, chắc chắn ấy khiến Khánh Linh cảm thấy an tâm hơn hẳn, như thể giữa muôn vàn bất trắc đang bủa vây, cô vẫn còn một điểm tựa vững vàng không hề lay chuyển.