Chương 15
Chương 15 — Trở Về Trước Ngày Cưới
Khánh Linh chọn một buổi tối yên tĩnh sau giờ làm để mời Bảo Ngọc ở lại cùng mình trong phòng thiết kế đã vắng người, viện cớ cần hoàn thiện thêm vài chi tiết phối màu trước show diễn. Khi chỉ còn hai người, cô khóa cửa phòng lại, quay sang nhìn thẳng vào bạn mình.
"Bảo Ngọc, tớ cần nói chuyện thẳng thắn với cậu," cô mở lời, giọng nghiêm túc nhưng không hề gay gắt.
Bảo Ngọc hơi giật mình trước thái độ khác thường của bạn. "Chuyện gì vậy? Cậu làm tớ lo quá."
"Tớ biết về hợp đồng góp vốn với quỹ Ngọc Lan Capital," Khánh Linh nói thẳng, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đang dần biến sắc của Bảo Ngọc. "Tớ biết về hai mươi phần trăm cổ phần mảng phụ kiện sắp được chuyển nhượng. Và tớ cũng biết, cậu đang bị đặt vào một vị trí rất khó khăn trong tất cả chuyện này."
Gương mặt Bảo Ngọc trắng bệch, đôi tay run lên bần bật, cô lùi lại một bước như thể vừa bị ai đó giáng một đòn chí mạng. "Cậu... cậu biết từ bao giờ? Cậu định làm gì với thông tin này?"
"Tớ không có ý định hại cậu," Khánh Linh đáp, giọng dịu lại, tiến một bước gần hơn với sự chân thành hết mức có thể. "Tớ chỉ muốn cậu biết, tớ đã nhận ra những gì đang xảy ra, và tớ muốn cho cậu một cơ hội để nói ra sự thật, trước khi mọi chuyện đi quá xa, không thể cứu vãn."
Bảo Ngọc ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy mặt, vai run lên vì những tiếng nấc nghẹn ngào bị kìm nén bấy lâu. "Tớ xin lỗi, Linh," cô nói, giọng đứt quãng giữa những giọt nước mắt. "Tớ không biết phải làm sao nữa. Bà Kim Chi tiếp cận tớ từ mấy tháng trước, hứa sẽ đưa tớ lên vị trí trưởng phòng thiết kế mới được thành lập, tách riêng khỏi cậu, độc lập phụ trách toàn bộ mảng phụ kiện nếu tớ đồng ý đứng tên đại diện ký một số giấy tờ liên quan tới việc 'tái cấu trúc' mảng kinh doanh này."
"Bà ấy có nói rõ, việc ký những giấy tờ đó thực chất là gì không?" Khánh Linh hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang sôi trào phẫn nộ thay cho bạn mình.
"Không," Bảo Ngọc lắc đầu, nước mắt lăn dài. "Bà ấy chỉ nói đó là thủ tục pháp lý bình thường để chuyển đổi mô hình quản lý, giúp mảng phụ kiện phát triển độc lập, chuyên nghiệp hơn. Tớ... tớ đã quá tham vọng, quá muốn chứng minh bản thân, nên không hỏi kỹ, cũng không dám hỏi kỹ vì sợ đánh mất cơ hội hiếm hoi này."
"Còn chuyện cậu và Đăng Khoa thì sao?" Khánh Linh hỏi tiếp, giọng nhẹ nhàng hơn nhưng vẫn cần câu trả lời rõ ràng.
Bảo Ngọc ngẩng lên, ánh mắt hoảng loạn xen lẫn xấu hổ. "Không có gì cả, tớ thề! Bọn tớ chỉ thân thiết hơn một chút vì cùng phải làm việc với mẹ anh ấy trong vụ này, tớ chưa từng có ý định làm gì có lỗi với cậu, Linh, tớ thề danh dự."
Nhìn sự chân thành, hoảng loạn thực sự trong ánh mắt bạn mình, Khánh Linh cảm thấy một phần gánh nặng trong lòng vơi bớt. Có lẽ, lần này, với sự can thiệp kịp thời của cô, câu chuyện phản bội tình cảm sâu sắc như kiếp trước sẽ không lặp lại theo cách bi thảm như vậy.
"Tớ tin cậu," Khánh Linh nói, nắm lấy tay bạn đang run rẩy. "Nhưng Bảo Ngọc, cậu cần phải hiểu, những giấy tờ cậu sắp ký sẽ khiến cậu trở thành người chịu trách nhiệm pháp lý chính nếu có bất kỳ sai phạm nào bị phát hiện sau này. Đó chính là lý do tại sao bà Kim Chi chọn cậu, chứ không phải bất kỳ ai khác trong ban lãnh đạo cấp cao — cậu là người dễ bị thao túng nhất, và cũng là người sẽ dễ dàng bị hy sinh nhất khi mọi chuyện đổ bể."
Bảo Ngọc sững người, như thể lần đầu tiên nhìn thấy toàn bộ sự thật trần trụi đằng sau những lời hứa hẹn ngọt ngào. "Tớ... tớ phải làm gì bây giờ?" cô hỏi, giọng run rẩy nhưng ánh mắt đã bắt đầu lóe lên một tia tỉnh táo.
"Đừng ký bất kỳ giấy tờ nào nữa," Khánh Linh đáp, giọng quả quyết. "Và nếu cậu thực sự muốn chuộc lại lỗi lầm, cậu cần giữ lại mọi bằng chứng liên quan — tin nhắn, email, bất kỳ tài liệu nào bà Kim Chi đã đưa cho cậu. Đến đúng thời điểm, chúng sẽ là chìa khóa để bảo vệ chính cậu, thay vì biến cậu thành vật hy sinh."
Bảo Ngọc gật đầu, những giọt nước mắt vẫn còn vương trên má nhưng ánh mắt đã vững vàng hơn hẳn. "Tớ sẽ làm theo lời cậu. Và Linh, tớ thực sự xin lỗi vì đã không đủ can đảm nói với cậu sớm hơn."
"Quan trọng là cậu đã chọn đúng đắn ngay bây giờ," Khánh Linh đáp, ôm chặt lấy bạn, cảm nhận rõ sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng cả hai người. Đây chính là khoảnh khắc cô đã chờ đợi suốt nhiều tháng qua kể từ khi trọng sinh — không phải một cuộc đối đầu đầy thù hận, mà là một sự cứu chuộc, một cơ hội để viết lại một phần khác của câu chuyện, nơi tình bạn có thể được bảo vệ thay vì bị hủy hoại hoàn toàn bởi tham vọng và sự thao túng của kẻ khác.
Sau khi Bảo Ngọc ra về, Khánh Linh gọi điện ngay cho Lâm Quốc Bảo, giọng cô tràn đầy phấn khích xen lẫn nhẹ nhõm. "Bảo Ngọc đã đồng ý hợp tác. Cậu ấy sẽ giữ lại mọi bằng chứng liên quan, không ký thêm bất kỳ giấy tờ nào nữa."
"Đó là một bước tiến lớn," Lâm Quốc Bảo đáp, giọng anh cũng ánh lên sự vui mừng thay cho cô. "Với bằng chứng từ cả hai phía, chúng ta sẽ có đủ căn cứ vững chắc hơn nhiều để đối phó với bà Kim Chi khi thời điểm chín muồi."
Đêm đó, khi ngồi một mình trong phòng, Khánh Linh mở cuốn sổ tay, viết thêm một dòng đầy cảm xúc: "Bảo Ngọc đã quay đầu. Đây là điều mà kiếp trước mình chưa bao giờ dám mơ tới. Có lẽ, con đường phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng ít nhất, mình đã cứu được một tình bạn quý giá khỏi bị hủy hoại hoàn toàn. Giờ đây, mục tiêu duy nhất còn lại là đối mặt trực diện với người thực sự đứng sau tất cả — bà Kim Chi."
Sáng hôm sau, khi Khánh Linh tới công ty, cô nhận thấy Bảo Ngọc đã tới sớm hơn thường lệ, ngồi lặng lẽ tại bàn làm việc, ánh mắt vẫn còn chút mệt mỏi nhưng toát lên một sự vững vàng mới mẻ mà Khánh Linh chưa từng thấy ở bạn mình trong suốt nhiều tháng qua.
"Cậu ổn chứ?" Khánh Linh hỏi khẽ khi đi ngang qua.
"Tớ ổn," Bảo Ngọc đáp, gật đầu quả quyết. "Tớ đã bắt đầu sao lưu lại mọi tin nhắn, email liên quan như cậu dặn. Có một số file tớ nghĩ cậu nên xem qua."
Đúng lúc đó, trợ lý của bà Kim Chi xuất hiện, gọi Bảo Ngọc lên gặp bà chủ tịch với lý do "trao đổi thêm về tiến độ chuyển giao". Khánh Linh trao cho bạn một ánh mắt động viên kín đáo trước khi Bảo Ngọc rời đi, lòng không khỏi thấp thỏm lo lắng.
Nửa giờ sau, Bảo Ngọc trở lại, gương mặt căng thẳng nhưng vẫn giữ được vẻ bình tĩnh cần thiết. Cô ghé qua bàn Khánh Linh, giả vờ hỏi về một chi tiết thiết kế để có cớ trò chuyện riêng.
"Bà ấy giục tớ ký giấy tờ ngay trong tuần này, nói rằng thời hạn không thể trì hoãn thêm," Bảo Ngọc thì thầm, giọng vẫn còn run nhẹ. "Tớ đã viện cớ cần thêm thời gian xem xét kỹ các điều khoản pháp lý. Bà ấy có vẻ không hài lòng, nhưng cũng không ép buộc thêm."
"Cậu làm tốt lắm," Khánh Linh đáp, khẽ siết tay bạn dưới gầm bàn để không ai chú ý. "Chúng ta chỉ cần câu thêm được chút thời gian nữa thôi, mọi thứ sẽ dần rõ ràng hơn."
Nhìn Bảo Ngọc quay lại bàn làm việc với dáng vẻ tự tin hơn hẳn so với vài ngày trước, Khánh Linh cảm nhận một niềm tin vững chắc đang dần lớn lên trong lòng — rằng, dù ván cờ định mệnh này còn nhiều bất trắc phía trước, ít nhất giờ đây, cô không còn phải một mình đối mặt với tất cả, mà đã có thêm một đồng minh mới, một người bạn thực sự đã chọn đứng về phía ánh sáng trước khi quá muộn.
Cuối ngày, khi Khánh Linh kể lại toàn bộ diễn biến cho Lâm Quốc Bảo nghe qua tin nhắn, anh phản hồi ngay lập tức, một cuộc gọi thay vì chỉ nhắn tin. "Cô làm tốt lắm," giọng anh vang lên đầy sự trân trọng qua điện thoại. "Không phải ai cũng đủ bao dung để cho người từng phản bội mình một cơ hội thứ hai như vậy."
"Tớ chỉ nghĩ, nếu ai đó xứng đáng được cứu, mình nên cố gắng hết sức," Khánh Linh đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng chan chứa niềm tin. "Huống hồ, Bảo Ngọc chưa từng thực sự phản bội tớ, cậu ấy chỉ đang lạc lối vì bị lợi dụng thôi."
"Đó chính là điều khiến cô khác biệt," Lâm Quốc Bảo nói, giọng trầm ấm đầy chân thành. "Cô luôn nhìn thấy phần tốt đẹp trong con người, ngay cả khi họ đã mắc sai lầm. Đó là một phẩm chất hiếm có, đặc biệt là trong môi trường đầy toan tính như thế này."
Cuộc trò chuyện kéo dài thêm một lúc, xoay quanh những bước tiếp theo cần chuẩn bị trước khi đối mặt trực diện với bà Kim Chi. Khi cúp máy, Khánh Linh cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn hẳn, như thể gánh nặng suốt nhiều tháng qua đã vơi bớt phần nào sau đêm nay. Cô đặt điện thoại xuống, nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh trăng khuya dịu dàng chiếu xuống, lòng tràn đầy hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn cho tất cả những người cô trân trọng.