Trở Về Trước Ngày Cưới
8 phút đọc

Chương 21

Chương 21 — Trở Về Trước Ngày Cưới

Thứ Hai đầu tuần, Khánh Linh vừa bước vào công ty đã cảm nhận được một bầu không khí khác lạ, nặng nề hơn hẳn mọi khi. Vài đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt dò xét, thì thầm bàn tán rồi vội vàng im bặt khi thấy cô tới gần.

"Có chuyện gì vậy?" cô hỏi Bảo Ngọc ngay khi vừa ngồi xuống bàn làm việc.

Bảo Ngọc đưa cho cô xem điện thoại, mở một bài đăng vừa xuất hiện trên một diễn đàn ngành thời trang có lượng theo dõi lớn, tiêu đề giật gân: "Giám đốc sáng tạo trẻ tuổi của Bảo Tín bị nghi ngờ đạo nhái ý tưởng thiết kế, thao túng số liệu tài chính dự án." Bài viết trích dẫn những "nguồn tin nội bộ giấu tên" cáo buộc Khánh Linh đã lợi dụng vị trí để chiếm đoạt ý tưởng của các thành viên khác trong đội, đồng thời làm giả một số báo cáo ngân sách để trục lợi cá nhân.

Tim Khánh Linh lạnh toát. Đây chính xác là chiêu bài kiếp trước đã được sử dụng để hủy hoại danh dự cô trước khi buộc tội biển thủ chính thức — đánh trước vào uy tín, khiến dư luận sẵn sàng tin vào bất kỳ cáo buộc nào tiếp theo.

"Đây là vu khống trắng trợn," Bảo Ngọc nói, giọng phẫn nộ thay cho bạn. "Ai lại làm chuyện này với cậu chứ?"

"Tớ nghĩ, mình biết rõ ai đứng sau chuyện này," Khánh Linh đáp, giọng bình tĩnh đến kỳ lạ dù trong lòng đang dậy sóng phẫn nộ. Cô lập tức gọi cho luật sư Kiên, đọc cho ông nghe toàn bộ nội dung bài viết.

"Đây là một chiêu bài bôi nhọ danh dự cổ điển nhưng hiệu quả," ông Kiên nhận định, giọng nghiêm túc. "Họ đang cố gắng làm mất uy tín của cháu trước công chúng, để nếu sau này có bất kỳ cáo buộc chính thức nào được đưa ra, dư luận sẽ dễ dàng tin theo. Cháu cần bình tĩnh, không phản ứng thái quá trên mạng xã hội, để chú chuẩn bị văn bản yêu cầu gỡ bài và cải chính, đồng thời thu thập bằng chứng cho thấy đây là hành vi vu khống có chủ đích."

"Cháu hiểu ạ," Khánh Linh đáp, hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh.

Buổi trưa, tình hình càng trở nên phức tạp hơn khi một số đối tác cung cấp vải cho dự án bộ sưu tập tiếp theo bắt đầu gọi điện, tỏ ra do dự, muốn tạm hoãn hợp đồng để "xem xét thêm tình hình". Khánh Linh hiểu, đây chính là hệ quả trực tiếp từ chiến dịch bôi nhọ đang lan rộng.

"Chúng ta không thể chỉ ngồi im chịu trận," cô nói với Lâm Quốc Bảo trong giờ nghỉ trưa, giọng đầy quyết tâm. "Tôi nghĩ, đã tới lúc cần công khai một phần bằng chứng chúng ta có, ít nhất là để bảo vệ uy tín cá nhân trước khi mọi thứ đi quá xa."

"Tôi đồng ý, nhưng cần làm đúng cách, đúng kênh," Lâm Quốc Bảo đáp, ánh mắt trầm ngâm suy nghĩ. "Nếu công khai qua mạng xã hội, có thể sẽ bị coi là phản ứng cảm tính, thiếu chuyên nghiệp. Tôi nghĩ, chúng ta nên để luật sư Kiên soạn một thông cáo chính thức, có căn cứ pháp lý rõ ràng, gửi đồng thời tới cơ quan thanh tra và một vài kênh báo chí uy tín."

Buổi chiều, Khánh Linh nhận được cuộc gọi từ Thu Hà, giọng bạn cô đầy lo lắng. "Linh, tớ vừa đọc được bài viết đó. Cậu ổn không? Tớ có thể giúp gì không?"

"Tớ ổn, cảm ơn cậu đã hỏi thăm," Khánh Linh đáp, cảm thấy ấm lòng trước sự quan tâm chân thành của bạn. "Thật ra, tớ đang cần một sự giúp đỡ. Cậu có thể viết một bài phân tích khách quan về tình hình này trên tạp chí của cậu không? Không cần bênh vực tớ một chiều, chỉ cần đặt câu hỏi về động cơ đằng sau những cáo buộc nặc danh này, và về thời điểm bài viết xuất hiện — ngay sau khi có tin đồn về cuộc điều tra tài chính tại Bảo Tín."

"Tớ sẽ làm ngay," Thu Hà đáp, giọng quyết đoán. "Báo chí có trách nhiệm đặt câu hỏi khi có dấu hiệu bất thường như vậy."

Cuối giờ chiều, khi Khánh Linh đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, Đăng Khoa bất ngờ xuất hiện trước cửa phòng làm việc của cô, gương mặt anh hốc hác, đôi mắt thâm quầng như đã nhiều đêm không ngủ đủ giấc.

"Chúng ta nói chuyện được không?" anh hỏi, giọng khàn đặc.

Hai người ra khu vực ban công quen thuộc. "Tôi đã đọc toàn bộ hợp đồng dự thảo," Đăng Khoa nói, không vòng vo, "tôi đã âm thầm tìm hiểu suốt mấy ngày qua kể từ tin nhắn của cô. Tôi... tôi không thể tin được mẹ mình lại có thể làm những chuyện như vậy."

"Tôi xin lỗi vì đã khiến anh phải biết sự thật theo cách này," Khánh Linh nói, giọng chân thành. "Nhưng tôi tin, anh xứng đáng được biết."

"Bài viết vu khống cô hôm nay," Đăng Khoa nói tiếp, ánh mắt anh đầy đau khổ, "tôi biết chắc chắn đó là do mẹ tôi đứng sau chỉ đạo. Tôi đã nghe được một cuộc điện thoại của bà tối qua." Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu như đang cố lấy hết can đảm để nói ra điều tiếp theo. "Tôi sẽ làm chứng, nếu cần thiết. Tôi không thể tiếp tục im lặng, giả vờ như không biết gì trong khi cô và Bảo Ngọc phải gánh chịu hậu quả từ những việc làm sai trái của mẹ tôi."

Khánh Linh nhìn anh, không giấu được sự ngạc nhiên trước quyết định dũng cảm này. "Anh hiểu rõ điều đó có thể ảnh hưởng nghiêm trọng tới mối quan hệ giữa anh và mẹ anh chứ?"

"Tôi hiểu," Đăng Khoa đáp, giọng anh nghẹn lại nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định hơn hẳn vẻ nhu nhược thường thấy trước đây. "Nhưng tôi không thể tiếp tục sống trong sự dối trá này nữa. Có lẽ, đây là lần đầu tiên trong đời tôi thực sự dám đứng lên vì điều đúng đắn, thay vì chỉ biết vâng lời để giữ yên ổn trong gia đình." Anh nắm chặt tay vịn ban công, khớp ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh, như đang cố truyền hết quyết tâm còn non nớt của mình vào từng lời nói.

"Cảm ơn anh," Khánh Linh nói, thật lòng cảm động trước sự thay đổi này. "Tôi sẽ báo cho luật sư Kiên biết, anh có thể liên hệ trực tiếp với chú ấy khi sẵn sàng."

Đăng Khoa gật đầu, rồi nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt anh mang một nỗi buồn phức tạp khó gọi tên. "Tôi biết, giữa chúng ta có lẽ sẽ không bao giờ có thể trở thành điều gì đó hơn thế," anh nói, giọng nhỏ dần, "nhưng tôi mong, ít nhất, chúng ta vẫn có thể là những đồng nghiệp tôn trọng lẫn nhau sau tất cả chuyện này."

"Tôi cũng mong vậy," Khánh Linh đáp, mỉm cười nhẹ nhàng, cảm nhận một sự nhẹ nhõm len lỏi trong lòng khi thấy Đăng Khoa cuối cùng cũng tìm được can đảm để đứng về phía lẽ phải, dù phải trả giá bằng chính mối quan hệ với người mẹ mà anh luôn kính trọng, sợ hãi trong suốt bao năm qua.

Tối muộn hôm đó, khi Khánh Linh đang ngồi một mình trong phòng, cố gắng soạn thảo cùng luật sư Kiên bản thông cáo chính thức, cô nhận được tin nhắn từ một số điện thoại lạ khác: "Cô nghĩ mình có thể thắng được ván cờ này sao? Rút lui trong khi còn có thể, cô Linh." Cô nhìn dòng tin nhắn, tay hơi run nhưng ánh mắt vẫn kiên định không hề lay chuyển.

"Không," cô thì thầm, xóa tin nhắn sau khi đã chụp lại màn hình gửi cho luật sư Kiên, "lần này, mình sẽ không lùi bước, dù chỉ một bước."

Cô gọi ngay cho Lâm Quốc Bảo, kể lại cuộc trò chuyện với Đăng Khoa. Anh im lặng một lúc trước khi lên tiếng, giọng có chút phức tạp. "Đó là một diễn biến bất ngờ nhưng tích cực. Nếu Đăng Khoa thực sự sẵn sàng làm chứng chống lại mẹ mình, đây sẽ là một đòn giáng rất mạnh vào toàn bộ kế hoạch phòng thủ của bà Kim Chi."

"Tôi cũng bất ngờ không kém," Khánh Linh thừa nhận. "Tôi chưa từng nghĩ anh ấy sẽ đủ can đảm để làm điều này."

"Có lẽ, chính sự chân thành và kiên định của cô đã truyền cảm hứng cho anh ấy," Lâm Quốc Bảo nói, giọng trầm ấm. "Không phải ai cũng đủ dũng khí để đối mặt với sự thật khi nó liên quan tới chính người thân của mình."

Hai người tiếp tục trao đổi thêm về những bước đi tiếp theo cần chuẩn bị, cách phối hợp với luật sư Kiên để tận dụng lời khai tiềm năng từ Đăng Khoa một cách hiệu quả nhất, đồng thời vẫn tiếp tục củng cố các bằng chứng khác đã thu thập được từ trước.

Trước khi cúp máy, Lâm Quốc Bảo nói thêm, giọng anh dịu lại. "Dù mọi chuyện có phức tạp tới đâu, cô đã làm rất tốt. Không nhiều người có thể vừa giữ vững lập trường, vừa cảm hóa được cả những người từng đứng ở phía đối lập như Bảo Ngọc và giờ là Đăng Khoa."

"Tôi chỉ đang cố gắng làm những gì mình tin là đúng thôi," Khánh Linh đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng chan chứa sự biết ơn trước lời động viên của anh. "Có anh đồng hành, mọi chuyện dường như bớt nặng nề hơn rất nhiều."

Đêm đó, trước khi đi ngủ, cô mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng ghi chú quan trọng: "Chiến dịch bôi nhọ đã bắt đầu — dấu hiệu bà Kim Chi đang phản công dữ dội. Đăng Khoa đã chọn đứng về phía sự thật, sẵn sàng làm chứng. Cần chuẩn bị tinh thần cho những đòn phản công tiếp theo, có thể sẽ nhắm cả vào gia đình mình." Cô gạch chân dòng chữ cuối cùng hai lần, như một lời tự nhắc nhở không được phép lơ là dù chỉ một khoảnh khắc.

Đã sao chép liên kết chương