Chương 19
Chương 19 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Khánh Linh gõ cửa, bước vào phòng làm việc của bà Kim Chi với dáng vẻ điềm tĩnh nhất có thể. Bà chủ tịch ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào cô, không còn chút vỏ bọc hòa nhã nào như những lần gặp trước.
"Ngồi đi," bà nói, giọng lạnh băng. "Tôi sẽ nói thẳng, không vòng vo. Tôi biết cô và Bảo Ngọc đang có những động thái bất thường trong vài tuần gần đây. Tôi cũng biết, cô đang cố tình trì hoãn một số việc quan trọng của công ty."
"Cháu không hiểu ý cô nói gì," Khánh Linh đáp, giữ vẻ mặt bình thản, dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho cuộc đối đầu này.
"Đừng giả vờ ngây thơ với tôi," bà Kim Chi nói, giọng sắc bén hơn. "Cô đủ thông minh để không phải diễn trò này. Tôi biết cô đã phát hiện ra một số điều liên quan tới hợp đồng góp vốn với quỹ Ngọc Lan Capital. Tôi muốn biết, cô định làm gì với những thông tin đó."
Khánh Linh im lặng một lúc, cân nhắc kỹ lưỡng từng lời sắp nói ra. Cô hiểu, đây là thời điểm quyết định — không thể tiếp tục né tránh, nhưng cũng không thể để lộ toàn bộ quân bài trước khi đơn tố cáo chính thức được gửi đi.
"Cháu chỉ đang bảo vệ những gì thuộc về quyền lợi chính đáng của mình và đồng nghiệp," cô đáp, giọng điềm tĩnh nhưng kiên định. "Nếu cô không có gì khuất tất, cháu tin, mọi chuyện sẽ tự nhiên sáng tỏ."
Bà Kim Chi nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt vừa giận dữ vừa có chút gì đó như đang đánh giá lại đối thủ trước mặt. "Cô nghĩ, một cô gái trẻ mới vào nghề như cô có thể đối đầu được với tôi sao? Tôi đã điều hành tập đoàn này hơn hai mươi năm, đã vượt qua vô số sóng gió còn lớn hơn thế này gấp trăm lần."
"Cháu không có ý định đối đầu với cô," Khánh Linh đáp, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc trước áp lực đang dồn ép từ người phụ nữ quyền lực trước mặt. "Cháu chỉ muốn đảm bảo, mọi thứ diễn ra đúng pháp luật, minh bạch, công bằng cho tất cả mọi người liên quan, bao gồm cả Bảo Ngọc — người đang bị đặt vào một vị trí rất bất công trong toàn bộ chuyện này."
Nhắc tới tên Bảo Ngọc, ánh mắt bà Kim Chi thoáng dao động trong tích tắc trước khi lấy lại vẻ lạnh lùng thường thấy. "Con bé đó tự nguyện tham gia, không ai ép buộc nó cả."
"Cháu nghĩ, nếu điều đó hoàn toàn đúng, cô sẽ không cần phải gây áp lực, đe dọa vị trí công việc của cậu ấy để buộc phải ký giấy tờ trong thời hạn gấp gáp như vậy," Khánh Linh đáp thẳng, không còn né tránh nữa.
Gương mặt bà Kim Chi sa sầm lại, bàn tay bà siết chặt trên mặt bàn kính. "Cô đang tố cáo tôi sao?"
"Cháu chỉ đang nói ra những gì cháu quan sát được," Khánh Linh đáp, giữ vững ánh mắt không hề né tránh trước sự uy hiếp đang toát ra từ người đối diện. "Nếu cháu sai, cô hoàn toàn có thể chứng minh sự trong sạch của mình bằng cách công khai minh bạch toàn bộ hợp đồng và mục đích sử dụng khoản tiền liên quan."
Bà Kim Chi đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, quay lưng lại phía Khánh Linh, giọng bà trầm xuống, mang một sắc thái đe dọa ngấm ngầm. "Cô Linh, tôi khuyên cô nên suy nghĩ kỹ trước khi làm bất cứ điều gì có thể ảnh hưởng tới sự nghiệp của chính mình. Tôi có đủ quyền lực để khiến cuộc sống của cô, và cả gia đình cô, trở nên rất khó khăn nếu tôi muốn."
Câu nói ấy khiến tim Khánh Linh thắt lại vì lo lắng cho bố mẹ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hiểu rằng đây chính là lúc không thể lùi bước. "Cháu tôn trọng quyền lực của cô," cô đáp, giọng không hề run rẩy, "nhưng cháu cũng tin vào công lý và pháp luật. Nếu cô thực sự không làm gì sai trái, cháu nghĩ, cô không cần phải đe dọa cháu như vậy."
Bà Kim Chi quay lại nhìn cô, ánh mắt đầy giận dữ nhưng cũng thoáng chút bối rối trước sự cứng rắn bất ngờ từ cô gái trẻ mà bà từng đánh giá thấp. "Cô ra khỏi đây ngay," bà nói, giọng lạnh lùng như băng. "Và tôi khuyên cô, nên suy nghĩ thật kỹ về những gì cô sắp làm tiếp theo."
Khánh Linh đứng dậy, cúi đầu chào lịch sự trước khi rời khỏi phòng, giữ nguyên vẻ điềm tĩnh cho tới khi bước hẳn ra ngoài hành lang. Chỉ khi cửa phòng khép lại sau lưng, cô mới cho phép mình thở phào một hơi thật dài, cả người run lên vì căng thẳng tích tụ suốt cuộc đối thoại vừa rồi.
Điện thoại trong túi rung lên, tin nhắn từ luật sư Kiên hiện lên màn hình: "Đơn tố cáo đã được gửi đi thành công, kèm theo yêu cầu khẩn cấp tạm hoãn giao dịch. Cơ quan thanh tra xác nhận sẽ xem xét trong vòng 24 giờ tới." Khánh Linh nhắm mắt lại, một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn hồi hộp tràn ngập trong lòng — quân cờ quan trọng nhất đã được đặt xuống, giờ đây, chỉ còn chờ đợi kết quả của ván cờ định mệnh mà cô đã dày công chuẩn bị suốt gần một năm trời.
Cô vội vàng tìm tới bàn làm việc của Bảo Ngọc, kéo bạn ra khu vực cầu thang thoát hiểm quen thuộc để thông báo tình hình. "Đơn tố cáo đã được gửi rồi," cô thì thầm, giọng vẫn còn chút run rẩy sau cuộc đối đầu căng thẳng vừa qua. "Cơ quan thanh tra sẽ xem xét trong hai mươi bốn giờ tới. Cậu chỉ cần giữ vững lập trường thêm một chút nữa thôi, tuyệt đối đừng ký bất cứ giấy tờ nào."
"Tớ vừa nhận được cuộc gọi từ trợ lý bà ấy, nói bà ấy muốn gặp lại tớ vào chiều nay," Bảo Ngọc nói, giọng lo lắng. "Tớ sợ bà ấy sẽ gây áp lực mạnh hơn nữa."
"Cậu cứ nói cậu đang cảm thấy không khỏe, cần về sớm," Khánh Linh đáp, nắm chặt tay bạn để trấn an. "Chỉ cần cầm cự thêm vài giờ nữa thôi, mọi chuyện sẽ sớm được đưa ra ánh sáng theo đúng con đường pháp luật."
Đúng lúc đó, điện thoại Khánh Linh rung lên, một tin nhắn từ Đăng Khoa: "Tôi vừa nghe mẹ tôi nhắc tới tên cô với vẻ giận dữ khác thường. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi cần biết sự thật, Linh."
Khánh Linh nhìn dòng tin nhắn, lòng dấy lên một sự cân nhắc phức tạp. Cô gõ vội một dòng phản hồi ngắn gọn: "Anh nên tự hỏi mẹ mình về hợp đồng với quỹ Ngọc Lan Capital. Tôi tin, anh xứng đáng được biết sự thật, dù nó có thể khó chấp nhận." Gửi tin nhắn đi, cô tắt màn hình điện thoại, không chắc chắn phản ứng của Đăng Khoa sẽ như thế nào, nhưng cô hiểu, đã tới lúc không thể tiếp tục che giấu anh thêm được nữa.
"Cậu nghĩ anh Khoa sẽ đứng về phía nào?" Bảo Ngọc hỏi, ánh mắt lo lắng.
"Tớ không chắc," Khánh Linh đáp, thở dài. "Nhưng tớ tin, dù kết quả thế nào, đây vẫn là điều đúng đắn cần làm. Anh ấy xứng đáng được biết sự thật về chính gia đình mình, thay vì tiếp tục sống trong sự mù mờ mà mẹ anh ấy tạo ra."
Chiều muộn, khi Khánh Linh đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về, Lâm Quốc Bảo tìm tới, ánh mắt anh đầy lo lắng xen lẫn nhẹ nhõm. "Tôi nghe nói cô vừa gặp trực tiếp bà Kim Chi. Cô ổn chứ?"
"Tôi ổn," Khánh Linh đáp, khẽ mỉm cười dù cơ thể vẫn còn cảm giác mệt mỏi sau cuộc đối đầu căng thẳng. "Bà ấy có đe dọa vài câu, nhưng không làm gì quá đáng ngay tại văn phòng. Đơn tố cáo đã được gửi đi, giờ chỉ còn chờ đợi kết quả từ cơ quan thanh tra thôi."
"Cô đã làm được điều không phải ai cũng đủ can đảm làm," anh nói, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ chân thành. "Đối mặt trực diện với một người quyền lực như vậy, không phải ai cũng giữ được bình tĩnh như cô."
"Tôi không cảm thấy can đảm chút nào đâu," Khánh Linh thừa nhận, giọng có chút run rẩy khi nhớ lại ánh mắt sắc lạnh của bà Kim Chi. "Tôi chỉ cố gắng không để nỗi sợ hãi điều khiển hành động của mình thôi."
"Đó chính là can đảm thực sự," Lâm Quốc Bảo đáp, giọng dịu dàng. "Không phải là không sợ hãi, mà là dám hành động đúng đắn ngay cả khi đang sợ hãi."
Lời nói ấy khiến Khánh Linh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua tan phần nào sự căng thẳng còn sót lại. Cô nhìn anh, ánh mắt tràn đầy lòng biết ơn. "Cảm ơn anh, vì đã luôn ở đây, đồng hành cùng tôi qua tất cả những chuyện này."
"Tôi sẽ luôn ở đây," anh đáp, ánh mắt kiên định không hề lay chuyển, "dù chuyện gì xảy ra tiếp theo."
Hai người đứng lặng lẽ bên nhau một lúc trong hành lang vắng người, không cần thêm bất kỳ lời nói nào để lấp đầy khoảng lặng ấy. Khánh Linh cảm nhận rõ, giữa tất cả những bất trắc, toan tính đang bủa vây, đây chính là điểm tựa vững chắc nhất mà cô có được — không phải quyền lực, không phải tiền bạc, mà là một người sẵn sàng đứng vững bên cạnh mình qua mọi giông bão, không đòi hỏi bất kỳ điều gì đáp lại.
Trên đường về nhà tối hôm đó, Khánh Linh nhận được tin nhắn từ Đăng Khoa, chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Tôi cần thời gian suy nghĩ." Không giận dữ, không chất vấn thêm, chỉ là một sự im lặng nặng nề báo hiệu rằng, đâu đó trong lòng anh, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội đang diễn ra giữa tình thân và lẽ phải.